3

“Đáng thương?” Giọng mẹ tôi đột ngột cao vút lên, “Một tên bợm rượu, một con s/ú/c v/ậ/t đánh vợ, mày bảo tao là nó đáng thương? Mày đang có ý đồ gì?!”

“Con… con không biết anh ấy…”

“Mày không biết?” Mẹ tôi ngắt lời, “Cả làng này ai mà không biết Lý Đại Cường có tiếng xấu đánh vợ? Mày ở đây diễn trò mất trí nhớ với tao à?”

Đám bình luận bắt đầu hoảng loạn.

[Ối trời ơi, nữ chính mau vùng dậy đi, sao lại phạm sai lầm thế này chứ.]

[Đừng lo đừng lo, vai phụ cuối cùng vẫn là vai phụ, cứ để cô ta nhảy nhót thêm vài ngày đã.]

Mẹ tôi vẫn không ngừng công kích:

“Tao đã nhắm mắt cho qua chuyện mày trộm tiền nhà mình để nuôi em trai rồi! Giờ mày… mày còn dám tính kế con gái tao!”

“Mày muốn lấy Lai Lai ra đổi tiền thách cưới cho thằng em quý hóa của mày đúng không?!”

“Không! Con không có!”

Lưu Thục Phân hét lên, “Con không có! Là Trần Lai tự mình lười biếng! Mẹ thiên vị…”

“Tao thiên vị?”

Mẹ tôi mỉm cười, “Đúng! Tao thiên vị đấy! Tao không thiên vị con gái ruột của tao, chẳng lẽ lại đi thiên vị cái đứa ăn cây táo rào cây sung, suốt ngày lo cho em trai như mày sao?”

“Vương Kiến Quân!” Mẹ tôi đột ngột quay sang anh tôi, đưa ra tối hậu thư.

“Hôm nay, một là mày bỏ cái đứa chỉ biết bòn rút tiền của này!”

“Hai là, chia nhà!”

“Mày chọn đi! Nếu mày còn nhận tao là mẹ, nhận Lai Lai là em gái, thì ngày mai mày đi tìm đội trưởng ngay! Cái nhà này, tao không thể ở thêm một ngày nào nữa!”

“Mẹ!” Vương Kiến Quân đau khổ gào lên một tiếng.

Dòng bình luận hoàn toàn phát điên.

[Không! Sao lại chia nhà! Kịch bản rối tung cả rồi!]

[Thiết lập tính cách nhân vật nữ chính toang rồi à? Tôi không thể chấp nhận nổi luôn!]

[Bà mẹ chồng ác độc và cô em chồng thắng rồi ư? Có lấy nhầm kịch bản không đấy!]

Vương Kiến Quân nhắm mắt lại, như thể toàn bộ sức lực trong người đã bị rút cạn.

“Được…” Anh ấy khàn giọng, “Chúng ta chia nhà.”

Ngay khi anh trai tôi thốt ra từ “được” đó, hành động của mẹ tôi – bà Vương Thúy Hoa – còn nhanh hơn cả con lừa kéo cối xay của đội sản xuất.

Trời vừa hửng sáng, bà đã bật dậy khỏi giường, không thèm nấu bữa sáng, để nguyên đầu tóc rối bù mà đi thẳng ra mời Bí thư Chi bộ kiêm Đội trưởng sản xuất đến nhà.

Đội trưởng mang theo vẻ mặt ngái ngủ, vừa ngáp vừa nói:

“Chị Thúy Hoa, chị… chị làm gì mà ồn ào thế? Vợ chồng Kiến Quân tốt thế cơ mà, con bé Thục Phân hiền thục thế kia…”

Mẹ tôi nhổ một bãi nước bọt xuống đất:

“Nó hiền thục đến mức sắp dọn sạch cả gia tài nhà tôi rồi! Đội trưởng, tôi không nói dài dòng nữa, tôi không thể sống như thế này được nữa, hôm nay nhất định phải chia nhà!”

Lưu Thục Phân vác đôi mắt sưng đỏ như hai quả óc chó, đứng sau lưng Vương Kiến Quân, trông vô cùng đáng thương.

“Tôi cũng không định ức hiếp vợ chồng thằng Cả. Ba gian nhà ngói lớn mới xây, tôi để lại cho chúng nó!”

Lời này vừa thốt ra, đừng nói Đội trưởng, ngay cả Lưu Thục Phân cũng đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt không thể tin được.

Mấy dòng bình luận cũng ngây ra.

[??? Bà mẹ chồng thay tính đổi nết à?]

[Bà ta lại nhường nhà ngói lớn cho nam nữ chính sao? Không phải ngày thường bà ta là người tham lam nhất hả?]

