6
Đáng tiếc là cậu ta bị cha mẹ quản quá chặt, ánh mắt lúc nào cũng trong veo đầy ngu ngốc, còn mơ tưởng dùng việc làm gia sư để giúp cô ấy trả nợ, ha. Ngây thơ ngu ngốc thì sao chứ? Cô ấy vẫn thích cậu ta mà.
Tập đoàn Trình thị bắt đầu có nhiều động thái ngầm, nội bộ thì lung lay, bên ngoài thì xuất hiện những chiếc gai nhỏ li ti, khiến tôi phiền không chịu nổi.
Tôi hẹn gặp Trình Hi Nguyệt bên bờ sông, cô ta nói chỉ cần tôi đính hôn với cô ta thì Trình Thị sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc của tôi.
Xem ra cô ta hoàn toàn không hiểu sự tàn nhẫn của người cha cáo già của mình.
Tôi giả vờ đồng ý.
Nhân lúc cô ta đang bất hòa với cha mình, tôi liên hệ với phóng viên Nguyễn Như từ trước, để cô nàng đưa tin về những sai sót trong dự án của Trình Thị. Từ đó trở đi Trình Thị và tôi hoàn toàn cắt đứt quan hệ.
Mà em trai tôi, người đang học đại học lại bắt đầu theo đuổi Trình Hi Nguyệt. Cuộc chiến bước vào giai đoạn căng thẳng tột độ, mỗi một bước đi đều quyết định sự sống còn của tập đoàn, nhưng tôi vẫn dành thời gian để đến đón cô ấy sau kỳ thi.
Cũng chính vào ngày hôm đó, tôi cuối cùng cũng nhìn rõ vị trí của mình trong lòng cô ấy, một kẻ không thể lộ diện, một mối quan hệ đáng xấu hổ. Những điều tôi làm vì cô ấy, cuối cùng lại trở thành công lao của một người khác. Tôi sợ dồn ép cô ấy quá mức, nên không nỡ vạch trần sự thật.
Khoảng thời gian đó, công ty rơi vào tình trạng thiếu hụt tài chính chưa từng có, đến mức tôi thậm chí không xoay sở nổi ba triệu tiền vốn lưu động. Nếu cô ấy không thích tôi thì chi bằng nhân cơ hội này, cứ để cô ấy rời đi trước, cho cả hai chúng tôi một khoảng không gian.
“Tại sao không thể nói ra? Tôi với Giang Thịnh có gì khác nhau?”
“Em thích hắn đến vậy sao?”
“Em có thể tiếp tục giả ngốc, cũng có thể thích người khác, tôi – Lương Tiêu – cũng không nhất thiết không phải em thì không được.”
Những lời trong lòng bật ra khỏi miệng, dù có phải làm tổn thương cô ấy cũng không hối tiếc, nhưng ai biết được rằng trái tim tôi lại đang rỉ máu.
Sau khi cô ấy rời đi, tôi ra nước ngoài tìm cơ hội. Đúng lúc gặp được Tô Tịch Quốc, trong thời gian ở Cambridge, nhờ vào nhạy bén thương mại, tôi đã giúp ông ta một lần. Bây giờ công ty của ông ta đang trên đà phát triển.
Tô Tịch Quốc giúp tôi liên hệ với một bậc thầy làm bánh cổ truyền, đề xuất tôi mở chuỗi cửa hàng từ góc độ phát triển món tráng miệng đặc trưng.
Thế là điểm đột phá để cứu lấy Lương Thị được xác định tại đây.
Trong hai năm, tôi nhanh chóng giành lấy phần lớn cổ phần của Lương Thị, dù Tiêu Tình có gả vào nhà họ Lương cũng không thể thay đổi người thừa kế. Ba triệu lúc trước giờ đã không còn là vấn đề.
Tôi vẫn chưa có thời gian để tìm cô ấy, không ngờ cô ấy lại tự đến tận cửa. Cô ấy lạnh lùng đến đáng sợ, buộc tôi phải dùng hợp đồng để uy hiếp.
Vẫn là uy hiếp có tác dụng, cô ấy lại một lần nữa thỏa hiệp.
Đêm đó tôi chưa kịp tận hưởng trọn vẹn sự chiếm hữu. Tôi cầu xin cô ấy ở lại, nhưng ánh mắt lạnh lùng của cô ấy khiến tôi phát điên hết lần này đến lần khác. Nhìn cô ấy mất kiểm soát dưới thân tôi, cầu xin tha thứ, từng tế bào trong cơ thể tôi đều sôi sục gào thét.
“Tổng giám đốc Lương đã thỏa mãn cơn thèm muốn trả thù, ngày mai phiền anh chuyển tiền vào tài khoản của tôi.”
Trả thù? Ha.
Lời nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu khiến tôi bừng tỉnh. Lần thứ hai tôi đuổi cô ấy đi.
Tôi định hẹn hò với những quý cô đang chìa cành ô liu về phía mình, nhưng khi nghe tin Tô Hựu đính hôn, tôi lập tức hủy bỏ mọi kế hoạch.
Suy nghĩ lý trí chẳng thể ngăn cản hành động của tôi.
Tôi chủ động tiết lộ tin mình đã quay về với Tô Tịch Quốc, ông ta vui mừng hớn hở mời tôi đi ăn.
Tôi đã đạt được mong muốn của mình, được gặp cô ấy.
Tôi thú nhận tất cả với cô ấy và xé bỏ bản hợp đồng.
Cuối cùng cô ấy đồng ý hợp tác với tôi, hủy bỏ hôn ước với Giang Thịnh.
Cô ấy nói rõ với cha mẹ về người thực sự đã bên cô ấy suốt những năm qua.
Lần này, tôi cuối cùng cũng có một danh phận, trở thành “bạn trai cũ” mà cô ấy thừa nhận.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Tô Tịch Quốc cùng vợ ra nước ngoài, còn Tô Hựu trở về thành phố S học tập và tìm việc.
Lần này, tôi bám theo cô ấy.
Nhìn lại quá khứ, con đường này tôi đã đi một cách thật quanh co. Có phải vì tôi không biết cách yêu một người không? Tôi thà chết cũng không chịu thừa nhận rằng giữa chúng tôi không có duyên phận.
May mắn thay là cuộc đời vẫn còn dài. Tôi nguyện ý từ từ học cách yêu.
Hựu Hựu, chờ anh thêm một chút nữa, có được không?
(Toàn văn hoàn)


