4
Nếu anh ta thực sự có thể cứng rắn một lần, có lẽ tôi sẽ cho anh ta vài phần kính trọng.
Nhưng tên con trai cưng của mẹ này có lẽ cả đời cũng chẳng có chủ kiến gì.
Về đến nhà, cha tôi đang chơi cờ.
“Nhiên Nhiên về rồi à, để cha giới thiệu với con, đây là Thời Tự, lần trước chưa kịp giới thiệu chính thức thì bị những người đó làm gián đoạn, hồi nhỏ các con thường chơi cùng nhau, sau đó nhà bọn họ ra nước ngoài.”
“Chào chị.” Đôi mắt dưới mái tóc của cậu ấy nhìn tôi chăm chú.
“Chị nhớ em, hồi nhỏ e, hay đi theo chị chơi, hôm đó thực sự xin lỗi đã để em xem trò cười rồi, còn chưa kịp nói chuyện đàng hoàng.”
“Em đã nghe chú Ngô kể về chuyện của chị, tên cặn bã như vậy không xứng với chị đâu, nếu có việc gì cần giúp đỡ cứ gọi cho em.”
Cậu ấy lấy điện thoại ra, tìm WeChat để kết bạn.
Chúng tôi trao đổi thông tin liên lạc với nhau.
Thời Tự: “Chú Ngô, lát nữa cháu còn có việc, cháu xin phép về trước, hôm khác cháu sẽ đến chơi cờ với chú.”
“Được, Nhiên Nhiên con đi tiễn Tiểu Tự ra cửa nhé.”
Tiễn Thời Tự về xong, tôi vừa nằm xuống chưa được nửa tiếng thì cảnh sát đến.
Mạnh Hạo báo cảnh sát nói tôi lấy tiền của anh ta, giờ không nghe điện thoại.
Tại đồn cảnh sát.
Cảnh sát nhìn nội dung trên bảng kê khai, vẻ mặt khó tả.
“Cậu nhớ chi tiết thật đấy.”
Mạnh Hạo bảo tôi trả tiền, vẻ đắc ý.
“Dù sao ở đồn cảnh sát cô cũng không thể chối nợ đúng không?”
Tôi lắc đầu: “Không phải vậy, tôi chỉ sợ anh không tính sổ với tôi thôi.”
Tôi lấy ra một cuốn sổ: “Tôi không ghi chép mỗi ngày như anh, mấy ngày nay tôi đã liệt kê sơ qua những món quà tôi tặng anh trong hai năm chúng ta ở bên nhau, cộng thêm lịch sử chuyển khoản WeChat. Quà cộng với số tiền anh đã lấy từ tôi trước sau, tổng cộng là mười ba vạn tệ, trừ đi một vạn trên bảng kê khai của anh, còn lại mười hai vạn anh chuyển cho tôi nhé.”
Sắc mặt Mạnh Hạo lập tức tái nhợt: “Tại sao tôi phải trả cho cô, những thứ đó đều là cô tự nguyện mua cho tôi mà.”
“Vậy ý của anh là quyết tâm không trả tiền đúng không?”
Mạnh Hạo tỏ vẻ “cô có thể làm gì tôi”.
Ngay cả cảnh sát cũng không chịu nổi, vừa rồi cầm bảng kê khai bắt người ta trả tiền, giờ đến lượt mình lại đổi giọng khác, thật là làm mất mặt cánh đàn ông.
“Không sao đâu đồng chí cảnh sát, sẽ có người thay tôi đi thu hồi số tiền này.”
Chỉ vài ngày sau, quả nhiên tôi đã nhận được điện thoại từ con gái của cô hai Mạnh Hạo.
Vừa kết nối, giọng nói mang theo tiếng nức nở của cô ta truyền đến.
“Chị dâu, em bị đàn ông lừa, chị có thể giúp em không?”
“Cô đang ở đâu, tôi đi tìm cô.”
Khi tôi đến, Tiểu Tình đang dựa vào lòng mẹ cô ta là Mạnh Phương mà khóc.
“Mẹ đã nói với con rồi, thằng đó không phải người tốt đâu, con không nghe, bị nó lừa ba mươi vạn vẫn chưa rút kinh nghiệm. Tiền nhà mình dành dụm mấy năm nay đều dùng để chuộc con từ Bắc Miến Điện về, giờ còn đâu tiền để trả nợ cho con nữa.”
