5

“Chẳng lẽ cuối cùng lại để người khác đến húp cả nồi lẫn muỗng à?”

Emmmm… lần đầu tiên trong đời tôi được tỏ tình bằng cách ví mình như… một nồi cháo.

Tên đàn ông thẳng như ruột ngựa này, thật là bó tay!

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết cái màn tỏ tình “ẩn dụ cháo” của Mục Uyên…

Thì anh ta lại bắt đầu quay về làm khó tôi.

“Vậy nên tôi hỏi cô–trong danh sách đối tượng xem mắt cô làm cho tôi, tại sao lại không có cô?”

Tôi bĩu môi phản pháo:

“Tổng giám đốc Mục chỉ trả tôi từng này lương, còn muốn chiếm luôn cả thời gian ngoài giờ để tôi đi xem mắt với anh?”

Hứ, tên tư bản ác ôn này, mơ đi!

“Đã vậy thì… cô khỏi làm cấp dưới của tôi nữa.”

Tôi lập tức cảm nhận được sấm chớp đang rình rập trong câu tiếp theo của anh ta.

“Kiều Vi, tôi lấy thân phận Tổng giám đốc MU trịnh trọng thông báo–cô bị sa thải.”

Hu hu, bị sếp sa thải, không vui chút nào…

Nhưng nghĩ lại…

Cái người vừa mới đem toàn bộ tiền để dành kết hôn để mở công ty cho tôi chính là cái ông sếp đang đuổi tôi nè.

Tôi quay lại MU để làm thủ tục nghỉ việc, bàn giao công việc thư ký.

Nhưng vừa bước vào công ty, cả đám đồng nghiệp đã vây quanh tôi như đàn ong vỡ tổ.

— “Thư ký Kiều, không lẽ chị thật sự bị Tổng giám đốc Mục đuổi việc rồi à?”

— “Có phải là bà xã tương lai của sếp gây áp lực không?”

— “Thư ký Kiều, dù rời khỏi Tổng giám đốc Mục, chị cũng phải sống tốt đó nha!”

— “Chị Vi Vi ơi, em không nỡ để chị đi!”

Tôi không nói một lời, chỉ lẳng lặng thu dọn đồ đạc.

Thấy vậy, đồng nghiệp càng thêm sốt ruột, đứng xung quanh tôi rì rầm bàn tán không ngớt.

Cho đến khi Mục Uyên xuất hiện, cả văn phòng mới chịu im lặng.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, lại lần nữa kiêu hãnh ngẩng cao cái cổ tự tôn:

“Tôi đi rồi, công ty này chắc cũng tan đàn xẻ nghé cho coi.”

“Lo tốt công ty của cô đi. Công ty của tôi không cần cô phải bận tâm.”

— “Ủa? Thư ký Kiều sắp mở công ty hả?”

— “Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Đám đồng nghiệp ăn dưa hóng chuyện thì há hốc mồm vì không hiểu nổi tình hình.

Và rồi… tình tiết còn “bẻ cua” hơn nữa xuất hiện.

Mục Uyên không nói không rằng, nhận lấy thùng đồ từ tay tôi.

Tay còn lại… nắm chặt tay tôi, kéo tôi đi thẳng vào thang máy.

Cửa thang máy từ từ khép lại.

Kể từ hôm ấy, MU không còn “Thư ký Kiều”.

Chỉ còn “Tổng giám đốc Kiều” của WE.

22 tuổi, tôi đứng tên toàn bộ một công ty thời trang mới toanh.

Vốn điều lệ đăng ký: 50 triệu nhân dân tệ.

Không nhờ vả ba mẹ, không vay mượn bạn bè.

Toàn bộ dựa vào… ông sếp cũ của tôi.

Người đại diện pháp lý: Mục Uyên.

Người nắm quyền kiểm soát tuyệt đối: Kiều Vi – chính là tôi.

” Tôi là người hưởng lợi, còn anh là người đứng mũi chịu trận. Ván này tôi lời chắc rồi!”

Vẻ mặt đắc ý của tôi không giấu nổi chút nào.

“Đừng mừng sớm, nếu chưa đầy một năm mà phá sản, tôi sẽ càm ràm cô cả đời.”

Càm ràm thì càm ràm.

Ít ra tôi cũng đã từng nỗ lực hết mình vì ước mơ.

“Nhưng nếu công ty phá sản thật, thì tiền cưới vợ của anh cũng tiêu tan luôn đấy.”

“Dù gì cũng là để cho cô xài, thích đốt kiểu gì thì cứ tự nhiên.”

