4
Sau bữa tối là tập luyện hai tiếng, rồi mới tắm rửa đi ngủ.
Giờ này chính là lúc anh đang tắm.
Tiếng nước bên trong đột ngột ngừng lại.
Giọng nói trầm thấp vang lên:
“Được, đợi chút.”
Khi mở cửa, anh đã mặc xong áo choàng tắm.
Tóc vẫn còn ướt, nước nhỏ tí tách xuống. Vạt áo khẽ mở, từng giọt nước lăn dài theo bờ ngực rắn chắc.
Anh định nói gì đó, nhưng vừa nhìn thấy tôi liền khựng lại.
Đôi mắt vốn nên vô hồn… lại ánh lên một tia sáng rõ rệt.
Thậm chí… còn nhìn chằm chằm.
Anh… hình như… thật sự nhìn thấy được rồi…
Tôi cố kìm lại phản xạ muốn che người.
Ngẩng đầu, giả vờ ngây thơ nhìn anh:
“Anh ơi… sao thế?”
Mãi lúc ấy anh mới hoàn hồn, vội vàng quay đầu đi.
Yết hầu khẽ chuyển động, cắn răng, giọng khàn đặc:
“Không… không có gì.”
Anh chống tay vào tường, vội vàng rời khỏi đó.
Còn tôi thì đứng trong phòng tắm rất lâu, cố gắng làm dịu lại nhịp tim đang đập loạn.
Mặt nóng bừng như sắp bốc cháy.
Anh… thực sự đã nhìn thấy sao?
Vậy tại sao lại không phản ứng gì?
Diễn giỏi thật.
Tôi lấy nước lạnh dội lên mặt, cố gắng hạ nhiệt cho bản thân.
Cũng làm ướt luôn chiếc váy mỏng manh tôi đang mặc.
Càng ướt lại càng mỏng, càng mỏng lại càng xuyên thấu.
Mơ hồ lộ ra từng đường nét, còn gợi cảm hơn cả không mặc gì.
Lần này, tôi nhất định phải khiến anh… không thể tiếp tục giả vờ được nữa.
Tôi cắn môi, bước vào phòng của Hạ Trầm Châu.
Anh mặc áo choàng tắm, để hờ nửa thân trên, đang ngồi trước giá sách, dùng tay đọc sách chữ nổi.
Nghe thấy tôi bước vào, ngón tay anh khựng lại.
Ánh mắt dường như thoáng lóe lên một tia bất thường.
Tôi nhẹ giọng hỏi:
“Anh ơi… em có thể mượn sách được không?”
Hạ Trầm Châu cúi đầu, giọng nhẹ nhàng trả lời, nhưng các đốt ngón tay cầm sách đã siết đến trắng bệch.
“Tất nhiên rồi, Nhuận Nhuận. Đây cũng là nhà của em mà.”
Tôi khẽ đáp lại, từ từ đi đến trước mặt anh.
Dựa vào việc anh “không nhìn thấy”, tôi cố tình đứng thật gần, với tay lấy quyển sách phía sau lưng anh.
Tôi cúi người, vòng eo và vòng một theo đó mà đổ xuống ngay trước mặt anh.
Làn da nhạy cảm bị làn hơi thở gấp gáp của anh phả vào, run rẩy.
Chân tôi bắt đầu mềm nhũn.
Đến mức này rồi mà vẫn không phản ứng?
Chẳng lẽ… anh thực sự không nhìn thấy?
Thì ra… chủ bài đăng kia không phải anh.
Trong lòng tôi hụt hẫng, rồi ngay sau đó lại là một cơn xấu hổ tột độ.
Hạ Trầm Châu làm sao có thể thích tôi được?
Quả nhiên, tất cả chỉ là một mình tôi tự đa tình.
Tôi vừa định rút lui.
Thì trước ngực bỗng nóng lên, có thứ gì đó nhỏ xuống.
Tôi cúi đầu nhìn, lập tức sững người.
Là máu.
Hạ Trầm Châu… chảy máu cam.
