3
“Nhìn ngoan thế này.” Tôi sững lại một giây, mới hiểu anh chắc đang nói đến cách ăn mặc của tôi hôm nay. Hôm nay tôi không trang điểm, tóc đen để dài, áo sơ mi trắng rộng, quần jeans ôm xanh, giày vải.
Cách phối đồ rất quê mùa. Cũng là phong cách tôi hay dùng trừ những lúc ở bên anh.
Tôi nghiêng đầu, cười với anh: “Hóa ra, chú thích kiểu nhạt nhòa thế này sao?”
Trong đôi mắt sâu thẳm lúc nào cũng lạnh lùng của anh chợt ánh lên ý cười rất khẽ.
Anh nói: “Anh đều thích.”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh, đoán ý câu nói đó. Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên người Lương Đình Sinh, khiến anh càng thêm phần dịu dàng. Bầu không khí vừa vặn. Khiến tôi không kìm được…
Muốn hôn anh.
Thế là tôi kiễng chân, vòng tay qua cổ anh. Ngước mặt lên, khẽ gọi: “Chú.”
Lương Đình Sinh ôm eo tôi, đổi từ bị động sang chủ động, cúi xuống hôn. Có lẽ đêm quá đỗi dịu êm. Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi như pháo hoa rực rỡ đang tung bay.
Đúng lúc tôi với anh đang đắm chìm trong nụ hôn, bỗng có tiếng gọi vẳng đến từ không xa.
“Vãn Vãn–“
Là giọng Lương Tư. Tim tôi bỗng đập thình thịch, tôi luống cuống muốn rời môi anh. Nhưng anh không cho, anh giữ lấy môi tôi, một tay siết eo tôi, ép tôi chặt vào lòng.
“Vãn Vãn?”
Tiếng Lương Tư càng lúc càng gần, tim tôi như nhảy lên tận cổ. Rồi cả tiếng bước chân cũng vang tới.
Lương Đình Sinh vừa hôn vừa dắt tôi lùi về phía hòn giả sơn gần đó, khuất trong bóng tối. Nụ hôn của anh mỗi lúc một sâu, lòng bàn tay mỗi lúc một nóng.
Còn tiếng bước chân của Lương Tư càng lúc càng rõ, càng lúc càng sát. Như chỉ cách một tầm tay. Nhưng chính lúc này, tôi lại thấy lòng bình tĩnh hơn. Tôi nhắm mắt, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh. Dù sao trời có sập cũng có anh chống đỡ.
May mắn thay, Lương Tư chỉ đi ngang con đường nhỏ cách chúng tôi vài bước. Anh ta không phát hiện ra chúng tôi.
Mãi đến khi tiếng bước chân dần xa rồi biến mất, tôi và anh mới từ từ tách ra.
Anh dùng đầu ngón tay mơn man đôi môi tôi, hỏi: “Bao giờ em hủy hôn ước với cậu ta?”
Tôi mỉm cười: “Giờ chưa được.” Chưa đến lúc. Nhưng chắc cũng sắp rồi.
Lương Đình Sinh gật đầu, “Cần anh giúp không?”
Tôi nhón chân, hôn khẽ môi anh.
“Cần. Bố em muốn lấy dự án năng lượng mới. Nhưng đừng đưa cho ông ta.”
Anh bất chợt bật cười, đưa tay xoa đỉnh đầu tôi.
“Được.”
Tôi và anh chia nhau đi ra khỏi khu vườn. Vừa bước vào đại sảnh, tôi đã thấy Lương Tư đang ngồi bấm điện thoại.
Vừa thấy tôi, anh ta vội tắt màn hình, đứng dậy hỏi: “Vãn Vãn, em đi đâu vậy? Người làm nói thấy em vào vườn, anh tìm mãi không thấy.”
Tôi cụp mắt xuống, như ngại ngùng đáp: “Em hơi đau bụng, đi vệ sinh thôi.”
Lương Tư gật đầu, không hỏi thêm.
Anh ta nôn nóng ngó đồng hồ, rồi nắm tay tôi kéo ra cửa: “Anh đưa em về trước, lát nữa anh còn ít việc cần xử lý.”
Tôi ra vẻ hiểu chuyện, khẽ “vâng.”
Ngồi trên xe, tôi chăm chú nhìn màn hình điện thoại, nhắn tin trao đổi với anh về dự án năng lượng mới.
“Vãn Vãn, em nhắn với ai vậy? Lên xe là bấm máy suốt.” Giọng Lương Tư có phần khó chịu.
Tôi im lặng cất điện thoại, quay sang cười nhẹ với anh: “Em nhắn cho bố em, ông nói sắp về, hỏi em có cần ông mua gì mang về không.”
Lương Tư không nghi ngờ, anh nhìn thẳng phía trước: “Chờ chú Lê về, chắc hai nhà cũng nên bàn chuyện cưới của chúng ta.”
Tôi mím nhẹ môi, cúi đầu, dịu giọng: “Vâng, em nghe theo mọi người.”
Thấy tôi ngoan như thế, anh ta liền đưa một tay ra, âu yếm nắm tay tôi.
Thực ra tôi biết anh ta nhắc đến chuyện kết hôn ngay lúc này, chẳng qua là vì sau khi Lương Đình Sinh về nước, mọi thực quyền của nhà họ Lương đều do anh nắm.
Bố của Lương Tư không có đầu óc kinh doanh, cổ phần trong tay họ vốn không nhiều. Nếu tôi cưới vào, bà Lương nhất định sẽ cho tôi một phần cổ phần.
Khi đó, phần của tôi đương nhiên sẽ thuộc về bọn họ. Mặc dù bây giờ tiền cổ tức hằng năm với người thường mà nói đã là con số trên trời. Nhưng ai lại không muốn kiếm thêm nhiều tiền hơn chứ.
Dừng xe trước cổng nhà, Lương Tư thậm chí không xuống.
Anh ta giơ tay ôm tôi lại gần, hôn lên trán tôi: “Vãn Vãn, anh không đưa em lên lầu được, công việc của anh gấp lắm.”
Tôi khẽ cười, dịu dàng: “Không sao, anh mau đi làm việc đi.”
“Ừ, Vãn Vãn đúng là ngoan nhất.”
Vừa khi tôi xuống xe, anh ta liền quay đầu xe phóng vút đi, chẳng mấy chốc đã khuất dạng. Tôi ngừng cười, lấy khăn ướt có cồn từ túi xách, lau vầng trán, rồi ném vào thùng rác. Xong mới đẩy cổng nhà bước vào.
Chắc chắn Lê Thi Kỳ không có nhà, hẳn cô ta đã sớm đến khách sạn chờ Lương Tư.
Tắm xong, tôi nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ từ bố. Không vội, tôi sấy khô tóc rồi mới gọi lại cho ông ta: “Bố, chuyện dự án, con đã nói với Tổng giám đốc Lương rồi.”
Ông ta lập tức hỏi: “Thế nào? Cậu ta đồng ý chưa?”
“Anh ấy…” Tôi ngừng giây lát, như thể không biết mở lời sao.
Bố nóng nảy truy vấn: “Anh ta thái độ thế nào, nói mau!”
“Anh ấy không nói cho cũng không nói không, chỉ bảo sẽ cân nhắc kỹ.”
Bố tôi nghe thế thì nổi khùng qua điện thoại: “Sao con không hỏi rõ? Chút việc vậy mà cũng không làm nên hồn! Nuôi con bao năm thật phí công vô ích!”
Tôi cầm điện thoại, im lặng. Nhưng trong lòng lại thấy vui. Đợi ông biết ai mới là người nắm quyền của JW, e là sẽ càng tức giận thất vọng hơn khi biết “con vô dụng” này chẳng vô dụng chút nào.
Không lâu sau, bố tôi và dì Chu về. Gần đây, nhà họ Lương tổ chức một buổi tiệc thương mại. Hôm đó sẽ công bố đối tác cuối cùng cho dự án năng lượng mới của tập đoàn Lương. Bố tôi dĩ nhiên muốn tham gia.
