2

Thực tập sinh mới không chỉ đẹp trai mà còn khéo ăn nói , làm việc cũng nghiêm túc, nói chung dễ chịu hơn Tiểu Lưu rất nhiều.

“Chị ơi, tan làm chị có thời gian không ?”

Tôi liếc nhìn Thẩm Thư. Cậu ấy có khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, bảo sao các chị lớn trong công ty thường xuyên chăm sóc cậu ấy .

“Có chuyện gì sao ?”

“Chị Trương và mọi người muốn tổ chức buổi tụ tập, bảo em mời chị.”

Tôi nhìn chị Trương, chị ấy nháy mắt liên tục, tôi lập tức hiểu ý đồ của chị ấy .

Lại muốn mai mối cho tôi đây mà.

Chị Trương và mọi người không biết tôi từng có bạn trai, luôn nghĩ tôi hai mươi lăm tuổi rồi mà chưa từng yêu đương.

Nhưng thực ra tôi vừa mới chia tay, không muốn bắt đầu mối quan hệ mới nhanh như vậy .

“Thôi đi .”

Thẩm Thư dường như có chút tiếc nuối, cậu ấy cúi đầu, trông rất thất vọng.

“Chị là vì em mà không đi sao ? Em nghe chị Trương nói chị thường tham gia mấy buổi tụ tập với mọi người mà.”

“Nếu vì em mà chị không đi , thì tối nay em vẫn nên về nhà, không làm phiền mọi người nữa.”

“Dù sao em cũng chỉ là người mới, chưa đủ trình để tham gia tụ tập với mọi người .”

Chết tiệt, vẻ mặt của Thẩm Thư khiến tôi bất giác nhớ đến Tiểu Lưu – cô nàng trà xanh kia . Mỗi lần trốn việc, cô ấy đều bày ra bộ dạng y hệt như vậy .

Nhưng công nhận, kiểu này của Thẩm Thư trông vẫn dễ chịu hơn nhiều.

Chị Trương chắc là nghe thấy lời của Thẩm Thư, khóe miệng chị ấy nở một nụ cười .

“Thôi được , tôi đi .”

Thẩm Thư lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt to sáng lấp lánh nhìn tôi , y như một chú chó nhỏ vừa được thưởng khúc xương.

“Vậy chị tan làm đợi bọn em nhé.”

“Ừ.”

Cậu nhóc cún con này đáng yêu thật!

Tôi bắt đầu tự thấy ghét bản thân mình . Đang mang thai mà, không thể nghĩ mấy chuyện không lành mạnh như vậy được .

Đột nhiên tôi cảm thấy hơi lạnh. Quay đầu lại thì thấy Lục Tủy đang cầm cốc trà , nét mặt không biểu cảm, nhìn về phía này . Không biết anh ấy đã nghe được bao lâu.

Hốc mắt anh ấy lại đỏ.

Tôi nghĩ chắc chắn mắt anh ấy có vấn đề rồi , dạo này cứ thỉnh thoảng lại đỏ mắt.

Hay là tôi nên khéo léo gợi ý anh ấy đến bệnh viện khám thử?

Thôi bỏ đi , dù sao cũng là bạn trai cũ thôi mà.

Kệ anh ấy vậy .

Địa điểm tụ tập là một quán nướng có hương vị rất ngon. Chúng tôi có năm, sáu người nên chọn luôn một phòng riêng.

Thẩm Thư ngồi ngay bên cạnh tôi .

Trong lúc chờ thịt được mang lên, chị Trương bắt đầu cuộc trò chuyện.

“Tiểu Thẩm này , năm nay em bao nhiêu tuổi rồi ? Có bạn gái chưa ?”

Thẩm Thư dường như hơi căng thẳng. “Hai mươi hai, chưa có bạn gái ạ.”

Chị Trương cười tít cả mắt, những người khác cũng nhìn Thẩm Thư… và cả tôi ngồi bên cạnh cậu ấy .

“Thế em có thích cô gái nào không ?”

Tai Thẩm Thư đỏ bừng, cậu ấy rụt rè liếc nhìn tôi một cái.

“… Có ạ.”

Cả người tôi như tê dại.

