Buổi tụ tập đầu tiên của tân sinh viên năm nhất, một bạn nghèo trong lớp đề nghị cả nhóm đi ăn buffet tôm hùm 9.9 tệ.

Tôi sợ quán đó không sạch sẽ nên từ chối, rồi quay sang mời mọi người đến ăn ở nhà hàng của gia đình tôi .

Không ngờ sau bữa tiệc, khi tôi đăng mã QR thu tiền nhóm, bạn sinh viên nghèo kia lại đứng ra mắng tôi ngay trong nhóm chat:

“Đồ gian thương lòng đen gan thối, giảm một nửa rồi mà còn thu 99 tệ, sao không đi cướp luôn đi !”

“Chúng tôi là bạn cùng lớp, mà cậu lại chặt c.h.é.m như vậy , cậu còn có biết xấu hổ không ?”

“Dù sao tôi chỉ trả 9.9 tệ, cậu muốn thu thì thu, không thì thôi. Nói thật, với giá đó nhà cậu cũng còn lời đấy.”

Nói xong, cô ta còn lên mạng đăng bài vu khống rằng đồ ăn ở nhà hàng tôi không tươi, ăn vào bị đau bụng.

Cả lớp cũng hùa theo, chỉ chuyển 9.9 tệ mỗi người , rồi cùng nhau c.h.ử.i bới, công kích, sỉ nhục tôi trong nhóm.

Tôi uất ức quá, tìm cô ta nói chuyện, nhưng chưa kịp cãi lý thì bị cô ta đẩy ngã cầu thang c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Vài ngày sau , nhà hàng của ba mẹ tôi vì tin đồn thất thiệt mà bị tẩy chay phá sản.

Ba mẹ chịu đả kích nặng nề, dần dần đau buồn mà qua đời.

Khi tôi mở mắt lần nữa, tôi đã trở về ngày tổ chức buổi liên hoan lớp năm nhất.

Kiếp này , tôi chủ động đứng ra ủng hộ người sinh viên nghèo kia .

Bởi tôi muốn để cho tất cả mọi người biết buffet 9.9 tệ ấy ăn vô có thể gây c.h.ế.t người .

1

” Tôi biết có một chỗ rất thích hợp để chúng ta tụ tập, chỉ 9.9 tệ mà ăn bao nhiêu cũng được !”

“Không như nhà hàng buffet Đại Ngư kia , một người tận 199 tệ, đúng là chặt c.h.é.m mà không biết xấu hổ!”

Cô sinh viên nghèo tên Hạ Tuyết đang nói với vẻ vô cùng phấn khích, giọng oang oang khắp lớp.

Nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt cùng dòng chữ “Chào mừng tân sinh viên năm nhất” được viết to trên bảng đen.

Đến lúc này , tôi mới bàng hoàng nhận ra là mình đã trọng sinh.

Tôi đã trở lại ngày đầu tiên năm nhất, đúng ngay buổi lớp tổ chức liên hoan.

Kiếp trước , khi Hạ Tuyết đề nghị đi ăn buffet tôm hùm 9.9 tệ, tôi là người đầu tiên đứng ra phản đối.

Nhà tôi cũng kinh doanh buffet, nên tôi biết rất rõ hàng rẻ thì không có đồ ngon.

9.9 tệ thậm chí còn chẳng đủ chi phí nguyên liệu, đồ ăn kiểu này chắc chắn là không tươi.

Thế nên tôi mới cực lực phản đối, mời cả lớp đến ăn ở nhà hàng của nhà mình và còn thuyết phục ba tôi giảm nửa giá cho tất cả mọi người .

Không ngờ sau buổi tiệc, Hạ Tuyết lại là người đầu tiên đứng ra bôi nhọ nhà tôi là gian thương, còn các bạn trong lớp thì hùa theo, c.h.ử.i bới tôi không ngừng.

Cô ta thậm chí còn đăng bài lên mạng vu khống rằng đồ ăn ở nhà tôi không tươi, ăn vào bị đau bụng, khiến việc kinh doanh của gia đình tụt dốc t.h.ả.m hại.

Tôi từng tìm cô ta để nói rõ phải trái, nhưng Hạ Tuyết lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khinh miệt, cô ta cười nhạt nói :

“Tô Hân à , đừng tưởng nhà có tí tiền là ngon, tao ghét nhất loại khoe của như mày đấy.”

