Khuyên nhỏ bạn chia tay đến tám trăm lần, vậy mà hôm dự đám cưới của nó, tôi lại nhìn trúng quân sư của chú rể.
Hôm đó, anh hôn lên vành tai tôi, nhẹ nhàng đẩy tôi ngã xuống mép giường.
Đúng lúc này, nhỏ bạn đột ngột gửi tin nhắn:
“Cưới xong rồi mà ảnh cứ tăng ca hoài, có phải ảnh hết thương tao rồi không?”
Chu Yến Minh ngẩng đầu, tắt điện thoại của cả hai đứa, rồi hôn dọc lên phía trên.
Lúc đã nghiện cảm giác ấy, anh vùi mặt vào hõm cổ tôi, khẽ cười:
“Em nói xem, chuyện này… có tính là vụng trộm không?”
1
Khuyên nhỏ bạn chia tay tám trăm lần, cuối cùng tôi lại nhận được thiệp cưới của nó.
Lúc nghe tin, lòng tôi phẳng lặng đến lạnh lẽo, bật cười khẩy một tiếng, y như phi tần phát điên trong lãnh cung.
Là bạn chí cốt của Lê Thanh Nghi từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tôi vẫn có mặt dự hôn lễ, còn làm phù dâu cho nó.
Tôi lì xì một phong bì to đùng, còn mua cả quà tân hôn.
Ngày vui của người ta, mà tôi thật sự cười không nổi.
Cuối cùng nhỏ bạn nhìn tôi lo lắng:
“Nguyên Nguyên, không cười được thì đừng cười. Mặt lạnh cool cool của mày cũng đẹp mà.”
“…”
Dù não nó toàn tình yêu, nhưng nó lấy chồng nhà A9, hộ khẩu thủ đô, mà vẫn giữ nguyên tấm lòng dành cho tôi.
Tôi nhịn.
Đợi đoàn rước dâu tới, tôi mới phát hiện trong nhóm phù rể có một người mặt còn thối hơn cả tôi.
Trông kiểu rất không đồng ý cuộc hôn sự này.
Nhưng được cái… đẹp trai.
Đôi mắt đào hoa cực phẩm, vành tai trái đeo một chiếc khuyên đen, ngũ quan sắc nét, kiểu bad boy lãng tử.
Mặc thêm bộ vest nữa là tăng level quyến rũ liền.
Trong nhóm phù dâu có người để ý anh ta, nhỏ giọng hỏi cô dâu xem người đó là ai.
Từ miệng cô dâu, tôi nghe được cái tên đã vang bên tai tôi suốt nhiều năm: Chu Yến Minh.
Giống như tôi là bạn thân nhất của Lê Thanh Nghi, thì tên Chu Yến Minh này được xem là bạn nối khố của chú rể.
Trong suốt một khoảng thời gian dài, tôi cực kỳ căm ghét người đàn ông chưa từng gặp mặt này, chỉ kém mỗi chú rể Từ Thiệu Đình.
Vì mỗi lần tôi chắc mẩm hai đứa kia sẽ chia tay luôn, cái tên chết tiệt Chu Yến Minh lại nghĩ ra chiêu giúp anh em của mình, rồi Từ Thiệu Đình – cái đồ cẩu nam đó – lại thành công kéo nhỏ bạn của tôi về.
Quân sư như anh ta đúng là làm tốt thật.
Nhưng chẳng phải cảnh hôm nay chính là điều anh ta mong muốn sao?
Bày đặt mặt hầm hầm làm gì?
Định khiêu khích tôi à?
Chú rể với cô dâu cười đến mức nhìn muốn cho không, còn tôi với Chu Yến Minh thì mặt lạnh tanh nhìn họ.
Chạy hết quy trình, cuối cùng tôi cũng được ngồi vào chỗ.
Không biết người xếp chỗ có cố tình tạo drama không, tôi ngồi bàn chính, Chu Yến Minh cũng ngồi bàn chính, mà hai tụi tôi lại còn ngồi sát nhau.
Xung quanh náo nhiệt ồn ào, chỉ có hai đứa tôi im như bị tắt tiếng.
Tôi thấy anh phù rể bên cạnh nghịch điện thoại hai cái, rồi quay đầu sang.
Một phát nhìn thẳng vào mắt tôi.
Theo logic bình thường, người lạ đối mặt quá hai giây sẽ tự né đi.
Nhưng ông này thì không.
?
Rõ là đang khiêu khích tôi.
Thế nên tôi cũng không tránh, nhìn thẳng lại luôn.
Trong tiếng ồn xung quanh, tôi nghe anh ta mở miệng:
“Cô Ôn, ngưỡng mộ đã lâu.”
Thì ra anh ta cũng nghe danh tôi.
Tôi cười mà như không cười:
“Chào anh, anh Chu.”
Nói xong vẫn thấy chưa đủ xả cục tức trong lòng, tôi cố tình mỉa thêm một câu:
“Hai người họ cưới nhau được hôm nay… công lao anh Chu lớn lắm.”
Người đàn ông bên cạnh nghe vậy, khẽ nhíu mày:
“Cảm ơn, cô cũng vậy.”
Tôi hừ nhẹ:
“Chúng ta không giống nhau đâu. Nếu nói Lê Thanh Nghi và Từ Thiệu Đình đi đến được hôm nay là vượt qua đủ thứ trắc trở… thì cái trắc trở đó chính là tôi.”
Trời biết tôi bắt đầu khuyên chia tay từ lúc nào.
Từ khi hai đứa còn đang mập mờ, tôi đã thấy Từ Thiệu Đình không hợp với Lê Thanh Nghi.
Kết quả đúng như dự đoán, năm năm quen nhau, chia rồi hợp, hợp rồi chia.
Họ có mệt không thì không biết, chứ tôi bị hành đến mức sợ yêu đàn ông luôn.
Yêu đương, xin lỗi… chó còn không thèm.
Chu Yến Minh im vài giây, rồi đáp:
“Vậy tôi cũng là trắc trở giữa họ.”
“Hả?”
Tôi xoay đầu nhìn anh ta lần nữa:
“Không phải anh luôn là người khuyên hai đứa nó làm hòa sao?”
Chu Yến Minh:
“Tôi khuyên hồi nào?”
Có gì đó sai sai.
Tôi nheo mắt nhìn anh ta:
“Không phải anh làm quân sư à? Sao mỗi lần hai đứa sắp chia là Từ Thiệu Đình lại qua tìm cách dỗ nó?”
Chu Yến Minh lập tức lộ ra vẻ mặt như bị xúc phạm nặng nề.
Anh mở điện thoại, kéo lên đoạn chat khoảng ba tháng trước rồi đưa cho tôi xem.
Từ Thiệu Đình:
“Bro, lần này chắc tao chia tay thật rồi, tao không yêu nổi con nhỏ độc ác này nữa!”
Chu Yến Minh không trả lời.
Hai tiếng sau–
Từ Thiệu Đình:
“Bro, tao cầu hôn thành công rồi 😬”
“Chúc mừng tao đi, tao sắp cưới vợ rồi!”
Chu Yến Minh:
“?”
“Cả đời làm chó cho phụ nữ đi, nó khẽ giật dây một cái là mày “gâu gâu gâu””
“Làm người chắc là nhầm, mày nên học phẩm chất loài chó, sau này theo sát chủ nhân cho tử tế”
Từ Thiệu Đình: “Mày ghen vì tao sắp có vợ đúng không?”
……
Chu Yến Minh mặt không cảm xúc nhìn tôi:
“Em biết lúc đó tôi tức đến mức sắp sốc luôn không? Yêu nhau tí là đòi chia tay, cưới rồi không biết có tí là đòi ly hôn không? Cả đời bị hai đứa này hành, em biết tôi tuyệt vọng cỡ nào không?”
Tôi im lặng mở điện thoại, lướt đến đoạn chat với Lê Thanh Nghi cũng ở thời điểm ba tháng trước.
Lê Thanh Nghi: “Nguyên Nguyên, tao chia tay rồi.”
Tôi: “Bao lâu?”
Lê Thanh Nghi: “Lần này chắc chắn thật đó, tao không còn chút lưu luyến nào!”
Tôi gửi một cái sticker.
Hai tiếng sau–
Lê Thanh Nghi:
“Nguyên Nguyên, tao nói cái này đừng giận nha.”
Tôi: “Hòa rồi à?”
Lê Thanh Nghi:
“Ảnh cầu hôn tao rồi (xấu hổ)”
“Tao đồng ý rồi.”
Tôi thở dài thườn thượt:
“Lúc đó tôi thấy trời sập xuống thiệt.”