Không phải là tôi nghĩ đúng rồi chứ?

Thẩm Thư thích tôi sao ?

Tôi nhớ chúng tôi mới quen nhau được mấy ngày mà!

Chị Trương cuối cùng cũng ngậm miệng, nhưng ánh mắt mờ ám vẫn lượn qua lượn lại giữa tôi và Thẩm Thư.

Những người khác cũng cười mỉm đầy ẩn ý.

Tôi hơi ngượng, đành phải tìm cách chuyển chủ đề.

“Ây da, sao thịt mãi chưa mang lên vậy , tôi đói rồi .”

“Tiểu Thẩm, mau đi xem thử đi .”

Mặt Thẩm Thư đỏ bừng, cậu ấy vội bước ra khỏi phòng. Ngay khi cậu ấy đi , căn phòng lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Chị Trương cười lớn nhất.

“Ôi trời, Tiểu Tiền, em xem Tiểu Thẩm nghe lời em ghê chưa .”

Tôi giả vờ giận dỗi. “Chị Trương đừng đùa nữa, Tiểu Thẩm da mặt mỏng lắm đấy.”

Chị Trương lấy tay che miệng, cười không ngừng. Đúng lúc chị ấy định nói thêm gì đó thì điện thoại reo.

Nhìn màn hình điện thoại, chị ấy cẩn thận nghe máy.

“Alo, Tổng giám đốc Lục.”

“Vâng, đúng vậy .”

“Anh cũng muốn đến sao ?”

“Được thôi, ở quán nướng XX, phòng số XX.”

Chị Trương đặt điện thoại xuống, có chút khó nói .

Tôi gắp một miếng củ sen trộn trên bàn, thản nhiên hỏi:

“Sao? Tổng giám đốc Lục cũng muốn đến à ?”

Chị Trương thở dài.

” Đúng vậy , anh ấy hỏi chúng ta có đang tụ tập không , còn nói muốn đến giao lưu tình cảm.”

“…”

Căn phòng lập tức trở nên yên lặng, bởi vì không ai tin vào lời của Lục Tủy.

Bình thường chúng tôi tụ tập, anh ấy chưa bao giờ tham gia, lần này không biết trúng gió gì mà lại muốn đến. Nghĩ đến dáng vẻ nghiêm túc của anh ấy khi làm việc, tôi lặng lẽ đặt đũa xuống.

Biết đâu lại có ai đó làm sai chuyện gì, anh ấy đến để truy cứu trách nhiệm đây mà.

Gây rắc rối chẳng phải cũng là một cách giao lưu tình cảm sao ?

Khi Thẩm Thư quay lại , cậu ấy mang theo hai đĩa thịt, đặt lên bàn và chủ động bắt đầu nướng.

“Hôm nay đông người , thịt trong bếp còn phải cắt, em lấy trước hai đĩa này , mọi người ăn trước đi .”

Động tác nướng thịt của cậu ấy rất thành thạo, nhìn qua là biết thường xuyên ăn.

Nướng xong, cậu ấy gắp miếng đầu tiên vào đĩa của tôi .

“Chị ăn đi , chị chẳng phải nói đói rồi sao ?”

Những người cùng ăn hôm nay đều là đồng nghiệp thân thiết, nên không ai khó chịu mà ngược lại còn trêu ghẹo nhìn hai chúng tôi .

Mang thai khiến tôi dễ đói, lúc này cũng chẳng bận tâm đến việc ngại ngùng nữa.

“Cảm ơn em, em cũng gắp cho chị Trương và mọi người nữa đi .”

Chị Trương phẩy tay, đưa đũa ra và nói với mọi người xung quanh:

“Thôi không cần đâu . Tiểu Thẩm cứ chăm sóc chị Tiền của cậu là được , bọn chị tự lo.”

Câu nói này đầy ẩn ý, khiến Thẩm Thư lại đỏ mặt.

Tôi vừa ăn thịt nướng vừa thầm thở dài.

Không hổ là sinh viên mới tốt nghiệp, đối mặt với những lời trêu chọc rõ ràng như vậy vẫn chưa xử lý tốt được .

Nhìn cậu ấy đỏ mặt như m.ô.n.g khỉ kìa.