Tiểu Tình lau sạch nước mắt: “Chị dâu đến rồi, chị nhất định phải cứu em. Những người đó nói nếu em không trả tiền, bọn họ sẽ bán em đến Bắc Miến Điện, em sẽ bị mổ lấy tạng, chị nhất định phải cứu em.”
Mạnh Phương thay đổi thái độ: “Nhiên Nhiên, trước đây đều là tại cô không tốt, cháu giúp Tiểu Tình một lần nhé, nó còn trẻ, không thể để cả đời nó bị hủy hoại vậy được.”
Tôi nhíu mày có chút không kiên nhẫn, nghĩ đến kế hoạch sắp tới, cố nhịn mở miệng.
“Chuyện này tôi hiểu đại khái rồi, nhưng hiện giờ tôi không có nhiều tiền nhàn rỗi, tôi cũng không thể vì mấy người mà mở miệng vay tiền cha tôi được.”
Tiểu Tình ngồi phịch xuống đất: “Vậy phải làm sao… Những người đó chỉ cho em năm tiếng đồng hồ, nếu em không lấy được tiền, bọn họ thực sự sẽ giết em đấy.”
“Thực ra cũng không phải không có cách…”
Hai người lập tức nhìn sang, đồng thanh: “Còn cách nào nữa?”
Tôi giả vờ khó xử: “Trước đây Mạnh Hạo nợ tôi mười hai vạn, nếu cô có thể đòi lại, số tiền này coi như tôi cho cô mượn, nếu hai người ngại tình thân không mở miệng được, vậy cũng chỉ có thể nghĩ cách khác thôi.”
Mạnh Phương làm gì quan tâm đến chuyện họ hàng hay không nữa, lúc này con gái bà ta mới là quan trọng nhất, bà ta vỗ đùi một cái: “Cô đi đòi ngay.”
“Khoan đã, Mạnh Hạo và mẹ anh ta là người như thế nào hai người cũng biết rõ, lỡ như bọn họ lại chơi xấu không muốn đưa, chai người cũng không làm gì được. Nếu có thể để những người đòi nợ kia cũng đến nhà bọn họ, nói không chừng sẽ đơn giản hơn.”
“Phải, em sẽ gọi điện cho chủ nợ ngay.”
Hai mẹ con bọn họ vừa đi, tôi lập tức theo sau.
Hà Thúy Phân có một thói quen, chỉ cần ở nhà là để cửa mở, nói rằng có lợi cho không khí lưu thông.
Chuyện này vừa hay thuận tiện cho tôi.
“Anh, dù sao em cũng là em gái anh, hơn nữa tiền này cũng không phải của anh, là chị Ngô Nhiên ủy thác em đến đòi nợ thay chị ấy, anh không đưa là muốn nhìn em chết sao?”
Mạnh Hạo không ngờ em gái mình lại đến đòi nợ, hơi thở lên không được xuống không xong.
Anh ta nhẹ nhàng mở miệng: “Tiền này là chuyện giữa anh và Ngô Nhiên, không liên quan gì đến em.”
Tiểu Tình sốt ruột: “Sao lại không liên quan đến em? Chị Ngô Nhiên đã cho em mượn số tiền này rồi, em cần nó để trả nợ. Nói một câu thôi, anh có đưa hay không?”
Mười hai vạn không phải là số tiền nhỏ, đương nhiên Mạnh Hạo không thể đưa.
Lúc này Mạnh Phương đứng ra nói: “Chị dâu, chị nói xem trước đây chị bảo em giúp làm việc gì, em có từ chối lần nào đâu. Bây giờ chúng em chỉ đến đòi lại tiền của mình, sao Hạo Hạo lại không thể đưa chứ?”
“Cái gì mà tiền của các người, đó là tiền của con trai tôi. Khi nó và Ngô Nhiên yêu nhau, Ngô Nhiên đưa cho nó thì đó là tiền của nó rồi, tại sao phải đưa cho các người?”
Mạnh Phương sa sầm mặt: “Chị dâu, mấy ngày trước chị vừa mới trở mặt với nhà chị cả, chẳng lẽ bây giờ cũng muốn trở mặt với nhà em à?”
Hà Thúy Phân bắt đầu giả vờ đáng thương: “Em nói xem chúng ta làm chị em lâu vậy rồi, chị là người thế nào em còn không rõ sao, nếu chị có tiền thì sao không đưa cho em chứ, thực sự là trong nhà không có nhiều tiền như vậy.”