“Buffet 9.9 tệ thì sao , chẳng lẽ cái dạ dày của mày làm bằng vàng hả, ăn đồ rẻ vào là sẽ c.h.ế.t sao ?”

“99 tệ là tiền sinh hoạt cả tuần của tao đấy, mày bắt tao bỏ ra từng đó chỉ để ăn một bữa, chẳng phải cố tình làm tao mất mặt sao ?”

“Tao biết nhà mày đồ ăn tươi ngon, đáng giá 199 tệ thật, giảm nửa còn 99 tệ cũng chỉ là giá vốn thôi. Nhưng tao ghét mày, nên tao cố tình tung tin đấy thì sao nào? Mày có biết thì làm gì được tao?”

Nghe xong, tôi tức đến run người , tôi xông lên túm lấy cổ áo cô ta , bắt cô ta phải đính chính trong nhóm.

Ai ngờ cô ta đẩy mạnh một cái, tôi ngã nhào xuống cầu thang, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Ba mẹ tôi vì phải chịu cú sốc quá lớn, ngày ngày khóc lóc đau buồn rồi cũng lần lượt qua đời trong tuyệt vọng.

“Tô Hân, nghe nói buffet Đại Ngư là nhà cậu mở phải không ? Tôi chỉ muốn hỏi, 199 tệ một người như thế, lợi nhuận của các cậu chắc chiếm đến 95% hả? Đúng là lòng đen gan thối nha!”

Giọng Hạ Tuyết vang lên the thé, phá tan sự yên tĩnh trong lớp.

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi .

Tôi chậm rãi hoàn hồn, kéo nhẹ khóe môi, cố tình nói với giọng kiêu ngạo:

“Lợi nhuận thì cũng kha khá, nhưng chắc không đến mức như cậu nói đâu .”

Nghe vậy , Hạ Tuyết trừng mắt, ra vẻ đắc thắng:

“Thấy chưa , tôi nói rồi mà, nhà giàu toàn là gian thương, chỉ biết hút m.á.u người ta ! Còn quán tôi giới thiệu chỉ có 9.9 tệ, ăn bao nhiêu cũng được , vừa rẻ vừa hời!”

Bị người ta mắng là gian thương ngay trước mặt bao người , đổi lại là ai cũng khó mà nuốt nổi cơn tức này .

Kiếp trước , tôi đã không chịu được , nên mắng trả lại đến mức cô ta cứng họng không nói nổi.

Nhưng kiếp này , tôi tuyệt đối sẽ không để họ đến ăn ở nhà hàng của tôi nữa.

Tôi muốn xem thử, cái buffet 9.9 tệ mà cô ta tự hào kia rốt cuộc ra sao .

Ngay khi mọi người đều nghĩ tôi sẽ đứng lên phản bác, thì tôi lại khẽ mỉm cười nhìn Hạ Tuyết, bình tĩnh nói :

” Tôi thấy chỗ Hạ Tuyết giới thiệu cũng hay đấy, vừa rẻ vừa no bụng. Dù sao bọn mình đều là sinh viên, quan trọng là tiết kiệm, phải không ?”

Cả lớp sững người .

Còn Hạ Tuyết thì ngạc nhiên một thoáng, rồi lập tức ngẩng cao cằm, giọng châm chọc:

“Ơ kìa, gian thương bị tôi mắng tỉnh rồi à ? Xem ra bạn Tô Hân cũng biết điều phết nhỉ.”

Lúc này , Thẩm Lê cô hoa khôi lớp kéo nhẹ tay áo tôi , khẽ hỏi nhỏ:

“Tô Hân à , nhà cậu mở buffet Đại Ngư nổi tiếng mà, thương hiệu lớn thì chắc chắn đáng tin hơn chỗ kia rồi . Cậu có thể giảm giá cho bọn tớ được không ?”

Chưa kịp để tôi trả lời, Hạ Tuyết đã nhảy dựng lên như bị chọc vào ổ kiến, đi thẳng đến trước mặt Thẩm Lê, quát to:

“Thẩm Lê, cậu bị điếc à ? Tôi nói rồi , nhà họ là gian thương, chuyên moi tiền người ta , đồ ăn ở đó vốn không đáng với giá đó. Cậu xinh thì xinh đấy, nhưng xem ra là không có đầu óc!”