[Thục Phân! Mau đồng ý đi! Cô thắng rồi! Cuối cùng cô cũng thoát khổ!]

Khóe môi Lưu Thục Phân khẽ nhếch lên không kiểm soát được, chị ta gật đầu lia lịa đồng ý.

Mẹ tôi nhìn thấy, cười lạnh trong lòng, tiếp tục nói:

“Tôi và Lai Lai chỉ cần hai gian nhà đất cũ nát ở cuối làng thôi.”

Đội trưởng càng thêm khó hiểu:

“Chị Thúy Hoa, căn nhà đó sắp sập rồi, mùa đông lộng gió, mùa hè dột mưa, chị…”

“Tôi chỉ cần cái đó!” Mẹ tôi chốt hạ, “Nhà cửa để lại cho bọn nhỏ, tôi không lấy thêm một đường kim mũi chỉ nào. Nhưng mà…”

Mẹ tôi đột ngột đổi giọng, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén:

“Tiền hồi môn của tôi khi về nhà chồng, tiền tiết kiệm dưới đáy rương, và số lương thực tôi và con gái chắt chiu dành dụm bấy lâu nay, đó là của tôi và con gái tôi! Tôi phải mang tất cả đi!”

Vương Kiến Quân ngẩn người:

“Mẹ, nhà mình làm gì có tiền…”

“Mày câm miệng cho tao!”

Mẹ tôi lườm anh ấy một cái, quay người vào nhà, lôi từ gầm giường ra một cái hòm gỗ nặng trịch, “RẦM” một tiếng mở ra.

Hơi thở của Lưu Thục Phân như ngừng lại.

Trong hòm là các loại phiếu, tem được xếp gọn gàng, và một xấp tiền lẻ được buộc bằng dây đỏ.

“Hai trăm hai mươi đồng.”

Mẹ tôi vỗ vỗ vào cái hòm, “Và 150kg khoai lang đỏ, 50kg bột ngô trong hầm. Những thứ này, không liên quan gì đến vợ chồng thằng cả. Đội trưởng, anh làm chứng cho tôi!”

Lúc này, gương mặt Lưu Thục Phân còn khó coi hơn cả lúc bị Lý Đại Cường ném con thỏ chec vào người hôm qua.

Nhưng lời đã nói ra khỏi miệng rồi, có Đội trưởng làm chứng, chị ta muốn hối hận cũng không kịp nữa.

Tôi và mẹ tôi, mỗi người vác theo một cái bọc, ôm thêm 1 cái hòm gỗ nặng trịch, không hề ngoảnh đầu lại mà dọn vào căn nhà đất cũ nát ở cuối làng.

Căn nhà này thực sự không phải chỗ cho con người ở.

Mái nhà thủng một lỗ lớn, vữa tường rơi lả tả, bốc lên một mùi ẩm mốc lâu năm.

[Hahaha, đây chính là cái kết của việc “làm trò”, mẹ chồng độc ác và cô em chồng lười biếng phải ở chuồng chó rồi!]

[Chậc chậc, cái chỗ rách nát này, Lý Đại Cường chỉ cần dùng một cước là có thể đạp tung cửa nhỉ…]

Khi đọc dòng bình luận cuối cùng, tim tôi thắt lại.

Quả nhiên, chập tối, khi tôi và mẹ tôi đang run rẩy trải giường trong căn nhà lộng gió, thì cánh cổng sân đã bị ai đó đạp hai phát “rầm rầm”

“Trần Lai… Em Lai Lai…”

Là giọng của Lý Đại Cường, mang theo bảy phần say xỉn và ba phần dâm tà.

“Hì hì hì… Nghe nói em với mẹ em dọn ra ở riêng rồi à? Anh trai em không quản em nữa sao?”

“Lai Lai, mở cửa đi, có anh thương em… Em còn chưa nhận con thỏ của anh mà…”

“Cút đi!” Tôi vớ lấy cái chổi trong sân, “Lý Đại Cường, mày mà dám xả ra một cái rắm nữa, ngày mai tao sẽ đi công xã kiện mày tội quấy rối!”

“Anh quấy rối à? Hì hì…”

Lý Đại Cường cười tục tĩu ngoài cửa, “Anh chỉ đứng yên thôi, ai thấy nào?”

“Bốp!” Một cục đá ném vào cánh cửa gỗ mục nát nhà tôi.

Tôi sợ đến run người. Cánh cửa rách nát này, đúng là không khác gì giấy mỏng.

Lý Đại Cường chửi bới ở bên ngoài, đá thêm hai cái nữa rồi mới lảo đảo bỏ đi.

