3

Nhưng tôi không muốn nghe bất cứ câu nào từ cái miệng hôi hám đó nữa.

Phải đến một hồi sau mới có một bác sĩ chạy ra can ngăn: “Cô vừa sinh, không được quá kích động.”

Phương Hòa cũng đi tới đỡ tôi: “Trung tâm chăm sóc sau sinh đã đặt xong, con cũng được bế qua rồi, chúng ta đi thôi.”

Tôi gật đầu đồng ý, trước khi đi còn đá Châu Trạch thêm cái nữa: “Thẻ anh dùng đều bị tôi đóng băng hết rồi. Khoản tiền nào anh tiêu cho bồ nhí, tôi cũng đều ghi lại tất cả rồi, chờ nhận trát hầu tòa đi.”

Châu Trạch chạy lại níu chân tôi: “Vợ ơi, anh chỉ là nhất thời hồ đồ thôi. Vợ ơi, em tha thứ cho anh lần này được không?”

Không thể không nói đến độ chai lì của tra nam này, Châu Trạch đúng là mặt dày hơn thớt, giờ phút này còn dám công khai cầu xin tôi lượng thứ.

Tôi hất chân, đạp anh ta ra xa: “Lượn đi cho nước nó trong!”

Châu Trạch bị tôi sút ngã giật lùi về sau nhưng cũng nhanh chóng bò dậy, kiên trì bám riết theo sau chúng tôi.

Tôi chẳng thèm để ý, cứ thế đi thẳng, lúc đi qua phòng bệnh, tôi liếc nhìn dáng vẻ đáng thương Lý Tiểu Nguyệt, cô ta chỉ ngồi một chỗ trông như người mất hồn, tôi mặc kệ rồi bước tiếp.

Châu Trạch dừng lại nhìn cô ta, lại nhìn theo tôi, cắn răng đuổi theo.

Lý Tiểu Nguyệt lập tức cầm điện thoại nhắn tin cho Châu Trạch, còn Phương Hòa thì đã cài đặt mọi thứ để ghi lại toàn bộ tin nhắn và video.

Nếu chuyện này bại lộ, tất cả sẽ kết thúc.

Trong đoạn chat, Lý Tiểu Nguyệt nhắc nhở Châu Trạch nhất định phải giành lấy đoạn ghi hình và tiêu huỷ nó, vì bọn họ chính là kẻ chủ mưu.

Nếu cô ta tiêu đời, Châu Trạch cũng không thoát được.

Sau khi gửi tin, Lý Tiểu Nguyệt dán mắt vào điện thoại và đợi tin nhắn hồi đáp của Châu Trạch.

Tôi liếc nhìn gã bám theo mình không rời, cười khẩy, chẳng phí lời đuổi đi. Chỉ nghe tiếng chuông báo liên tục vang trong điện thoại anh ta, thật ra khỏi nghĩ cũng biết ai nhắn lúc này.

“Anh không định mở điện thoại ra xem à? Nhỡ tin quan trọng thì sao?”

Châu Trạch cười nịnh: “Làm gì có chuyện nào quan trọng hơn vợ được chứ? Chuyện tráo con là do Lý Tiểu Nguyệt cầu xin anh. Là do cô ta quyến rũ anh, anh nhất thời mụ mị mới đồng ý. Anh xin thề từ nay không dính dáng đến cô ta nữa, tuyệt đối không có lần sau.”

Tôi im lặng ngắm nghía Châu Trạch, tuy anh ta đang nói chuyện với tôi nhưng ánh mắt cứ chốc chốc lại liếc điện thoại một lần.

“Cứ xem đi, biết đâu có gì gấp, lỡ mất thì tiếc lắm.”

Mắt Châu Trạch sáng lên: “Vợ ơi, vậy là em chịu tha thứ cho anh rồi. Anh biết em yêu anh nhất mà.”

Nói xong, anh ta bật màn hình đọc tin nhắn của Lý Tiểu Nguyệt. Tôi chăm chú nhìn biểu cảm của Châu Trạch, nụ cười trên mặt anh ta vừa lóe lên đã tắt ngấm sau khi đọc tin.

Anh ta mặt biến sắc, giận dữ quay sang tôi: “Em đã quay phim sao?”

Tôi gật đầu: “Ừ, chẳng phải tin đó rất đáng để anh không bỏ lỡ ư?”

