2
Tôi cũng không ngại làm người khác phát ngán, tiếp tục làm nũng:
“Có được khônggg~ Bạn trai thì phải ăn cơm thừa của bạn gái chứ~”
Tống Thời An như vừa tỉnh ra:
“Ờ, đúng đúng!”
Thật ra, bát cơm của tôi mới chỉ động đũa một lần, chẳng khác gì bát mới.
Chỉ cần làm màu một chút là xong.
Nhưng ngay khi anh ta định đưa tay lấy bát, một bàn tay khác đã nhanh hơn một bước.
Tống Dự Niên đứng bật dậy, lạnh nhạt bê luôn bát tôi đi, trước mặt cả nhà… đổ thẳng vào thùng rác.
“Xin lỗi, cô Lê, người nhà họ Tống không ăn đồ thừa của người khác.”
Tôi: “Ồ.”
Vậy mấy lần anh ăn đồ thừa của tôi trước đây… là chó ăn à?
Chán ch//ết.
5. Ở lại nhà cũ
Buổi chiều, Tống Thời An lén tìm tôi, nói rằng bố mẹ anh ấy đã bắt đầu xuôi xuôi, bảo tôi tiếp tục diễn.
Thậm chí còn định để tôi… ở lại nhà cũ vài ngày.
Tôi choáng:
“Anh không nói chuyện này từ trước đấy!”
“Ở vài ngày thôi, đợi khi họ thật sự chán cô, mình sẽ rút lui.”
Tống Thời An chắp tay, vái tôi lia lịa:
“Sau nửa tháng nữa tôi tuyên bố chia tay, rồi một tháng sau dắt bạn gái thật về nhà. Ổn áp luôn!”
“Tôi trả cô 2 triệu cơ mà!”
Ừ thì… lại cúi đầu trước đồng tiền.
“Được. Nhưng nói trước, dù có diễn, cũng không được ở chung phòng!”
Tống Thời An khoanh tay trước ngực:
“Cô nghĩ đẹp thật đấy.”
Tôi trợn mắt:
“Ờ thì… tôi xinh mà.”
Không đẹp thì anh ta đã chẳng bỏ tiền thuê tôi về diễn rồi.
Nhà họ Tống cũng không phản ứng gì nhiều trước việc tôi ở lại.
Có lẽ là vì ban ngày tôi đã gây đủ cú sốc, giờ họ đang… tiêu hóa dần.
Tất nhiên, gặp thời cơ là phải làm loạn tiếp.
Vậy là đúng 12 giờ khuya, tôi nhắn tin dặn Tống Thời An bịt tai lại, rồi mở đại nhạc rock.
Tiếng ồn tới mức nào?
Đến mức… tôi thầm khinh chính mình là đồ vô văn hóa.
Mười lăm phút sau, có người gõ cửa phòng.
Tôi vừa mở cửa vừa nghĩ: nếu người hầu hay trưởng bối Tống gia định đuổi tôi đi, tôi nên ngã kiểu gì để trông vẫn tao nhã?
Biết đâu còn moi thêm được tí tiền bồi thường nữa.
Tôi mở cửa, mặt mày rạng rỡ mà thiếu đòn:
“Dạ ai gọi đó ạ~ Có việc gì sao~?”
Cười tươi vậy, mà vừa thấy người ngoài cửa–nụ cười tắt cái rụp.
Là Tống Dự Niên.
“Tới làm gì?”
“Ơ, sao giả vờ không quen?” Anh ta nhướng mày. “Lúc nãy còn gọi tôi là… chú nhỏ mà?”
“Gọi lại tôi nghe thử xem?”
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngớ ngẩn:
“Anh bị làm sao đấy? Bệnh thì bảo Thời An đưa đi viện tâm thần đi, tôi bận lắm!”
Nghe thấy cái tên “Tống Thời An”, sắc mặt Tống Dự Niên trầm xuống, toát ra vẻ nguy hiểm:
“Đừng nhắc tới cậu ta trước mặt tôi.”
Ồ kìa, tính tôi nóng mà.
Chủ thuê tôi còn nhịn, chứ người yêu cũ thì là cái thá gì?
“Tống Thời An, Tống Thời An, Tống Thời An, Tống Thời An, Tống Thời An, Tống–”
Vừa đến lần thứ sáu, miệng tôi đã bị bịt chặt.