Nhưng hắn ta không hề bỏ cuộc, hai ngày sau, ngày nào Lý Đại Cường cũng đến “báo danh” vào buổi tối, còn đúng giờ hơn cả đi làm đồng.

Dĩ nhiên, hắn không tiến vào, chỉ đứng ngoài cửa nói lời tục tĩu hoặc ném đá, như một con ruồi bẩn thỉu.

Tôi và mẹ bị hành hạ đến mức suýt suy nhược tinh thần.

Đến tối ngày thứ ba, khi tiếng la mắng của Lý Đại Cường vừa dứt, căn nhà đất nát bên cạnh, còn tồi tàn hơn nhà tôi, đột nhiên vang lên một tiếng “Bùm” nặng nề.

Tiếp theo là tiếng chửi rủa thô bạo của đàn ông, và tiếng “Chát chát” vang lên khi dây nịt quất vào da thịt.

“Cha! Cha! Con sai rồi! Con không dám nữa!” Tiếng khóc thét của Lưu Xuân Hoa truyền đến.

“Cái đồ hàng lỗ vốn! Đồ ngu! Tao cho mày đi theo Lưu Thục Phân là để mày học hỏi nó! Mày thì giỏi rồi, lại học theo nó đi đắc tội với Trần Lai!”

“Giờ thì hay rồi, chính Lưu Thục Phân cũng thanh danh thối nát! Mày còn chạy theo nó làm tay sai! Mày làm tao mất hết mặt mũi!”

“Con sai rồi… Đừng đánh nữa…”

Mấy dòng bình luận trôi qua lững lờ.

[À, kịch bản của nhân vật pháo hôi Xuân Hoa cũng bắt đầu rồi.]

[Thật đáng thương, cha cô ta đã nhờ người mai mối rồi, muốn bán cô ta cho thằng ngốc làng bên, tiền thách cưới mười đồng.]

[Mười đồng… Một mạng người cứ thế mất đi sao?]

Cả người tôi lạnh toát.

Tiếng đánh đập bên cạnh ngừng lại, chỉ còn lại tiếng nức nở kìm nén như tiếng mèo con của Lưu Xuân Hoa.

Mẹ tôi thở dài, khóa chặt cửa lại:

“Đừng lo chuyện bao đồng, đến thân mình còn chưa lo xong.”

Tôi bỗng thấy hơi chua xót.

Trong kịch bản hiền thục của Lưu Thục Phân, Lưu Xuân Hoa chỉ là công cụ hình người, còn tôi là hình mẫu đối lập.

Chúng tôi đều là bàn đạp của chị ta.

Tôi như bị ma xui quỷ khiến, mở cánh cửa mục nát chỉ cần đẩy nhẹ là lung lay ra.

Lưu Xuân Hoa sợ đến mức quỳ sụp xuống đất, run rẩy toàn thân:

“Chị Lai Lai… Chị Trần Lai… Em xin lỗi, em sai rồi em sai rồi.”

“Cha em định bán em với giá mười đồng, đúng không?” Tôi hỏi.

Cô bé càng run rẩy dữ dội hơn, nước mắt “tí tách tí tách” rơi xuống.

“Mái nhà chị bị thủng một lỗ…”

Tôi chỉ lên mái nhà, “Lý Đại Cường ngày nào cũng đến đạp cửa, chị với mẹ chị ngủ không yên –”

“Em,” tôi chỉ vào cô bé, “bắt đầu từ ngày mai, qua đây giúp chị làm việc. Cần phải trộn bùn, trát tường, lợp mái, một mình chị làm không xuể.”

“Chị trả em tiền công, một ngày 5 hào.”

Đôi mắt vốn vô hồn của Lưu Xuân Hoa, cuối cùng cũng lóe lên một tia sáng.

“Em làm!” Cô bé nghẹn ngào dập đầu một cái thật mạnh, “Em sẽ làm!”

Đám bình luận chợt im lặng ba giây.

[… Tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Nữ phụ độc ác đang cứu rỗi nhân vật công cụ ư?]

[Thế giới này điên rồi.]

Trời còn chưa sáng, Lưu Xuân Hoa đã lẳng lặng xuất hiện trước cổng sân rách nát nhà tôi với khuôn mặt đầy vết bầm tím.

Cô bé không hỏi gì, thấy chiếc xẻng sắt cũ dùng để trộn bùn ở góc sân, liền bắt tay vào làm ngay.

Lưu Xuân Hoa thật thà, làm việc cũng luôn hết mình.

Đến giữa trưa, lỗ thủng lớn đầu tiên trên mái nhà cuối cùng cũng được trát bùn kín lại.

error: Content is protected !!