2
Người ta nói minh tinh và người thường là hai thế giới khác nhau, tôi đoán nhan sắc với vóc dáng của cô ấy chắc chắn nổi bật khỏi mặt bằng chung.
Còn về phần Mục Uyên…
Tôi liếc từ trên xuống dưới rồi kết luận:
“Anh xem mắt toàn thất bại, không phải vì gương mặt mà là vì khí chất đó.”
Người ta nói: chi tiết quyết định thành bại.
Ví dụ như sơ sơ lộ ra chiếc chìa khóa Rolls-Royce ở thắt lưng chẳng hạn, chỉ cần mấy điểm nhỏ như vậy là đủ nâng tầm khí chất.
Tôi không tiếc tiền… À nhầm, không tiếc công sức, lập tức giúp Mục Uyên lên đồ.
Chuẩn bị cho anh ta một outfit có thể khiến già trẻ lớn bé đều phải ngoái nhìn – combo huyền thoại chưa bao giờ lỗi mốt.
“Đàn ông qua tuổi 20 rồi, thì đừng ăn mặc như con nít nữa.”
Xỏ đôi giày lười, đeo dây chuyền vàng, đồng hồ vàng to bản vào.
Thần thái dân chơi trẻ tuổi lập tức bùng nổ.
Nhưng nhờ gương mặt điển trai trời phú nên bộ cánh này mặc lên người Mục Uyên vẫn có thể gọi là… hơi có khí chất một tí.
Tôi giơ ngón tay cái, khen tới tấp:
“Tổng giám đốc Mục anh thế này mà không đốn tim được cô ấy thì tôi chịu thua luôn!”
Tưởng được nghe lời cảm ơn, ai ngờ Mục Uyên lại định phản đối.
“Gu thẩm mỹ của cô là kiểu gì vậy?”
“Mặc thế này mà không cưa đổ người ta thì tôi thua.”
Thua thì thua chứ người bị nhìn như sinh vật lạ ngoài đường đâu phải tôi.
Nhưng rõ ràng tôi đã đánh giá thấp IQ của đám tư bản độc ác.
“Nếu cô thua thật, tôi trừ lương một tháng của cô thế nào?”
Chơi gì thì chơi, đừng lôi tiền lương ra dọa!
Tư bản kiểu này mà không bị lật đổ thì người làm công tụi tôi còn lâu mới có tương lai!
“Tôi… tôi nghĩ lại rồi, đôi giày lười ‘chí mạng’ này có thể không cần mang.”
Nhưng dây chuyền vàng với đồng hồ vàng – đừng mơ tháo ra khỏi người!
Tôi còn bày ra bộ mặt thâm tình khuyên bảo:
“Tôi làm vậy… tất cả là vì muốn tốt cho anh.”
Nguyên tắc hành nghề suốt đời của một thư ký tâm huyết như tôi là:
Có khổ cũng không được để bản thân thiệt, mà có ngọt cũng đừng để Mục Uyên hưởng hết!
Mục Uyên đứng trước gương nhìn bộ đồ như dân buôn vàng vượt biên của mình, môi giật giật mấy cái.
“Mặc dù xuất phát điểm của cô là tốt, nhưng sai ở chỗ… không nên xuất phát.”
Tim tôi đau nhói.
Một hình tượng trung thần ngay thẳng, luôn bị hoàng đế nghi ngờ và cảnh giác, cứ thế mà hình thành.
“Tổng giám đốc Mục! Lão thần một lòng trung thành với ngài mà!”
Tôi nghiêm túc ôm quyền cúi đầu, hệt như chuẩn bị hy sinh vì nước.
Ước gì có thể moi quả tim bé nhỏ (không biết có tồn tại thật không) của mình ra đưa cho Mục Uyên tận mắt nhìn.
Mục Uyên chỉ liếc tôi một cái, lườm đầy mỉa mai:
“Nếu tôi bị dính mưa, không cần đoán, nhất định là cô đã xé nát cái ô của tôi.”
Xong phim.
Hình tượng phản thần đã khắc sâu vào tâm trí Mục Uyên rồi.
Làm sao để lấy lại lòng tin từ vua đây? Đang chờ lời giải, gấp lắm.
Trăm nghe không bằng một thấy, lần này nữ minh tinh quả thật không gây thất vọng, ít nhất là về mặt ngoại hình.
Tôi bày ra dáng vẻ bà mối chính hiệu, nhiệt tình dẫn đường chỉ lối cho hai người.
“Đây là Tổng giám đốc Mục của MU, còn đây là cô Chu Gia – diễn viên nổi tiếng.”
