2
Mười mấy phút trôi qua, Châu Trạch đến bên ghé sát tai tôi gọi khẽ, thấy tôi không có phản ứng, anh ta mới bước sang giường của Lý Tiểu Nguyệt, ôm cô ta vào lòng.
“Anh Châu, anh nhất định phải ngăn Vu Vi lại, con trai em sao có thể đi chuyển giới được chứ? Chúng ta tráo con chỉ vì muốn con trai em được lớn lên trong gia đình có đủ bố mẹ thôi mà?”
Lý Tiểu Nguyệt tựa đầu vào vai Châu Trạch.
Châu Trạch cảm thấy bạch nguyệt quang của mình tâm trạng không tốt liền an ủi: “Đừng lo, Vu Vi chỉ nói miệng vậy thôi, cô ấy vừa sinh có lẽ tâm trạng không tốt. Mỗi lần cô ấy không vui đều nói ba hoa đủ thứ như vậy. Em cứ yên tâm, anh sẽ lo cho con trai em, cho nó tình thương của một người cha, anh nhất định sẽ cho nó cuộc sống đầy đủ nhất.”
Lý Tiểu Nguyệt cũng câu hẹn câu thề: “Anh Châu, em cũng sẽ chăm sóc con trai của anh. Nếu không phải chồng em mất, em cũng chẳng cầu xin anh giúp em thế này, em không nỡ để nó trở thành đứa trẻ không cha.”
Hai người vô tư âu yếm nhau, hoàn toàn không để ý đến việc túi xách chứa máy ghi âm của Phương Hòa đang đặt ngay đối diện họ.
Lý Tiểu Nguyệt xót xa giãi bày: “Nghĩ đến cảnh sau này con trai em phải gọi người khác là mẹ, em thật sự cảm thấy rất đau lòng.”
Châu Trạch tiếp tục an ủi: “Vu Vi bận việc, suốt ngày bay đây bay đó nên chẳng mấy khi ở nhà. Mỗi lần cô ấy đi công tác, anh sẽ đón em về nhà chăm con, chịu không?”
“Cạch.”
Cửa phòng đột nhiên bật mở, Châu Trạch giật nảy mình đẩy vội Lý Tiểu Nguyệt ra, lúng túng đứng bật dậy.
Phương Hòa nhìn anh ta: “Anh đang làm gì thế? Ai không biết còn tưởng anh lén vợ đi ngoại tình, sao mà phải cuống lên vậy?!”
Châu Trạch lập tức phản bác: “Cô nói vớ vẩn gì vậy hả?”
Phương Hòa đặt đứa trẻ về lại chiếc giường nhỏ, ngay trên cổ tay trắng nõn kia có một nốt ruồi đỏ vô cùng nổi bật, Phương Hòa khéo léo di chuyển tấm vòng đeo tay để che đinốt ruồi.
Người giúp việc cũng đặt đứa còn lại về chiếc giường gần Lý Tiểu Nguyệt.
Lý Tiểu Nguyệt khẽ cười với người giúp việc, nói: “Cảm ơn dì nhiều lắm.”
Châu Trạch nghe vậy cũng buông câu nhờ vả: “Cô đến để chăm sóc Vi Vi phải không? Tiện thể cô Lý đây cô đơn một mình không ai lo, chi bằng cô cũng trông giúp luôn.”
Lý Tiểu Nguyệt tỏ vẻ lo lắng: “Anh Châu, vậy có phiền quá không?”
Châu Trạch điềm nhiên đáp: “Không phiền, tiện thôi mà.”
Phương Hòa cười nhạt: “Nhà anh định trả bao nhiêu tiền lương đây? Không lẽ muốn dùng chùa chắc? Người ta là người giúp việc nuôi sản phụ chuyên nghiệp, anh tưởng đi làm từ thiện à? Không trả tiền còn đòi hưởng dịch vụ sao?”
Lý Tiểu Nguyệt lập tức nước mắt lưng tròng: “E… em xin lỗi.”
Châu Trạch kiên định: “Tiền này tôi sẽ trả.”
Người giúp việc đưa điện thoại mở mã thanh toán: “Một tháng tổng cộng bốn mươi vạn.”
Động tác rút điện thoại của Châu Trạch liền khựng lại: “Sao mà đắt thế?”
