4

Đạo diễn cũng quay đầu mắng tôi : “Giang Thư Ninh, cô có thể đừng gây rối không ? Có vài người là người mà chúng ta không thể đắc tội nổi! Cô phát điên cũng đừng phá hỏng chương trình của tôi !”

Tôi lặng lẽ nhìn hai người bọn họ.

Đành mặc kệ.

Lời hay ý đẹp đều không nghe lọt tai.

Thật sự vô phương cứu chữa.

Nhưng tôi không ngờ, có vài người , da mặt có thể dày hơn cả tường thành.

Tôi không muốn cãi vã leo thang, cũng không muốn cuối cùng quá khó coi, nên lựa chọn im lặng.

Trong mắt Kiều Nhã Tâm, lại thành ra tôi gây họa, tự mình trốn tránh không muốn xử lý.

Cô ta hùng hổ: “Giang Thư Ninh, cô đừng tưởng bây giờ cô không dám nói nữa, chuyện này có thể cứ thế cho qua!”

“Cô mắng tôi , tôi có thể không so đo với cô, nhưng cô vậy mà còn bịa đặt về anh Phi Vũ! Bây giờ có nhiều ống kính đang quay như vậy , cô nhất định phải xin lỗi anh Phi Vũ!”

Tần Phi Vũ cũng không nói gì, ra vẻ là một người bị hại.

Tôi nhìn chằm chằm anh ta : “Có phải bịa đặt hay không , anh Phi Vũ của cô là người rõ ràng nhất.”

Sắc mặt Tần Phi Vũ hơi thay đổi.

Đạo diễn thấy vậy lập tức tiến lên, lớn tiếng quát: “Đây là chương trình của tôi , tôi có quyền quản lý! Giang Thư Ninh, Tần tổng người ta là khách quý, cô lại nói chuyện với khách như vậy ? Mau xin lỗi !”

Bình luận: “Mẹ nó, ngay cả đạo diễn cũng tức giận rồi ! Giang Thư Ninh rõ ràng là làm giả tài khoản rồi đổ nước bẩn lên người Kiều Kiều, kết quả ngược lại còn hung dữ với người khác, thật ác độc.”

“Vậy Giang Thư Ninh bày ra bộ mặt khó chịu ngồi đó làm gì vậy ? Còn không ngừng bày đặt, đúng là con ong chúa.”

“Xin lỗi ! Đạo diễn! Xin lỗi ! Hôm nay nếu Giang Thư Ninh không xin lỗi , liền cút khỏi giới giải trí!”

Không khí căng thẳng đến cực điểm, điện thoại của tôi vang lên.

Tiếng chuông cũng không át được giọng nói hùng hồn của Kiều Nhã Tâm.

Tôi không để ý đến bọn họ, cúi đầu nhìn ID người gọi, bấm nghe máy.

Đầu dây bên kia là giọng nói trầm ấm quen thuộc của Phó Triết.

“Bảo bối, bảo vệ ở đây không cho anh vào , có thể trực tiếp lên được không ?”

Tôi cong môi.

“Anh cứ lịch sự chờ một chút đi .”

Sau đó quay đầu hỏi đạo diễn: “Đạo diễn Từ, bạn của tôi đến rồi , tại sao không cho người ta vào ?”

Đạo diễn lớn tiếng kêu oan, lại không thể nói rõ ràng.

Trực tiếp dẫn nhân viên và một đám quay phim đi về phía cổng.

” Tôi đang livestream đấy!”

“Hôm nay tôi phải xem thử, đoàn làm phim của chúng tôi có phải là loại người mắt cao hơn đầu hay không .”

“Nhân viên làm việc gì thì đều có lý do…”

Sắp đến cổng rồi , ông ta vừa trừng mắt vừa dạy dỗ tôi .

Tôi nhìn thấy bóng người cao lớn quen thuộc ở đằng xa, không hiểu sao lại có cảm giác an toàn .

Đến gần cổng, đạo diễn sững người tại chỗ.

Sững sờ hai giây sau , ông ta vội vàng chạy lên phía trước .