Thẩm Lê đỏ mặt, c.ắ.n môi ấm ức đáp:

” Tôi chỉ là không muốn đi ăn buffet 9.9 tệ thôi, sợ ăn xong lại đau bụng…”

Thấy Hạ Tuyết nắm chặt tay, định mắng tiếp, tôi liền chặn lời cô ta lại , rồi nhẹ nhàng nói với Thẩm Lê:

“Nhà tôi từ trước đến nay chưa bao giờ giảm giá, kể cả bạn bè cũng vậy . 199 tệ đúng là hơi đắt với sinh viên, bình thường khách tới ăn đa phần là dân công sở thôi.”

Chương 2:

“Bây giờ đang mùa tôm hùm, quán Hạ Tuyết giới thiệu nghe cũng hợp lý. Tôm hùm ăn kèm với bia, mới đúng phong cách sinh viên chứ.”

“Mọi người đừng căng thẳng nữa, cứ nghe theo lời cô ấy đi . Nếu thấy đồ ăn không tươi, thì cùng lắm là không ăn, rồi đăng lên mạng cho người khác tránh là được .”

Nghe tôi nói không giảm giá, các bạn trong lớp lập tức gật gù đồng tình:

” Đúng đó, 199 tệ một người thì đắt thật.”

“Mới nhập học mà còn bao thứ phải mua, tiền bao nhiêu cho đủ.”

“Đi ăn buffet 9.9 tệ còn vui hơn, có tôm hùm, lại đúng không khí mùa hè.”

“Ừ đúng rồi , 9.9 tệ thì có thiệt gì đâu , biết đâu ngon ấy chứ!”

Phần lớn mọi người đều đồng ý.

Lớp trưởng Dương Trình lập tức vỗ tay quyết định:

“Được rồi , nếu ai cũng đồng ý đi ăn buffet tôm hùm 9.9 tệ, thì mau thu dọn chuẩn bị đi nhé. Mọi người theo định vị Hạ Tuyết gửi, tự bắt xe đến đó.”

Trên gương mặt Hạ Tuyết thoáng qua một nụ cười đắc ý, bày ra vẻ mặt mưu kế thành công.

Bỗng trong đầu tôi vụt qua một câu hỏi: Tại sao Hạ Tuyết lại hăng hái muốn kéo cả lớp đến ăn ở chỗ đó đến vậy ?

Kiếp trước , đến tận lúc c.h.ế.t tôi vẫn không hiểu nổi.

Tôi chỉ không đến quán cô ta giới thiệu thôi, cớ gì mà cô ta ghét tôi đến mức phải hại cả gia đình tôi tan nát?

Lẽ nào quán đó có liên quan lợi ích gì với cô ta sao ?

Nghĩ đến đây, tôi lập tức nhắn tin cho Dương Chân Chân cô bạn thân nổi tiếng siêu nhiều chuyện, tôi nhờ cô ấy giúp điều tra kỹ mối liên hệ giữa Hạ Tuyết và quán ăn đó.

Đến bảy giờ tối, năm mươi sinh viên trong lớp cuối cùng cũng có mặt đông đủ.

Thẩm Lê xách túi bước xuống xe, cau mày nói :

“Cái chỗ khỉ ho cò gáy gì thế này ? Đi taxi mất tận bốn mươi phút, hết ba mươi tệ, chẳng phải tính ra còn tốn thêm tiền xe sao ?”

Nhưng Hạ Tuyết lại cười tươi như bà chủ nhỏ, niềm nở đáp:

“Ây da, quán kiểu nông trại mà, nên xa trung tâm chút. Cậu xem, xung quanh toàn ruộng lúa, tôm hùm đều do ông chủ tự nuôi, tươi lắm luôn!”

Cô ta vừa nói vừa chỉ tay ra cửa, nơi đặt năm cái sọt lớn đầy tôm hùm đang ngọ nguậy.

Thấy cảnh đó, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, rồi liên tiếp khen ngợi:

“Chỗ Hạ Tuyết giới thiệu đúng là không tệ nha, tuy hơi xa nhưng gần thiên nhiên, nhìn rất chân thật.”

“Phải đó, tôm còn sống nhảy tanh tách, chắc chắn tươi rồi !”

error: Content is protected !!