Có một người bạn trai như vậy bên cạnh…

Tôi nghĩ, vinh hoa phú quý cả đời này–coi như tôi giữ chắc trong tay rồi.

Ngày công ty thời trang WE chính thức khai trương, Mục Uyên cũng chịu “hạ cố thân chinh” đến làm nền cho tôi.

“Tiểu Mục à, cười lên cái coi? Vui vẻ tí đi, tỏa sáng lên nào.”

Bao nhiêu người có mặt mà chỉ có Mục Uyên mặt mũi hằm hằm như vừa bị giật mất tiền.

Tôi – Kiều Vi, CEO đời đầu của WE – cực kỳ không vui.

“Xin lỗi nhé, Tổng giám đốc Kiều, tôi cười không nổi.”

Mục Uyên lạnh lùng đáp lại, mặt vẫn như cái mâm bị úp ngược.

“Đừng để tôi phải tát anh trong ngày vui nhất đời mình.”

Mặt anh ta? Vẫn như cũ. Còn lạnh hơn máy làm đá.

“Ủa, công ty cô hợp tác gì mà toàn mấy người mẫu nam thế kia?”

“Thì bộ sưu tập quý này của tôi là thời trang nam, đâu có giống MU của anh.”

Tôi bĩu môi, mắt đảo một vòng gần chạm đến trời.

“MU thì sao?”

Hừ, còn dám hỏi à?

Cho phép tôi – với tư cách là cựu nhân viên MU – lên tiếng chính thức:

“Mỗi lần đến mùa quảng bá là toàn mỹ nữ! Người mẫu nam thì lèo tèo vài cái mặt, nhìn riết chán muốn xỉu.”

Mặt ai đó… lại càng đen như đáy nồi.

Còn cái miệng tôi… chắc chắn là nhặt từ dưới rãnh nước cống lên rồi. Không thì sao cứ trơn tru mà gây họa hoài vậy trời?!

Một năm sau.

Thương hiệu trang sức cao cấp MU bắt tay cùng công ty thời trang nhỏ mới nổi WE tổ chức một show diễn thời trang đình đám.

Tôi lo phần trang phục, Mục Uyên lo phần trang sức.

Trên danh nghĩa là hợp tác đôi bên cùng có lợi.

Thực tế thì… là ông trùm ngành kim cương công khai cõng theo một lính mới chưa nổi tiếng trong làng thời trang mà thôi.

Trong giai đoạn chuẩn bị cho buổi diễn, sự nịnh nọt và lấy lòng của tôi phải gọi là đỉnh cao nghệ thuật.

Cả công ty MU đều biết tôi giờ chuyển từ “cựu nhân viên” thành “kẻ đến xin xỏ”.

Hồi trước, tôi ra vào văn phòng Mục Uyên còn phải khép nép e dè.

Giờ thì tôi uốn éo eo rắn nước, mang guốc cao chót vót, hiên ngang bước thẳng vào.

“Tổng giám đốc Mục ~ Em lại tới rồi nè ~”

Tay tôi không yên phận, bắt đầu lượn lờ trên mặt anh ta.

“Thưa cô cựu nhân viên, làm ơn giữ giới hạn chút.”

Từ chối cho có, ai mà tin là thật?

Anh ta chẳng qua đang chơi trò cao giá kiểu “miệng nói không, tay làm có” thôi mà.

“Tổng giám đốc Mục, anh lại khách sáo quá rồi. Em dù không còn là nhân viên MU, nhưng tình nghĩa cấp trên – cấp dưới giữa hai ta vẫn còn mà~”

“Chúng ta… chỉ có tình nghĩa cấp trên – cấp dưới thôi sao?”

Câu này hay đấy, hỏi rất xuất sắc, nhưng tôi… quyết định không trả lời.

Không ngờ, tên lão sắc phôi này lại tiện tay nắm lấy tay tôi, còn hỏi:

“Lạnh không?”

Tôi vừa bàng hoàng vừa bất lực.

Ồ, vậy là tôi cũng không thoát khỏi lời nguyền “bị quấy rối nơi công sở” rồi à?

Nhưng nghĩ đến sự nghiệp mới thành lập chưa đứng vững, tôi đành ngậm ngùi rút tay lại, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Nhưng Mục Uyên càng lúc càng quá đáng.

Tôi bực bội đứng phắt dậy, chỉ vào mặt anh ta, nghiêm trang lên án:

“Tổng giám đốc Mục! Anh làm vậy… có xứng với Mục phu nhân không?”

Anh ta sững người hai giây, ánh mắt mơ hồ như đang reset não.

Rồi… nhanh chóng lòi ra bộ mặt lưu manh quen thuộc.