Tức giận cho bảo vệ đang chặn anh ấy một cái tát.

“Mắt mù rồi à ! Cả Phó tổng mà anh cũng dám chặn sao ?”

Bảo vệ ôm một bên mặt, nước mắt sắp rơi ra .

“Hả? Phó tổng nào? Tôi chỉ thấy người đến mở cửa, tôi còn tưởng là fan cuồng nào đó, tôi làm gì có quen biết !”

“Hơn nữa không phải ông đã dặn rồi sao , bạn của cô Giang đến, bất kể là ai cũng không được cho vào , còn nói lý do đều chuẩn bị sẵn rồi , người ăn mặc không chỉnh tề sẽ bị tự động chặn lại …”

Sắc mặt đạo diễn lúc xanh lúc trắng, lúc đỏ lúc tím, đảo mắt vài vòng, sau đó lựa chọn bịt miệng bảo vệ, hung dữ mắng bảo vệ: “Anh đang nói nhăng nói cuội gì đấy? Anh bị ai mua chuộc rồi ? Anh là đồ phản bội!”

Sau đó cúi đầu liên tục với người đàn ông đang đứng ở cửa: “Phó tổng, tên này không hiểu chuyện, ngài, ngài đại giá quang lâm…”

Mà người nọ không thèm để ý, tháo kính xuống, sải bước chân dài đến trước mặt tôi , cúi người , vẻ mặt đầy cưng chiều.

“Xin lỗi bảo bối, máy bay đến muộn, để em đợi lâu rồi .”

Theo đó kính được tháo xuống, khuôn mặt dưới ống kính cũng hoàn toàn rõ ràng.

Bình luận bùng nổ.

“Hả??? Má ơi! Đây mẹ nó là Phó Triết sống sờ sờ!”

“Cmn!!! Đời này vậy mà có thể nhìn thấy Phó Triết trên chương trình tạp kỹ? Tôi chưa tỉnh ngủ sao ? Ai đó đánh tôi một cái đi !”

” Đúng rồi , mấu chốt là, anh ấy là Phó Triết, người thủ đoạn tàn nhẫn, g.i.ế.c người không d.a.o đấy! Anh ấy vậy mà lại cúi người xin lỗi Giang Thư Ninh? Đây là đại lão giới kinh doanh Bắc Kinh đấy, người nào có thể khiến anh ấy phải cúi đầu khom lưng?”

“Khoan đã , cái tài khoản trước đó… chẳng lẽ thật sự là do Phó Triết tự mình đăng ký?”

“Vậy mà Tần Phi Vũ và Kiều Nhã Tâm còn thề thốt là người giả mạo, vậy chẳng phải rất xấu hổ sao .”

Những người đứng xem kịch vui đều ngây người .

Chỉ có Kiều Nhã Tâm đến muộn, vẫn như kẻ ngốc mà kéo Tần Phi Vũ: “Anh Phi Vũ, là anh bảo Phó Triết đến sao ? Anh mau đi nói với anh ấy ! Nói Giang Thư Ninh đã làm những chuyện xấu xa gì!”

Tần Phi Vũ có chút run rẩy, lặng lẽ gạt tay Kiều Nhã Tâm đang nắm anh ta ra .

“Nói cái rắm! Mau im miệng đi !”

Kiều Nhã Tâm càng tức giận hơn: “Tại sao phải im miệng? Là con nhỏ đó khiêu khích chúng ta trước ! Anh và anh Triết quan hệ tốt như vậy , nói cho anh Triết biết , bảo anh ấy giúp em xả giận!”

Phó Triết chú ý đến tiếng ồn ào bên cạnh, ánh mắt trầm xuống, đáy mắt dần dần nổi lên sóng gió.

Sắc mặt của Tần Phi Vũ càng lúc càng khó coi, anh ta đột nhiên đẩy Kiều Nhã Tâm ra .

“Bảo cô im miệng!”

Kiều Nhã Tâm ngã ngồi trên đất, không thể tin nổi nhìn Tần Phi Vũ: “Anh… anh làm gì vậy ?”

Phó Triết ung dung đi tới, cao giọng.