Chu Yến Minh:
“…Vậy ra em là người khuyên chia tay?”
“Tôi hỏi lại, anh cũng vậy?”
Cả hai nhìn nhau, trong đầu cùng lóe lên cảm giác… có gì đó sai sai.
Thế là hai đứa cùng bật điện thoại, đối chiếu từng cuộc chia tay – cầu hôn.
Và cuối cùng phát hiện–
Lịch sử đúng là giống nhau đến mức rợn người.
Từ Thiệu Đình:
“Chia tay rồi, lần này thật sự rồi.”
“Nhưng trong đầu tao toàn là cô ấy thì làm sao?”
Chu Yến Minh: “Nghe tao, đổi nghề đi. Làm chú hề trong rạp xiếc hợp với mày lắm.”
Lê Thanh Nghi:
“Nguyên Nguyên, tao thật sự muốn chia tay rồi.”
“Tao nhớ ảnh tới mức mất ngủ.”
Tôi: “Chuyển khoản bồi thường tinh thần cho tao đi.”
Lê Thanh Nghi: *Chuyển 5200 tệ –*
…Tôi nhịn.
Chu Yến Minh giọng đều đều:
“Sao bạn thân em chia tay làm phiền em mà còn phải trả phí tổn thất tinh thần?”
Tôi:
“Anh em anh không trả hả?”
Chu Yến Minh câm nín.
Kéo tiếp đoạn chat xuống dưới, tôi mới thấy miệng Chu Yến Minh đúng kiểu… tạt axit.
“Nhớ người yêu cũ thì dậy đứng ra ban công đi.”
Từ Thiệu Đình:
“Sao? Mày gọi Thanh Nghi tới nhìn tao rồi à?”
Chu Yến Minh:
“Đứng cả đêm cho tỉnh. Không tỉnh được thì nhảy luôn xuống dưới.”
Từ Thiệu Đình:
“Tao tìm hiểu rồi, Ma Kết tụi nó kiểu chậm nóng.”
“Chắc vì vậy tao mới chẳng bao giờ làm ấm trái tim cô ấy.”
Chu Yến Minh:
“Tụi Ma Kết bọn tao phạm thiên điều gì mà bị mày vu oan vậy?”
Từ Thiệu Đình:
“Tao nhắn cho cô ấy dài như vầy, sao cô ấy không rep?”
“Ảnh chụp màn hình.jpg”
Chu Yến Minh:
“Tao chỉ thấy nguyên đống lòng tự trọng viết kín màn hình của mày.”
……
Rồi nhìn lại đoạn chat của tôi —
Lê Thanh Nghi:
“Tao chia tay rồi. Ba mẹ ảnh muốn giới thiệu cho ảnh một cô môn đăng hộ đối.”
“Tao không đụng vào tình yêu nữa.”
Tôi: “Ừ.”
Lê Thanh Nghi: “Tao yêu lại rồi.”
Tôi: “Bạn trai mới?”
Lê Thanh Nghi:
“Vẫn là ảnh.”
Tôi: “Tôn trọng – chúc phúc – khóa miệng.”
Lê Thanh Nghi:
“Ảnh quên luôn ngày kỷ niệm của tụi tao. Chắc ảnh hết yêu rồi.”
Tôi:
“Già rồi, trí nhớ kém là bình thường mà.”
Lê Thanh Nghi:
“Ảnh không già, bằng tuổi tao mà.”
Tôi:
“Đàn ông qua 25 là như 60 rồi. Nghe tao, đổi người trẻ hơn đi.”
Lê Thanh Nghi:
“Nhưng ảnh… vẫn tốt lắm (ngại ngùng)”
……
Nhìn từ đống chat này, thật ra lúc đầu Chu Yến Minh cũng là kiểu khuyên hòa.
Bị hành lâu quá, anh ta bắt đầu biến tướng.
Mà những đoạn chat kiểu này còn nhiều lắm.
Mấy năm trời, tôi với Chu Yến Minh khuyên chia tay tới nát họng cũng không tách được hai đứa kia.
Đặc biệt là độc miệng như anh ta, vậy mà Từ Thiệu Đình không hề hấn gì.
Đúng là sức mạnh của não tình yêu.
Một đứa đã đủ gây họa rồi, đây là hai đứa.
Tôi và Chu Yến Minh lại nhìn nhau lần nữa.
Trong mắt cả hai chỉ có hai chữ: *mệnh khổ*.