Còn phải rèn luyện thêm nhiều.

“Xin lỗi , tôi đến muộn.”

Lục Tủy đẩy cửa bước vào , giọng nói trầm thấp vang lên trong phòng.

Mọi người đều đứng dậy: “Tổng giám đốc Lục.”

Anh kéo chiếc ghế bên cạnh tôi , ra hiệu cho mọi người ngồi xuống.

“Cứ ăn đi , hôm nay tôi mời.”

Trong chốc lát, căn phòng trở nên im lặng, chỉ còn tiếng xèo xèo của thịt nướng đang chảy mỡ.

Lục Tủy cau mày:

“Sao không ai nói chuyện? Bình thường mấy người tụ tập là như thế này sao ?”

Tôi không nhịn được , trợn mắt lẩm bẩm.

“Có anh ở đây, ai dám nói gì chứ.”

Không biết Lục Tủy có nghe thấy không , nhưng anh ấy dịu giọng lại .

” Tôi có gây phiền phức gì cho mọi người không ? Đừng lo, cứ coi tôi như một đồng nghiệp bình thường là được .”

Mặc dù anh ấy nói vậy , nhưng trong phòng vẫn không ai lên tiếng.

Nhìn anh ấy nhíu mày, tôi lại thấy có chút đau lòng.

Hơn hai năm tình cảm đâu phải nói quên là quên được .

“Tiểu Thẩm, gắp cho Tổng giám đốc Lục chút thịt nướng đi .”

Thẩm Thư ngẩn ra một lúc, sau đó gắp vài miếng đặt vào đĩa của Lục Tủy.

“Tổng giám đốc Lục, món này ngon lắm, anh thử đi .”

Lục Tủy liếc nhìn tôi , giọng điệu lãnh đạm cảm ơn Thẩm Thư:

“Cảm ơn, cậu nướng cũng không tệ.”

Thẩm Thư mới vào công ty chưa lâu nên không quá sợ Lục Tủy.

Nghe Lục Tủy khen mình nướng ngon, cậu ấy ngại ngùng đáp:

“Làm gì có , món này dễ lắm. Nếu anh thích thì ăn thêm đi ạ.”

“Ừm.”

Lục Tủy cúi đầu gắp thịt trong đĩa, bầu không khí trong phòng dần dần dịu lại .

Lát sau , mọi người bắt đầu nói chuyện.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, bữa tụ tập cuối cùng cũng trở lại bình thường.

Nhưng nghĩ đến hành động vừa rồi của mình , tôi thật muốn tự tát mình một cái.

Thôi vậy , bầu không khí khi ăn cũng rất quan trọng, coi như vì đứa nhỏ trong bụng đi .

“Nào, chị ăn nhiều một chút.”

Thẩm Thư chủ động quá mức, liên tục gắp cho tôi .

“Cảm ơn nhé, em cũng ăn đi .”

“Ừ, chị ăn trước đã .”

Mọi người đều thoải mái hơn, chị Trương lại tiếp tục trò đùa vừa rồi .

“Ôi trời, tôi thấy Tiểu Thẩm thật sự đối tốt với Tiểu Tiền. Hay là hai đứa đến với nhau đi .”

Tôi vô thức liếc nhìn Lục Tủy bên cạnh. Đôi mắt anh ấy sâu thẳm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

Đây không phải điềm lành!

Thẩm Thư gãi đầu, nói :

“Chị Trương, đừng đùa như vậy .”

Lục Tủy đột nhiên lên tiếng, vừa nói vừa gắp một miếng thịt vào đĩa, giọng điệu như vô tình nói ra :

“Tiền Tiểu Tiểu không phải có bạn trai rồi sao ?”

Chị Trương và Thẩm Thư đều sững sờ.

Tôi nghiến răng, đáp:

“Chia tay rồi .”

Chị Trương như bừng tỉnh, nói :

“Tiểu Tiền không thật thà nhé, trước đây có người yêu mà không nói cho bọn chị biết . Nhưng đã chia tay rồi thì đừng mãi nghĩ đến anh ấy nữa, con người phải nhìn về phía trước chứ.”

error: Content is protected !!