Từ trên xuống dưới đánh giá Tần Phi Vũ một lượt, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh lùng.

“Anh là ai? Tần Phi Vũ?”

Tần Phi Vũ lộ ra vẻ mặt nịnh nọt, dường như đang cố gắng nói gì đó.

Phó Triết lại quay người , ung dung bấm điện thoại, giọng điệu bình tĩnh.

“Chuỗi vốn của dự án đảo Phú Quý của Tần thị, cắt đứt.”

Sắc mặt Tần Phi Vũ lập tức trở nên trắng bệch.

Anh ta lao đến ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Phó Triết, khóc lóc: “Phó tổng! Phó tổng tha mạng! Tôi sai rồi Phó tổng! Tôi không nên vì muốn theo đuổi Nhã Tâm mà nói dối là bạn của ngài! Tôi sai rồi ! Tôi thật sự sai rồi !”

“Cầu xin ngài cho Tần thị thêm một cơ hội, chuỗi vốn bị cắt đứt, Tần thị sẽ sụp đổ mất!”

Bình luận: “Hả? Sao vừa nói đã quỳ rồi ?”

“Xem ra Tần Phi Vũ này căn bản không quen biết Phó Triết, cũng không phải là bạn tốt gì của Phó Triết?”

“Trời ơi, cú twist này quá xuất sắc, chẳng lẽ điều này có nghĩa là những gì Kiều Nhã Tâm nói đều là giả dối?”

” Tôi thấy rồi , hai người khoác lác, may mà lúc trước có người vạch trần sự thật, còn bị bọn họ đổ lỗi ngược lại !”

“Thật ra tôi đã muốn nói từ lâu rồi , người ta chỉ dùng một bức ảnh, một đám người liền mắng chửi, lúc trước học hành không đến nơi đến chốn sao ? Cho dù là không có quan hệ, người ta cũng không thể tự do dùng hình nền sao ?”

“Chị Thư Ninh thật đáng thương, dùng ảnh chồng mình làm hình nền cũng bị mắng, nói hai người khoác lác còn bị gán cho cái mũ bịa đặt, chồng người ta đích thân đăng ký tài khoản Weibo cũng không tin, bây giờ thì hay rồi , tự mình đưa chồng đến tận nơi, ai cũng đừng hòng chạy.”

Nhanh chóng có vài bảo vệ tiến lên, khiêng Tần Phi Vũ đi .

Phó Triết phủi nhẹ chỗ vừa bị Tần Phi Vũ ôm, sắc mặt lạnh lùng.

“Lúc lợi dụng tôi , anh nên nghĩ đến kết cục này .”

Tôi đứng bên cạnh, giả vờ vô tội xòe tay.

Phó Triết bị tôi chọc cười , cũng không nói nhiều, ánh mắt nhìn sang Kiều Nhã Tâm bên cạnh, lạnh lùng liếc nhìn .

Anh thản nhiên đút hai tay vào túi, đi đến trước mặt Kiều Nhã Tâm, trầm giọng nói :

“Cô, ở nơi công cộng sỉ nhục vợ tôi .”

Lại ngẩng đầu nhìn những người còn lại .

“Sự việc đã được chứng minh là tùy tiện bịa đặt.”

“Một người phụ nữ, chỉ vì dùng ảnh của chồng mình làm hình nền, đã bị các người mắng chửi thậm tệ.”

” Tôi không quan tâm đến giới giải trí, không có nghĩa là tôi không thể nhúng tay vào cái giới này .”

Kiều Nhã Tâm cuối cùng cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.

Cô ta co rúm người lại .

“Sao, sao có thể như vậy ? Không thể nào!”

Cô ta run rẩy lấy điện thoại ra .

“Phó tổng, anh , anh còn nhớ em không ? Em là Kiều Nhã Tâm. Anh vẫn nói chuyện qua Wechat với em mà?”

Tôi cũng hơi tò mò: ” Đúng đấy, em thấy cô ấy có lưu wechat tên anh .”

Bình luận tràn ngập: ” Đúng vậy , Kiều Kiều, tại sao lại như vậy ?”

error: Content is protected !!