Cơ thể tôi bị kéo mạnh vào phòng, cánh cửa cũng bị cánh tay anh ta đẩy đóng lại “rầm” một tiếng.
Tôi đập mạnh lên cánh tay Tống Dự Niên, ra hiệu bảo anh ta buông ra.
Có lẽ anh ta nhận ra tôi đang khó thở, nên nới lỏng một chút lực, nhưng tay vẫn không rời khỏi người tôi.
“Anh muốn giết người à?!” Tôi hé miệng thở hổn hển, cố gắng hít lấy không khí quanh mình.
Không biết Tống Dự Niên đang nghĩ gì, anh ta không trả lời, chỉ cụp mắt nhìn tôi chăm chú.
Một lúc sau, ngón tay anh ta khẽ động, nhẹ nhàng đặt lên môi tôi, rồi lại chậm rãi buông ra.
Đôi môi mềm vì bị ấn mà tái nhợt đi, sau đó lại dần đỏ ửng trở lại.
Ánh mắt Tống Dự Niên tối thêm vài phần:
“Em có nhớ anh không?”
Tôi vốn định mắng cho một trận, nhưng vừa nghe câu ấy thì im bặt.
Đã chia tay lâu như vậy, hỏi mấy lời này còn hợp không?
Huống hồ gì, bây giờ tôi là “bạn gái” của Tống Thời An!
Tôi tránh khỏi sự tiếp xúc của anh ta, nhấn mạnh:
“Chúng ta đã chia tay rồi.”
Tống Dự Niên giọng trầm khàn:
“Anh chưa đồng ý.”
“Yêu nhau cần hai người đồng thuận, nhưng chia tay thì không.”
Tống Dự Niên thu tay về, im lặng nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như đáy vực:
“Hồi đó vì sao em chia tay?”
Đó là câu hỏi anh ta vẫn canh cánh suốt bao năm.
Vì sao chia tay?
Lý do thực sự… có lẽ là vì tôi muốn giữ lấy chút lòng tự trọng đáng thương của mình.
Cũng có thể lúc ấy tôi chỉ muốn khép lòng lại, tránh xa mọi kết nối bên ngoài.
Nhưng dù lý do là gì, chuyện cũng đã qua rồi.
“Giữa đêm thế này, anh đến đây rốt cuộc là muốn nói gì?” Tôi trở lại vẻ mặt lạnh nhạt.
Tống Dự Niên có lẽ nhận ra mình chẳng thể lấy được câu trả lời mong muốn, lặng lẽ buông tay khỏi khung cửa, khẽ nhếch môi cười giễu:
“Không có gì.”
“Chỉ là muốn nhắc em biết–cả nhà họ Tống giờ đều sang biệt thự bên cạnh. Giờ đây chỉ còn em, anh và Tống Thời An ở đây.”
“Dù có mở nhạc to cỡ nào… cũng chẳng ai nghe thấy.”
Nghe đến đây, tôi hoàn toàn câm nín.
Vậy nãy giờ tôi vặn âm lượng hết cỡ cho tai rung cả buồng, là tự tra tấn chính mình à?!
“Tôi biết rồi!”
Không muốn dây dưa thêm, tôi dứt khoát đẩy anh ta ra cửa:
“Đi thong thả, khỏi tiễn!”
7. Giấc mơ cũ
Tôi vốn dễ lạ chỗ, nên đêm đầu tiên ở Tống gia không ngủ ngon được.
Cứ mơ linh tinh suốt, thậm chí mơ thấy Tống Dự Niên của ba năm trước.
Anh ta lúc đó chẳng khác bây giờ là mấy–vẫn lạnh lùng, xa cách, mang theo vẻ “khó theo đuổi” từ trong xương.
Nhưng tôi không tin.
Từ việc âm thầm tìm hiểu tên tuổi, sở thích, đến cố tình “tình cờ gặp mặt” mỗi ngày, cuối cùng vì chịu không nổi trái tim bị treo lơ lửng quá lâu, tôi quyết định đánh thẳng một đòn.
Tôi chặn anh ta ngay tại sân thể dục, nơi mình “vô tình” gặp mỗi ngày:
“Tống Dự Niên, có muốn thử hẹn hò với em không?”