Trước đêm tiệc, tôi cuộn người trong vòng tay của Lương Đình Sinh, mân mê ngón tay anh, hỏi: “Chú ơi, bữa tiệc mai, chú cho em làm bậy một chút được không?”
Bây giờ anh không đeo cà vạt, áo sơ mi cũng cởi hai nút trên. Anh uống một ngụm trà, yết hầu khẽ chuyển động lên xuống. Vẻ ngoài ấy, quyến rũ đến cực hạn.
Anh cụp mắt, giọng điềm tĩnh: “Bữa tiệc này, chẳng phải vì em mà tổ chức sao?”
Động tác trên tay tôi khựng lại, không kìm được bật cười. Tâm trạng rất tốt. Tôi ngồi thẳng dậy, tươi cười nhìn anh: “Chú, cảm ơn chú.”
Tôi hôn chụt lên mặt anh, rồi đưa tách trà đến trước môi anh: “Chú, mời chú dùng trà.”
Anh thoáng ý cười nơi chân mày, nhìn tôi: “Đang lấy lòng anh à?”
Tôi đáp bằng một nụ cười rạng rỡ: “Đúng rồi.”
Có lẽ bị lây từ niềm vui của tôi, anh khẽ mỉm cười, cúi đầu nhấp trà tôi dâng. Rồi anh tiện tay đặt chiếc tách đi, kéo tôi áp vào lòng: “Vẫn chưa đủ thành ý.”
Tôi còn chưa kịp định thần, môi anh đã phủ xuống môi tôi.
Đến ngày dự tiệc. Tôi chọn một chiếc đầm đỏ rượu hở lưng.
Trong lúc làm tóc, chuyên viên trang điểm khen: “Cô Lê, bộ váy này quá hợp với cô, vừa sang vừa gợi cảm. Da cô trắng, bờ vai và đường cổ rất đẹp, lưng cũng mảnh. Tôi sẽ búi thấp tóc cô một chút, chỗ nào cần hở sẽ hở, chắc chắn gây ấn tượng lắm.”
Tôi gật đầu, soi gương ngắm nghía trái phải. Phải, rất đẹp.
Tôi ngồi xe đến nơi tổ chức tiệc. Người phục vụ ở cửa lễ phép bước đến mở cửa xe cho tôi. Tôi chậm rãi bước xuống.
Sảnh tiệc lộng lẫy, đèn đuốc huy hoàng, váy áo lả lướt, tiếng cười nói rộn ràng. Tôi trang điểm kỹ càng, tay cầm ví nhỏ xinh, đi đôi cao gót 8cm. Uyển chuyển bước trên thảm đỏ.
Lúc này, Lương Tư đang quay lưng về phía cửa, cụng ly với bạn, cạnh anh ta là Lê Thi Kỳ. Có người thấy tôi nên nhìn sang.
Tiếng bàn luận rộ lên: “Cô gái kia nhà ai thế? Hình như chưa gặp bao giờ.”
“Là con gái lớn nhà họ Lê đó hả? Không ngờ ăn diện vào lại xinh thế!”
“Gì cơ! Thật sự là cô Lê Vãn thường ngày nhạt nhẽo hả? Sao hôm nay đẹp quá vậy?”
Nghe ồn ào, Lương Tư và Lê Thi Kỳ cũng quay đầu lại. Trong giây phút nhìn rõ tôi, cả hai đều ngây người.
Kế đó, tôi thấy Lương Tư vội đặt ly rượu xuống bàn, đến đổ cũng chẳng quan tâm, rồi tách khỏi đám đông, sải bước nhanh về phía tôi. Đôi mắt anh ta lóe lên một vẻ si mê và cuồng nhiệt tôi chưa từng thấy.
Anh ta nhanh chóng đến trước mặt tôi. Vòng tay ôm vai tôi, ghé sát tai thì thầm: “Bảo bối, hôm nay em đẹp quá! Sao trước đây không thấy em ăn diện, ngại hả?”