Châu Trạch thở gấp: “Vu Vi, em không thể nhân từ rộng lượng một chút sao? Nguyệt Nguyệt mất chồng, con trai mất cha, cô ấy như vậy đã đủ đáng thương rồi, em làm thế sau này cô ấy biết sống sao? Với lại con của em giờ cũng đã đổi lại được rồi, sao không bỏ qua cho cô ấy đi?”

Nghe những lời lẽ đó của Châu Trạch, tôi suýt bật cười vì tức: “Chuyện này không chỉ có vậy thôi đâu nhé! Nói cho anh biết, kịch vui chỉ vừa mới bắt đầu. Rất nhanh cô ta sẽ nhận được trát hầu tòa, anh tiêu bao nhiêu cho ả ta, tôi sẽ lấy lại của ả ta bấy nhiêu, tôi đều có ghi lại, cứ chờ xem. Mà anh cũng khỏi lo tôi đòi không được, bằng chứng tôi đã thu đủ, chuyện hai người làm lúc nào, ở đâu, tôi nắm cả. Tôi còn cẩn thận mua vài cái màn hình lớn, đặt ngay chung cư cô ta ở, phát 24/24 vụ tráo con này. Tiện thể cho hai người lên hot search tại địa phương luôn.”

Tôi chẳng kiêng dè, dõng dạc cho anh ta biết hết những gì mình sắp làm, vì dù anh ta có muốn ngăn cũng đã không kịp.

Tôi đã sắp đặt đâu vào đấy cả rồi.

Châu Trạch van xin: “Vu Vi, em nhất quyết phải đẩy mọi chuyện đi xa đến mức này sao?”

Đúng lúc đó, người vệ sĩ áo đen ngồi sau anh ta chụp lấy vai anh ta rồi ấn xuống: “Ngoan ngoãn một chút đi.”

Châu Trạch bị đè đến nỗi không nhúc nhích, liền trở nên ngoan hẳn.

Tôi cười khiêu khích: “Anh định làm gì tôi à? Nhưng anh có thể làm được gì nhỉ? Anh chả làm được gì cả, đúng không?”

Xe nhanh chóng dừng lại trước trung tâm chăm sóc sau sinh, ngay sau khi cửa xe được mở, tôi quay đầu ngoái lại nhìn Châu Trạch lần cuối trước khi xuống.

“Tôi khuyên anh tốt nhất đừng rời mắt khỏi điện thoại, đừng lỡ bất kỳ tin nhắn nào.”

Tôi xuống xe, đi xe lăn qua tầng hầm rồi về phòng.

Lúc này con đã ăn no, nằm trong nôi ngủ say.

Tôi cầm điện thoại tiếp tục xử lý những việc còn lại.

Cửa phòng đột nhiên mở toang, Châu Trạch bước vào, trên tay ôm một tấm ván giặt quần áo, anh ta nhanh nhảu đặt ván xuống sàn rồi quỳ lên.

“Vợ ơi, anh biết lỗi rồi, anh không nên nói đỡ cho Lý Tiểu Nguyệt. Nhưng dù gì cô ta cũng chỉ là một cô gái mới ngoài hai mươi, chúng ta không thể vì một chuyện này mà hủy hoại cả đời người ta được đâu vợ!”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta và chỉnh lại câu nói khó nghe đó: “Không có chuyện ‘chúng ta’ nào ở đây cả, chỉ có tôi thôi, và đó không phải là cuộc đời ‘người ta’, mà là cuộc đời của anh với cô ta. Anh định trốn tội à? Không đời nào chuyện đó xảy ra được đâu nhé.”

Châu Trạch bắt đầu hoảng, anh ta vốn là sinh viên từ vùng núi thi đỗ đại học, ở cùng tôi bao năm, quen xài tiền hoang phí nên chưa từng đi làm. Nếu tôi ly hôn thì coi như anh ta mất tất cả.

Châu Trạch bám lấy tay tôi: “Vợ ơi, anh biết sai rồi, đừng ly hôn với anh được không? Anh sẽ đích thân đòi lại tất cả tiền đã đưa cho Lý Tiểu Nguyệt, và hứa từ nay tuyệt đối không qua lại với cô ta nữa. Xin em tha thứ cho anh lần này, được không em?”

Tôi hất tay Châu Trạch ra: “Ra ngoài, muốn quỳ thì quỳ ngoài cửa.”

Châu Trạch lập tức ôm tấm ván giặt quần áo ra ngoài quỳ.

error: Content is protected !!