Máu nhỏ thẳng vào ngực tôi…
Vô tình đối diện với đôi mắt sâu thẳm của anh.
Ánh nhìn sắc bén, long lanh, tràn đầy thần thái.
Nào giống ánh mắt của một người mù?
Một tiếng “Ầm” vang lên trong đầu tôi.
Tôi theo phản xạ muốn chạy.
Nhưng lại bị cánh tay cứng như thép của anh ôm chặt lấy eo, kéo vào lòng.
Tôi hét lên một tiếng, ngã ngồi trên người anh.
Cằm anh siết chặt, đường gân trên cổ hiện rõ.
Hơi nóng từ gò má lan đến tận vành tai.
Đôi mắt khóa chặt tôi, ánh nhìn nóng rực khiến người ta sợ hãi.
Giọng nói khàn đặc, như thể đã kìm nén suốt bao năm:
“Nhuận Nhuận… em cố tình phải không?”
Cả người tôi đỏ bừng.
Thì ra… anh thật sự đã nhìn thấy rồi.
Đồ tệ thật!
Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, ngồi trên người anh giãy giụa:
“Anh rõ ràng đã nhìn thấy từ lâu, sao còn gạt em?”
Hạ Trầm Châu khẽ rên một tiếng, giọng trầm thấp vang lên:
“Nhuận Nhuận, đừng cử động…”
Đùi tôi đang chạm vào người anh.
Nóng rực…
Cả người tôi lập tức cứng đờ, không dám nhúc nhích thêm nữa.
Hạ Trầm Châu khẽ thở dài:
“Xin lỗi. Là anh ích kỷ, giấu em chuyện này.”
“Em đã bị anh làm lỡ dở ba năm trời. Anh sợ, sợ nếu em biết anh đã hồi phục thì sẽ rời xa anh ngay.”
Thế nhưng, vòng tay anh lại siết tôi chặt hơn.
Đôi mắt sâu thẳm cũng nhìn tôi không rời:
“Nhưng mà… em ăn mặc thế này, anh có thể hiểu là đang quyến rũ anh không?”
“Nhuận Nhuận… em bằng lòng cho anh một cơ hội không?”
Tôi nhìn anh.
Tiếng tim đập vang dội bên tai, như muốn xé toang lồng ngực.
Đầu óc tôi có chút choáng váng.
Bình tĩnh lại một chút, tôi rút khăn giấy, vụng về lau máu mũi cho anh.
Hạ Trầm Châu luôn sạch sẽ, tao nhã, chỉn chu.
Tôi chưa từng thấy anh trong dáng vẻ lúng túng, mất kiểm soát như thế này.
Giống như một người đàn ông đang cố chấp theo đuổi tình yêu, đến mức đánh mất cả lý trí.
Khiến tôi bật cười thành tiếng:
“Anh ơi, anh đang chảy máu kìa.”
Anh hơi nhướng mày, tay vẫn giữ lấy cánh tay tôi, còn siết chặt thêm một chút.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, nghiêm túc đến mức gần như thành kính, như thể đang ngước nhìn mặt trời và mặt trăng trong lòng mình.
Nhưng trong ánh mắt đó lại nóng rực đến nỗi muốn nuốt chửng tôi.
“Nhuận Nhuận, anh không muốn làm anh trai của em nữa.”
“Anh muốn… làm chồng của em.”
Không khí trong phòng như đặc lại, ngột ngạt, ẩm ướt.
Tôi khẽ run lên, thở cũng bắt đầu khó khăn.
Đầu ngón tay anh lưu luyến lướt qua chiếc nơ ren sau lưng tôi.
Như thể sắp tháo tung nó ra…
Anh lúc này…
Giống như một con sói đói đã kìm nén quá lâu.
Nhưng tôi lại đẩy anh ra.
“Anh còn chưa từng theo đuổi em, chúng ta cũng chưa từng yêu nhau…”
“Anh lại còn lừa em… thật quá đáng. Em không cần nữa!”
Tôi xô anh ra, vội vàng chạy về phòng mình.
Trong thư phòng.
Hạ Trầm Châu siết chặt cằm, cố nén lại cơn xúc động muốn kéo cô trở lại.