Tiểu Tình đã nhìn thấu bộ mặt của bọn họ, ngay khi cửa bị gõ, lập tức đi qua mở cửa.
Mạnh Hạo thấy năm sáu người đàn ông vạm vỡ đi vào: “Các, các người là ai, tôi có thể tố cáo các người tội xâm nhập trái phép vào nhà riêng đấy.”
“Anh, bọn họ là chủ nợ của em đấy, anh mau đưa tiền ra đi, bọn họ không phải là người tốt đâu, lỡ như bất cẩn làm anh bị thương thì không hay đâu.”
Mạnh Hạo cầu cứu nhìn về phía mẹ anh ta.
Hà Thúy Phân đâu có sợ bọn họ, lập tức ngồi xuống ghế sofa: “Hôm nay có tôi ở đây, tôi xem ai dám lấy đi một đồng từ nhà tôi.”
Những người đến đòi nợ đã từng thấy đủ loại trường hợp, chút chuyện này không đáng là gì.
“Bà già, bà định nằm xuống hay là sao đây, hôm nay tôi không quan tâm bà có bệnh tim hay cao huyết áp, tiền tôi phải mang đi đủ một xu cũng không thiếu.”
Hà Thúy Phân không tin bọn họ thật sự dám ra tay.
Cứ thế kéo dài.
Chẳng mấy chốc những người đến đòi tiền đã hết kiên nhẫn, túm lấy Tiểu Tình định dẫn đi, cô ta vội vàng móc từ trong túi ra tờ giấy vay nợ.
“Anh xem, tôi thật sự đã vay được tiền rồi, chỉ là hiện tại tiền đang ở chỗ anh trai tôi, anh ta không chịu đưa cho tôi.”
Thông thường người đòi nợ không quan tâm những chuyện đó, chỉ cần thấy tiền là được.
Nhưng Tiểu Tình thật sự nợ đã quá lâu rồi, hôm nay phải lấy được tiền về bằng mọi giá.
“Anh bạn, tôi không muốn ra tay với cậu đâu, cậu mau đưa tiền ra đi, anh em bọn tôi sẽ rút lui, chuyện nhà của các người thì các người tự giải quyết.”
Mạnh Hạo sợ hãi định lấy điện thoại ra chuyển khoản, nhưng bị Hà Thúy Phân liếc một cái dọa rụt lại.
Người đòi nợ cười nhạt, lấy đồ nghề ra, Mạnh Hạo sợ bọn họ thật sự ra tay, rồi lại sợ mẹ ruột của mình.
“Các anh em, đập cho tôi, khi nào bọn họ chịu đưa tiền thì chúng ta dừng.”
Loảng xoảng, căn nhà vừa mới dọn dẹp gọn gàng lại bị đập phá tan hoang.
Hà Thúy Phân thấy không thể cứng rắn với những người này được nữa, chỉ có thể không cam lòng để Mạnh Hạo chuyển tiền.
“Con trai, đưa cho bọn họ mười một vạn, các người đã phá hỏng đồ đạc trong nhà tôi, đòi các người một vạn đền bù cũng không quá đáng chứ.”
“Bà đừng có ở đây cậy già lên mặt với tôi, mười hai vạn, không thiếu một xu. Còn về đồ đạc trong nhà chúng tôi cũng chịu, nếu bà sớm giao tiền ra thì đâu có chuyện gì. Đống nội thất này, bà tự nhận xui xẻo đi.”
[Đồ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh! Bà già này cũng chỉ biết bắt nạt người thật thà, đối mặt với loại ngang ngược này, bà ta cả cái rắm cũng không dám thả.]
[Cả nhà này toàn là những người như thế nào vậy, con trai cưng của mẹ, quỷ kiểm soát, vay nặng lãi, kẻ ăn bám… tuyệt.]
[Nước đi này của streamer không thể không nói là cao tay, vừa khiến Mạnh Hạo phải nhả số tiền này ra, còn bán được một ân tình.]
Đợi bọn họ vừa đi.
Hà Thúy Phân chỉ vào Tiểu Tình: “Mày không có não à, vậy mà có thể vấp ngã hai lần trên người một tên đàn ông. Mày chính là sao chổi trong nhà, cả nhà mày đều bị mày làm bại hoại sạch.”
Sau khi Tiểu Tình bỏ học vẫn luôn chơi với những người trong xã hội, trên người nhiều ít cũng dính chút khí chất du côn.