“Nghe nói tuổi của cô Chu vẫn còn gây tranh cãi, bảo là sinh năm 1992, có đúng không?”
Cái gì mà vào phát hỏi tuổi người ta luôn vậy trời?!
Tôi không đổi sắc mặt, đạp nhẹ một cái dưới gầm bàn vào ống đồng Mục Uyên.
Nghiến răng nói nhỏ: “Tổng giám đốc Mục, anh hơi bị thất lễ rồi đấy.”
“Tôi thấy đã gọi là xem mắt thì nên thành thật một chút.”
Nghe… cũng hợp lý ghê.
Nữ minh tinh ho nhẹ một tiếng, gượng cười.
“Tôi nghĩ hai người bên nhau, tuổi tác không phải là vấn đề.”
“Hai người? Cô chắc chứ? Không phải nên là ba người sao?”
Ba người… là sao?
Mục Uyên đang móc méo tôi à? Ý là tôi nên biến đi phải không?
Đúng là đỉnh cao của lối nói mỉa mai cộp mác “giới tinh anh”.
Tôi giận đến mức đứng phắt dậy, thì bị Mục Uyên đè vai ấn xuống lại ghế.
“Không nói cô.”
Cô nữ diễn viên bỗng chột dạ, lúng túng tìm cớ chuồn lẹ khỏi hiện trường.
Tốt rồi, bây giờ chính xác là chỉ còn lại… hai người.
“Thấy chưa? Anh lại làm người ta chạy mất rồi đó.”
Cơn giận trong lòng tôi sắp đốt cháy cả nhà hàng rồi đây này!
“Biết cô ấy là ai không?”
Tôi chần chừ đáp: “Diễn viên tuyến ba, Chu Gia.”
“Thêm một thông tin nữa, cô ấy còn là bạn gái hiện tại của lão Triệu.”
Lão Triệu – phó tổng công ty chúng tôi.
Không ngờ đôi bên lại che giấu kỹ đến thế.
Đúng là dân thành phố, chuyện tình cảm cũng nhiều lớp như hành tây vậy đó!
Sáng hôm sau, Mục Uyên và nữ minh tinh đã leo thẳng lên top tìm kiếm.
“Minh tinh dùng bữa tối với thiếu gia MU – xứng danh ‘máy gặt trai giàu’.”
Hóa ra cô ta không chỉ là bạn gái lão Triệu, mà còn là chuyên gia trong việc hẹn hò với mấy anh nhà giàu!
Phía studio của nữ minh tinh ngay lập tức đăng thông cáo một chiều:
“Xin hãy quan tâm đến tác phẩm của nghệ sĩ, tránh soi mói đời tư và từ chối hành vi chụp lén
~”
Trong giới giải trí, nguyên tắc truyền thống là: không phủ nhận = ngầm thừa nhận.
Má ơi, cho con xin bình dưỡng khí và vài viên trợ tim gấp!
Tôi còn chưa kịp được cấp cứu xong thì mẹ Mục Uyên đã xông thẳng vào công ty như một cơn lốc.
“Cháu à, cháu nghe cô nói, chuyện này không như cô nghĩ đâu!”
“Vi Vi, cháu không cần bênh vực thằng ranh đó đâu. Hôm nay cô mà không đánh cho nó rụng răng thì cô không làm mẹ nó nữa!”
Nhà Mục Uyên gia giáo cực kỳ nghiêm khắc, tuyệt đối không cho phép anh ta dính dáng đến mấy cô minh tinh tai tiếng.
Nên lần này, bà mẹ chuẩn bị tinh thần lao vào “xử đẹp” Mục Uyên như sấm sét giữa trời quang.
Nhưng nếu bà ấy từ cửa kia xông vào, thì tôi đây… chắc phải lết ra bằng cửa sau quá.
“Ấy chết, không được, không được!”
Khoan đã.
Sao tôi có cảm giác mình như tên thái giám đang đứng trước điện can gián Thái hậu đòi xử vua?
Kệ đi, có ngăn là tốt rồi!
Khi tôi còn đang liều mạng chắn đường bà mẹ sấm chớp kia, thì cánh cửa văn phòng Mục Uyên khẽ hé ra một khe nhỏ.
Trong ánh nhìn liếc ngang qua, tôi thấy Mục Uyên – tên đáng ghét đó – đang đứng bên trong cười nham nhở nhìn tôi qua khe cửa!
Hắn biết chuyện này sẽ xảy ra từ trước, nhưng cố tình không nói!
Dù cuối cùng Mục Uyên vẫn bị mẹ mình tẩy não một trận nên thân.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ để tôi hả giận.