Phương Hòa: “Chăm hai người mà còn kêu đắt hả? Đây là người giúp việc hạng vàng, bao người chen nhau đặt cũng chưa chắc đặt được. Nếu không đặt trước thì chắc chắn không thuê nổi đâu. Hay là anh chỉ muốn trả cho cô Lý, còn Vi Vi thì không? À mà quên, tiền của anh vốn dĩ cũng là của Vi Vi, đâu có đồng nào anh tự kiếm. Sẵn đây cho hỏi, anh với cô Lý có quan hệ gì chứ? Còn muốn lấy tiền của Vi Vi mời người chăm cô ta, liệu đã được Vi Vi đồng ý chưa?”
Đối diện ánh mắt nửa cười nửa không của Phương Hòa, Châu Trạch chỉ biết nắm chặt điện thoại.
Phương Hòa lấy túi đưa cho Dì Lý: “Dì Lý, dì chuẩn bị đi.”
Dì Lý gật đầu rời khỏi phòng, lúc đi còn bế theo con tôi, mười phút sau mới trở lại.
Tôi mở mắt ngồi dậy, một cước đá văng Châu Trạch ngã xuống đất, cầm gậy bên cạnh đập liên tục lên người anh ta.
“Anh dám tráo con của tôi, đồ đàn ông tệ bạc sống bẩn!”
Châu Trạch vừa la làng vừa chạy ra ngoài, tôi cầm gậy đuổi theo, cứ thế dùng gậy quất liên tiếp lên người anh ta.
Phương Hòa đưa điện thoại lên ghi hình, bước nhanh đuổi theo: “Tôi ra xem gã tệ bạc này sẽ thế nào. Cô Lý, rất nhanh nữa cô sẽ nổi tiếng trên mạng, tha hồ livestream bán hàng.”
Lý Tiểu Nguyệt hoảng hốt, vì toàn bộ hệ thống phát thanh trong bệnh viện đều vang lên đoạn hội thoại của cô ta và Châu Trạch.
Những gì họ bàn bạc đã bị ghi âm, tất cả đã được phơi bày!
Tôi tiếp tục đuổi đánh Châu Trạch, quất một gậy trúng mặt đã xuất hiện máu me đầy miệng vì răng anh ta rụng cả.
Cảm thấy chưa thoả mãn, tôi lại tặng anh ta thêm một gậy vào cánh tay, từng nhát gậy đều dùng toàn bộ sức bình sinh của vợ anh ta là tôi.
Xung quanh toàn là sản phụ mới sinh, ai cũng nghe được đoạn phát sóng, họ đều thấy cảnh tôi đuổi đánh Châu Trạch nhưng chẳng một ai vào can.
Bởi vì họ đều vừa sinh con nên có thể hiểu tâm trạng của tôi.
“Đánh hay lắm, loại đàn ông này không đánh thì đúng là uổng phí mà.”
“Đúng là combo độc nhất vô nhị mà, nhà trai tệ bạc nhà gái hèn mọn! Vì muốn con mình có cuộc sống tốt liền tráo con của người khác! Đã vậy còn giả vờ nói là muốn cho con một gia đình đầy đủ cả bố cả mẹ, thật ra là dòm ngó tài sản nhà người ta!”
“Chắc họ tưởng cốt truyện sẽ là nhẫn nhịn chịu nhục suốt chục năm rồi mới bị vạch trần, ai dè bị vả ngay tại chỗ!”
“Tôi vừa sinh ba ngày, thực sự không chịu nổi chuyện như này, nếu chồng tôi dám làm thế thì tôi còn làm ác hơn!”
Ngay lúc phát hiện có điểm bất thường, tôi đã nhắn tin cho Phương Hòa và sắp đặt mọi thứ.
Túi xách của Phương Hòa có gắn camera, bên trong còn đặt máy ghi âm.
Còn tôi giả vờ ngủ là để cho bọn họ có cơ hội thú nhận hết tất cả mọi chuyện.
Mọi diễn biến đều đúng như tôi dự đoán.
Nhưng mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Cây gậy trong tay tôi bị gãy sau nhiều cú đập mạnh, tôi cầm đoạn gậy gãy lên rồi đâm liên tiếp vào bụng Châu Trạch.
“Cho anh tráo con tôi này! Rốt cuộc là ai cho anh lá gan lớn thế hả?”
Tôi ném đoạn gậy xuống, ngồi hẳn lên người anh ta, đấm tới tấp vào bản mặt đáng ghét của anh ta.
Châu Trạch cố gắng giải thích: “Vợ ơi, vợ ơi, hãy nghe anh nói đã…”