“Yên tâm đi, giờ này cô ấy đang làm việc ở WE, không phát hiện ra đâu.”

“Qua đây, hôn một cái nào~”

Mục Uyên đưa tay vòng qua gáy tôi, định kéo tôi vào hôn.

Tôi điên cuồng né tránh.

“Tổng giám đốc Mục, xin anh đừng như vậy! Em cũng là người phụ nữ… đã có gia đình rồi!”

Nhưng tên cầm thú mang đồ vest này nào có thèm nghe?

Hắn ta cứ thế ôm chặt lấy tôi, không cho chạy!

Khi phó tổng Triệu bước vào, tôi đang vùng vẫy trong vòng tay “lợi dụng” của Mục Uyên.

Mà thôi, không phải vùng vẫy gì đâu, là tôi đang phấn đấu phản kháng đấy chứ!

Vừa thấy phó tổng, tôi lập tức hốt hoảng thoát ra, gương mặt hóa thân thành nạn nhân điển hình.

Ai ngờ phó tổng Triệu chẳng nể mặt tí nào, vạch trần ngay tại chỗ:

“Hai người đúng là vợ chồng biến thái, chơi mấy trò kỳ quái thật đấy.”

Tôi lườm Mục Uyên một cái, làm nũng:

“Tổng giám đốc Mục, lần sau không được như vậy nữa nha, không thì em méc với Mục phu nhân đấy!”

Mục Uyên phối hợp cực kỳ ăn ý, giơ tay ra làm động tác “OK” như đã quen.

Phó tổng Triệu thì lại mang vẻ mặt vừa ghét bỏ vừa bất lực:

“Tôi chỉ vào đây để đưa danh sách người mẫu thôi, sao lại phải chịu cảnh tra tấn tinh thần thế này chứ?”

Ủa? Danh sách người mẫu?

Thứ xịn thế, tôi phải tranh thủ ngó qua kỹ càng mới được!

Tổng giám đốc Mục, em xin phép xem trước nha~

Vì nhìn quá chăm chú, tôi buột miệng thốt lên:

“Ối trời ơi, cơ bụng này đúng là…”

Khụ khụ, im miệng! Không được nói!

Tôi âm thầm tự nhắc bản thân: mình là gái có chồng rồi, phải kín đáo, phải đứng đắn!

Tôi hắng giọng, nhẹ nhàng gõ mặt bàn, cố làm ra vẻ ưu nhã:

“Trong 3 phút, tôi muốn có đầy đủ thông tin của người đàn ông này.”

Như thế là đủ tế nhị rồi chứ gì?

Phó tổng Triệu lườm tôi một cái rồi lặng lẽ rút lui, để lại không gian cho hai vợ chồng chúng tôi tiếp tục “drama”.

Ánh mắt dịu dàng của Mục Uyên cũng chuyển sang kiểu… cạn lời.

“Em chỉ đùa thôi mà, anh đúng là nhỏ mọn thật đấy.”

“Anh chưa bao giờ nhỏ mọn.”

Tôi vừa định lật sổ kể tội, thì anh đã lặng lẽ cầm lấy bản kế hoạch buổi trình diễn thời trang.

“Có lẽ nên cân nhắc đổi bên hợp tác cho bộ sưu tập lần này.”

Tôi đành nén giận, nuốt hết lời vào trong bụng, ngoan ngoãn thừa nhận: anh không nhỏ mọn, không nhỏ mọn chút nào!

Rồi chủ động trao anh một cái hôn gỡ gạc, cuối cùng cũng tạm thời dỗ được tên tổng giám đốc nhỏ mọn nhà mình.

Ngày buổi trình diễn thời trang chính thức bắt đầu, Mục Uyên tặng tôi một bộ trang sức.

Anh nói đó là sản phẩm chủ đạo của MU trong mùa này.

Tôi đỏ mặt. Không ngờ lão Mục này còn biết chơi lãng mạn nữa cơ đấy.

“Anh định nói tôi là người mẫu lý tưởng trong lòng anh à?”

“Người mẫu phụ trách bộ trang sức này bị delay chuyến bay, chỉ vậy thôi.”

Tôi tức muốn trào máu.

“Uổng công tôi dày công chuẩn bị, bộ đồ tôi tặng anh hôm nay là đồ đôi đấy!”

Mục Uyên nghiêm túc chỉnh lại:

“Là đồ vợ chồng.”

Tôi khoát tay:

“Thôi đi ông tướng, tôi đang nói chuyện nghiêm túc đấy.”

“Nhưng này, anh chắc không đang lợi dụng tôi để PR chứ?”

error: Content is protected !!