“Hẹn hò gì cơ, đàn em Lê Dạng?” Anh ta cười khẽ, tay vẫn đút túi quần, đứng trước mặt tôi, cao hơn nửa cái đầu.
Vì quá hồi hộp, tôi không nhận ra rằng… chúng tôi chưa từng chính thức làm quen, nhưng vẫn gọi đúng tên nhau.
“Thử làm bạn trai em! Em biết anh chưa chắc biết em là ai, có thể thấy em hơi kỳ quặc, nhưng em thật sự là người rất rất tuyệt vời!”
“Nếu bỏ lỡ em, đảm bảo là thiệt thòi của anh luôn đó!”
Tôi nói một hơi không ngừng nghỉ, còn tự khen bản thân, sợ mình chùn bước giữa chừng.
Nghe vậy, mắt Tống Dự Niên ánh lên ý cười:
“Được thôi, bạn gái của anh.”
Từ hôm đó, chúng tôi bắt đầu yêu nhau.
Ban đầu tôi từng lo lắng–sợ anh ấy lạnh lùng, không thích gần gũi, lúc nào cũng tỏ ra kiêu ngạo…
Nếu tôi chỉ vì gương mặt mà bị “say nắng” nhất thời, thì sau này phải làm sao?
Nhưng chỉ vài ngày sau, mọi lo lắng tan biến.
Tống Dự Niên hoàn toàn không giống vẻ ngoài lạnh lùng.
Ngược lại, làm bạn trai thì vô cùng xuất sắc–thậm chí còn hơi bám người.
Khi nghỉ hè hay nghỉ đông phải yêu xa, anh sẽ âm thầm đến thành phố của tôi, chỉ để đứng từ xa nhìn một cái rồi lặng lẽ rời đi.
Còn khi không gặp nhau được, tin nhắn luôn dồn dập:
“Dạng Dạng, em có nhớ anh không?”
“Lúc ăn cơm có nhớ anh không?”
“Lúc đi ngủ có nghĩ đến anh không?”
Tôi luôn trả lời “có” đầy chắc chắn, rồi tò mò hỏi:
“Sao lúc nào anh cũng hỏi em có nhớ anh không thế?”
“Anh không thấy nhàm à?”
Anh im rất lâu, rồi gửi lại một câu:
“Vì anh nhớ em.”
“Và anh hy vọng, mỗi lần anh nhớ em… em cũng đang nhớ anh.”
Với Tống Dự Niên, tình yêu ấy là sự cộng hưởng, là tần số trái tim giao nhau, là kết nối định mệnh.
Khi thấy tin nhắn đó, trái tim tôi như tan chảy.
Tôi không ngờ trên đời này lại tồn tại một gã đẹp trai si tình đến vậy!
Tôi lập tức cầm điện thoại, gõ một hàng chữ:
“Em cũng nhớ anh, ngày nào cũng nhớ.”
Rồi ôm điện thoại chui vào chăn, nhắm mắt ngủ ngon lành.
8. Buổi sáng hôm sau
Sáng sớm hôm sau, tôi dụi mắt, đôi mắt hơi sưng vì khóc, chào Tống Thời An:
“Chào buổi sáng.”
Anh ta giật mình:
“Cô sao thế, mắt đỏ cả lên rồi?”
“Đêm qua thức khuya đọc tiểu thuyết ngược tâm.” Tôi tiện miệng bịa một lý do.
Dù sao giữa chúng tôi cũng chỉ là quan hệ thuê mướn, tôi tin Tống Thời An không đến mức truy cùng đuổi tận.
Mà có hỏi thì tôi cũng không có nghĩa vụ phải trả lời.
Có lẽ người nhà họ Tống ngán gặp tôi nên tránh mặt, giờ ăn sáng chỉ còn ba người–tôi, Tống Thời An và… Tống Dự Niên.
Không có sân khấu cho tôi thể hiện, thôi thì… chuyên tâm ăn sáng vậy.
Nhưng ai nói tôi biết với–tại sao bàn to vậy mà tôi vẫn bị hai người kẹp giữa?!
Tôi nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“Cả hai người không thấy chật à? Không có chỗ nào khác ngồi hả?”
Tống Thời An vẫn diễn như hôm qua:


