4

Ánh mắt anh ta tham lam lướt qua ngực tôi, lại không kìm được trầm trồ: “Bảo bối dáng chuẩn thật, eo thon nữa. Hôm nay em đúng là…”

Anh ta phấn khích đến lắp bắp, “Bảo bối, em làm anh bất ngờ quá.”

Tiếng xì xào xung quanh vẫn chưa ngớt. Chừng như chợt nhớ ra điều gì, Lương Tư kéo tôi sát vào lòng, như muốn tuyên bố chủ quyền.

“Nhưng sau này mấy cái váy này, chỉ được mặc trước mặt anh thôi nhé.” Giọng điệu mang ý chiếm hữu, nhưng vẻ mặt anh ta là sự hưng phấn không giấu nổi.

Tôi không đáp, chỉ ngước nhìn sang Lê Thi Kỳ. Cô ta đang mặc chiếc váy đuôi cá bó sát, trông rất quyến rũ, nhưng nét mặt thì vô cùng méo mó khó coi. Tôi khẽ nhếch khóe môi với cô ta, không phát ra tiếng.

Sau khi qua loa vài câu với Lương Tư, tôi mượn cớ đi vệ sinh. Anh ta muốn đi cùng.

Tôi khẽ vỗ tay anh ta, cười khác hẳn vẻ rụt rè thường ngày: “Không cần đâu, lát nữa em có món quà bất ngờ cho anh.”

Lúc tôi rời đi, thấy Lê Thi Kỳ lập tức bước tới chỗ Lương Tư. Tôi phớt lờ, tiếp tục đi về hướng nhà vệ sinh. Đến khúc rẽ, tôi không vào đó mà vòng qua lối khác, đi thẳng lên lầu hai. Lương Đình Sinh đang đợi tôi.

Gõ cửa phòng làm việc, nghe tiếng “vào đi” trầm thấp quen thuộc, tôi đẩy cửa bước vào. Anh đứng bên khung cửa sổ, khoác bộ vest đen, vai rộng eo thon, thẳng tắp như tùng. Chắc hẳn anh đã nhìn thấy cảnh vừa rồi dưới sảnh.

Nghe tiếng, anh quay lại. Dưới ánh nhìn của anh, tôi chậm rãi tiến đến, dừng lại, nở nụ cười: “Chú.”

Anh quan sát tôi một lúc. Sau đó, anh khẽ vén một lọn tóc của tôi gài ra sau tai.

“Chuẩn bị xong hết chưa?” Tôi nhẹ gật đầu. Tiếp theo, sẽ là một phen sóng gió dậy trời.

Có lẽ đoán được tôi đang căng thẳng, anh vươn tay, nắm lấy tay tôi.

Giọng anh khàn khàn, đầy vẻ an ủi: “Đừng sợ, có anh đây.”

Tôi mỉm cười với anh.

Chúng tôi sánh đôi bước ra, đứng lại nơi hành lang lầu hai. Phía dưới, trợ lý Lâm đang đứng trên một bục nhỏ giữa đại sảnh.

“Xin chào quý vị.” Anh ta cầm micro nói, tức thì thu hút toàn bộ sự chú ý. “Tôi thay mặt Tổng giám đốc Lương, cảm ơn mọi người đã đến dự tiệc tối nay. Nhờ quý vị ủng hộ, dự án năng lượng mới của Tập đoàn Lương luôn được quan tâm.”

Bố tôi và dì Chu cũng đang đứng phía dưới, cạnh họ là Lê Thi Kỳ, và bên cạnh cô ta là Lương Tư. Mọi người yên lặng chờ tin tức tiếp theo từ trợ lý Lâm, nhất là bố tôi, mặt ông đầy vẻ lo âu lẫn kỳ vọng.

Cuối cùng, trợ lý Lâm mỉm cười: “Hôm nay, xin chính thức thông báo–Tập đoàn Lương Thị đã ký hợp tác chính thức với Tập đoàn JW. Xin mời Tổng giám đốc Lương, cùng với Tổng giám đốc của JW–“

“Lê Vãn!”

Tôi vén váy, sánh vai với anh bước xuống cầu thang. Một ngọn đèn chiếu dõi theo chúng tôi. Từng bước một, tôi đi lên sân khấu nhỏ. Không ai biết, tôi đã trải qua bao ấm ức và nhẫn nhịn để có được khoảnh khắc này.

Tôi nhìn xuống biểu cảm của đám đông. Ngạc nhiên, sững sờ, khó lòng tin nổi. Đặc sắc nhất, vẫn là nét mặt của bố tôi. Mặt ông ta u ám như mây đen che kín, sắc diện đen kịt như mực, nắm chặt tay đến gân xanh nổi lên.

Tôi không phải kẻ vô dụng, có lẽ ông đang thất vọng lắm.

Bên cạnh ông ta là dì Chu, mặt trắng bệch, lồng ngực phập phồng giận dữ, ngón tay run rẩy chỉ vào tôi. Còn Lê Thi Kỳ, tôi thậm chí chẳng buồn liếc cô ta một cái. Kẻ ngu dốt, không đáng cho tôi tốn tâm tư.

Lúc này, trợ lý Lâm lên tiếng xua tan bầu không khí nặng nề: “Tiếp theo, xin mời Tổng giám đốc Lương và Tổng giám đốc Lê ký kết thỏa thuận hợp tác.”

Nhân viên mang đến văn bản đã chuẩn bị sẵn. Tôi và anh ký tên ngay tại chỗ. Chỉ khi trợ lý Lâm tiên phong vỗ tay, mọi người mới bừng tỉnh. Tiếng vỗ tay lác đác vang lên.

Tôi cầm lấy micro trợ lý Lâm trao, mỉm cười với phía dưới: “Cảm ơn tất cả mọi người. Hôm nay, nhân dịp có đông đủ thế này, tôi muốn mượn cơ hội quý giá nhờ Tổng giám đốc Lương để tuyên bố hai chuyện.”

Sau đó, tôi nhìn về phía bố tôi.

“Thứ nhất, kể từ hôm nay, tôi đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Lê. Từ nay, tôi theo họ mẹ, là họ Khương.”

Bên dưới xôn xao hẳn. Tôi tạm dừng đôi chút, rồi nói tiếp: “Nếu ông Lê có bất kỳ nghi ngại nào, xin liên hệ với bộ phận pháp chế của JW.”

Dứt lời, tôi mặc kệ bao tiếng rì rầm cùng phản ứng của ba người nhà họ Lê. Tôi đưa mắt về phía Lương Tư.

“Thứ hai, liên quan đến hôn ước giữa tôi và anh ta.”

Nghe nhắc đến hôn ước, Lương Tư dường như bừng tỉnh khỏi cơn choáng, nở nụ cười. Có lẽ anh ta nhớ tôi đã nói sẽ dành tặng anh ta một ‘bất ngờ’ trước khi đi. Ánh mắt mọi người đổ dồn về tôi.

Cầm micro, tôi chậm rãi nói: “Tôi rất biết ơn bà Lương vì đã ưu ái dành tình cảm cho tôi, nhưng rất tiếc, người mà Lương Tư yêu lại là em gái trước kia của tôi – Lê Thi Kỳ. Hai người họ đã ‘tâm đầu ý hợp’ từ nửa năm về trước. Cho nên, hôn ước giữa tôi và anh ta, từ hôm nay, hủy bỏ.”

Tôi không buồn để ý phản ứng dưới đài, mà nghiêng người, mỉm cười với anh: “Cũng mong Tổng giám đốc Lương làm chứng cho tôi.”

Đêm hôm trước, sau hòn giả sơn nhà họ Lương, anh hỏi tôi khi nào sẽ hủy hôn ước với Lương Tư. Tôi bảo, tạm thời chưa được. Giờ thì được rồi.

Ánh mắt anh vương nét cười nhàn nhạt. Anh cầm lấy micro từ trợ lý Lâm, nét mặt trong khoảnh khắc trở về sự trầm ổn thường ngày.

Anh đảo mắt qua phía dưới, giọng điệu thản nhiên nhưng uy nghi bức người: “Khương Vãn là đối tác quan trọng của nhà họ Lương. Bất cứ quyết định nào của cô ấy, tôi cũng ủng hộ.”

Anh gọi tôi là Khương Vãn. Anh ủng hộ mọi quyết định của tôi. Điều này chẳng khác nào tuyên bố với tất cả quan khách nơi đây, và cả giới thượng lưu ở Yến Thành, rằng anh sẽ bảo vệ tôi.

Tôi và Lương Đình Sinh rời buổi tiệc sớm. Tài xế ngồi ghế trước lái xe, tôi và anh ấy ngồi ở hàng ghế sau.

Điện thoại tôi liên tục đổ chuông, đều là người nhà họ Lê và Lương Tư gọi. Tôi tắt máy, tựa đầu lên vai Lương Đình Sinh.

Tôi đã làm được rồi. Tôi đã giành lại những gì mẹ mất. Nhưng mẹ thì vĩnh viễn không thể quay về nữa. Nước mắt lặng lẽ trào ra. Thấm lên vai áo anh, anh cảm nhận được.

Anh nghiêng người nâng cằm tôi, trong mắt anh tràn ngập xót xa. Anh không hỏi tôi có chuyện gì. Cũng không lau nước mắt hay bảo tôi đừng khóc. Anh chỉ vươn tay kéo tôi vào lòng.

Ban đầu, tôi vốn chỉ hơi buồn, khóc vài giọt là sẽ thôi. Nhưng hành động của anh khiến tôi không nén được nữa, nước mắt dâng trào như lũ. Tựa hồ muốn xả hết bao năm ấm ức, gian nan, khổ sở bằng một trận khóc.

Nước mắt tôi làm ướt sũng áo vest của anh, cả mũi cũng dính lên đó. Xe vừa dừng trước cổng Biệt Viện Nghi Hòa, tôi còn đang vùi vào ngực anh thút thít.

Anh dứt khoát bế tôi xuống xe. Tôi quàng tay ôm cổ anh, vùi đầu trong lòng anh, mặc anh ôm tôi tiến về phía trước.

Đi lên cầu thang, tôi vừa nghẹn ngào vừa nói: “Lương Đình Sinh, em đói rồi.”

Bước chân anh không dừng lại, giọng anh vọng từ trên cao: “Trước khi về, anh đã dặn bếp chuẩn bị xong rồi. Em lên rửa mặt là có thể ăn.”

Khi tôi tỉnh dậy, Lương Đình Sinh đã đi làm. Người giúp việc bưng bữa sáng ra, cười tít mắt bảo tôi: “Cô Khương, Tổng giám đốc Lương nói cô hôm qua quá mệt, hôm nay cứ nghỉ ngơi ở nhà.”

Nhớ lại chuyện tối qua, tai tôi bất giác nóng bừng. Tối qua có lẽ là lần điên cuồng nhất giữa tôi và anh từ trước đến giờ.

Trước lúc chìm vào giấc ngủ vì kiệt sức, tôi lờ mờ nghe anh gọi tên tôi, hình như còn nói gì đó. Ăn xong, tôi định ghé JW một chuyến. Mới ra cổng biệt viện, chưa đi được mấy bước thì bị ai đó túm lấy cánh tay.

“Vãn Vãn!”

Tôi cau mày ngoảnh lại, là Lương Tư. Anh ta vẫn mặc áo sơ mi hôm qua, vẻ mặt tiều tụy, mắt đỏ ngầu. Tôi giật tay ra, anh ta lại ghì chặt hơn.

“Vãn Vãn, chúng ta đừng hủy hôn được không. Em nghe anh giải thích, anh không thích Lê Thi Kỳ, thật mà, em tin anh đi!”

Tôi không còn giữ vẻ ngoan ngoãn như xưa, lạnh giọng nói: “Lương Tư, tôi đã biết chuyện anh với Lê Thi Kỳ từ nửa năm trước.”

Anh ta khựng lại. Nhưng gần như ngay tức khắc, anh ta vội nói: “Vãn Vãn, anh với cô ta thực sự không có gì, là cô ta dụ dỗ anh, chứ anh chưa hề gặp riêng cô ta!”

Tôi bật cười.

error: Content is protected !!