Tấm vải cô mặc mỏng tang, gần như xuyên thấu.
Vậy mà lại dám ngồi trên người anh, khiêu khích anh như thế.
Đợi đến khi anh chính thức theo đuổi được cô vợ nhỏ này…
Anh sẽ để cô biết…
Việc quyến rũ một người đàn ông đã nhẫn nhịn cô suốt ba năm…
Sẽ phải trả giá thế nào.
Hạ Trầm Châu tuổi còn trẻ đã rất thành công, trước khi bị mù đã tiếp quản tập đoàn của nhà họ Hạ.
Chỉ là sau khi anh mất đi ánh sáng, thái độ của tất cả mọi người đều thay đổi.
Lâm Nhược Đồng, người luôn tự nhận mình là vị hôn thê danh chính ngôn thuận, vội vàng ra nước ngoài.
Những tiểu thư nhà quyền quý từng theo đuổi anh cũng không ai còn nhắc đến anh.
Không ai muốn gả vào nhà họ Hạ để chăm sóc một người mù.
Chỉ có tôi, mang theo tình cảm giấu kín trong lòng, đồng ý với hôn ước của nhà họ Hạ.
Sau khi tin Hạ Trầm Châu khôi phục thị lực được lan truyền, những người từng lạnh nhạt với anh lập tức quay lại tìm anh.
Để chúc mừng anh hồi phục, nhà họ Hạ tổ chức một buổi tiệc.
Tôi – danh nghĩa phu nhân nhà họ Hạ – đương nhiên phải có mặt.
Hạ Trầm Châu đã đặt riêng cho tôi một chiếc váy đuôi cá đính kim cương, phần cổ và vai phủ ren trắng.
Rất đẹp, không hề hở hang, chỉ để lộ bờ vai.
Hạ Trầm Châu tự tay mang giày pha lê cho tôi, cúi đầu hôn lên bắp chân tôi:
“Đừng sợ, Nhuận Nhuận. Em rất xinh đẹp. Nếu có ai chê bai em, đó chỉ là vì họ đang ghen tỵ.”
Nhưng khi khoác tay anh bước vào hội trường, tôi vẫn sợ hãi đến mức gần như trốn sau lưng anh.
Trước khi lấy chồng, dưới sự dạy dỗ hà khắc của mẹ, tôi luôn ăn mặc kín đáo, là một cô gái ngoan theo tiêu chuẩn cũ kỹ.
Chưa từng mặc váy ôm dáng hay gợi cảm.
Tôi sợ bị người ta cười nhạo thân hình mình.
Sợ họ buông lời thô tục, đem dán lên cơ thể tôi những nhãn mác xấu xí.
Sợ ánh mắt soi mói của họ sẽ làm mất mặt Hạ Trầm Châu.
Nhưng rất nhanh, tôi đã nghe thấy những tiếng hít khí khe khẽ xung quanh.
“Hóa ra phu nhân nhà họ Hạ lại đẹp thế này à? Bảo sao được che giấu kỹ như vậy suốt ba năm.”
“Là Tô Nhuận Nhuận đó hả? Không thể nào, trước giờ đâu thấy cô ấy xinh thế?”
“Anh bị mù chắc, nhìn khuôn mặt, dáng người đi. Đúng là mỹ nhân tuyệt sắc. Hạ thiếu tìm đâu ra được cô vợ như tiên thế này?”
Hạ Trầm Châu ôm eo tôi, ghé tai thì thầm:
“Nhuận Nhuận, em nghe thấy chưa?”
“Anh có hơi ghen đấy… thật sự muốn giấu em đi luôn.”
Tâm trạng căng thẳng của tôi cuối cùng cũng dịu lại.
Tôi khẽ nói vào tai anh:
“Không được đâu.”
“Khi nào thì mới được?”
Tôi đấm nhẹ vào ngực anh, không chịu trả lời.
Hạ Trầm Châu bận rộn, phải chào hỏi rất nhiều người.
Tôi ngồi nghỉ ở góc phòng.