Tôi lập tức đăng tấm ảnh chụp lưng Mục Uyên lên một trang web chuyên thanh lý đồ cũ.
“Bán ông sếp chuyên làm người ta tức ói máu, hơi lỗi nhẹ, có thể trả giá.”
Người mua hỏi: “Lỗi ở đâu?”
Trước màn hình, tôi nhếch mép cười, quyết định tung cú đấm chí mạng vào danh tiếng anh ta.
“Không xài được… kiểu đó, hiểu mà.”
Người mua: “Kiều Vi, cô có 1 phút để xuất hiện trong văn phòng tôi.”
Tin xấu: Nói xấu sếp, bị sếp bắt quả tang.
Tin tốt: Quen rồi nên không sao cả.
Hừ, sắp tan ca rồi, tôi không đi đấy, cho anh ta tức nổ phổi luôn.
Thấy tôi mãi chưa quay lại, Mục Uyên lại chạy qua WeChat nhắn tiếp.
“Ông boss số nhọ nhất vũ trụ vừa vỗ vai luật sư La Tường của tôi, bị phán 3 năm tù.”
Ông boss số nhọ nhất vũ trụ: “???”
Cô gái trẻ trung đầy năng lượng Kiều Vi: “Hiểu nhầm thôi, em tới ngay!”
Cúi đầu chỉ là thân xác tôi, linh hồn tôi mãi mãi ngẩng cao đầu!
Không đúng, thân xác tôi cũng không thể cúi đầu!
Tôi dũng cảm bước vào văn phòng Mục Uyên, ngẩng cao đầu như thể mình vừa giúp cụ bà qua đường trong vai trò đội viên gương mẫu.
“Tìm tôi có việc gì, nói nhanh đi, tôi sắp hết giờ làm rồi.”
Đúng giờ vào, đúng giờ ra, mức lương bèo bọt này không đáng để tôi nán lại thêm một phút.
“Mẹ tôi cho tôi 50 triệu tệ làm quỹ kết hôn, bắt tôi phải kết hôn trong năm nay.”
50 triệu tệ? Là khái niệm gì vậy?
Dựa vào mức lương với tiền thưởng cuối năm của tôi hiện tại, nếu muốn tích cóp đủ thì…
Tôi chắc phải bắt đầu làm việc từ thời Gia Khánh nhà Thanh!
Mục Uyên nói thêm cái gì đó nhưng tôi không nghe rõ, đầu óc chỉ còn đúng một cụm từ: năm mươi triệu tệ.
“Thư ký Kiều, tôi đang nói chuyện với cô đấy.”
“Gào cái gì mà gào! Chị mày nghe thấy rồi!”
Mục Uyên nhìn đồng hồ, quả nhiên đã quá giờ tan làm.
Người làm việc phải rõ ràng công tư.
Trong giờ làm, Mục Uyên là sếp tôi kính trọng.
Còn sau giờ làm, Mục Uyên chỉ là thanh mai trúc mã – Ông boss số nhọ nhất vũ trụ của đời tôi.
Dưới sự thúc ép của Mục Uyên, tôi đại khái sắp cho anh ta một buổi xem mắt tạm bợ cho xong chuyện.
Ai dè vừa ngồi xuống, cô gái kia đã nổ ngay một câu:
“Kiều Vi, bao nhiêu năm rồi, cô vẫn bám dính lấy Mục Uyên như cao dán chó thế à?”
Tôi lập tức cảm nhận được luồng ác ý cực mạnh từ cô ta.
Mà kỳ lạ, cái giọng điệu này… nghe cứ như quen tôi lắm ấy.
“Cô là ai vậy?”
Bên cạnh, Mục Uyên thản nhiên nói:
“Lý Diễm Như.”
Cái gì?! Kẻ thù truyền kiếp của tôi – Lý Diễm Như?!
Hồi còn đi học, cô ta nghi ngờ tôi có ý với nam thần mặt mụn, xấu trai của cô ấy.
Nhà tôi phá sản, cô ta thì đúng kiểu thấy người ta sa cơ là đạp thêm cú nữa, chưa đủ, còn bôi nhọ danh dự tôi sau lưng.
Bảo rằng tôi vừa thả thính nam thần cô ta, vừa dây dưa không rõ ràng với Mục Uyên.
Kết quả là cả trường đều biết tôi là một con hồ ly lẳng lơ!
Hôm nay oan gia ngõ hẹp, gặp lại không khỏi máu dồn lên não.
Thấy kẻ thù sống sung sướng hơn mình, tôi tức đến mức muốn nghiến gãy luôn răng hàm.
“Không phải cô tên Lý Tử Di à?”


