3
Tôi giật mình, lập tức gọi 119, sau đó nhanh chóng dùng khăn tắm nhúng nước, chặn kín các khe cửa.
“Trần Minh! Cháy rồi!”
Không một ai trả lời.
Tôi cau mày, mở từng phòng ra tìm–phòng ngủ, thư phòng, phòng khách dành cho khách–đều trống trơn.
Tôi rút điện thoại, gọi cho anh ta.
Nhạc chuông vang lên hết lần này đến lần khác, nhưng chẳng có ai bắt máy.
Ngẩng đầu lên, qua khung cửa sổ, tôi chợt nhìn thấy anh ta.
Anh ta đang ôm một người con gái trong lòng, trên cổ tay cô ta lấp lánh chiếc vòng tay 64.388.
Anh ta chạy quá nhanh, đến mức đ á n h rơi mất một chiếc dép.
Thế nhưng, anh ta chưa từng ngoảnh lại lấy một lần.
Anh ta vẫy một chiếc taxi, rồi biến mất.
Tôi đứng sững tại chỗ.
Tôi biết anh ta không yêu tôi, trong lòng anh ta, tôi thậm chí còn chẳng bằng một sợi tóc của Phương Hiểu.
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, trước ranh giới sinh tử, anh ta có thể thẳng tay vứt bỏ tôi–một người đã ở bên anh ta suốt bảy năm–không chút do dự.
Khói đen tràn vào khoang mũi, tôi giật mình tỉnh táo trở lại.
Cháy rồi, tôi phải nghĩ cách cứu lấy bản thân, nếu không tôi thực sự sẽ c h ế t.
Tôi phải sống.
Sống để khiến bọn họ trả giá!
Tôi thử mọi cách mà tôi có thể nghĩ ra, thậm chí mở điện thoại, tra cứu trên mạng và làm theo từng hướng dẫn tự cứu thoát khỏi đám cháy.
Nhưng lửa vẫn ngày một lớn hơn, nuốt chửng lấy không gian xung quanh tôi.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy hối hận–giá như tôi lắp đặt báo cháy từ sớm.
Nhưng trên đời này, làm gì có nhiều cái “giá như” đến vậy?
Tôi cuộn mình vào góc phòng, dùng khăn ướt bịt chặt mũi, nhưng đầu óc vẫn bắt đầu trở nên mơ màng.
Ngay khoảnh khắc tôi mất đi ý thức, dường như tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cùng với tiếng còi xe cứu hỏa vang vọng ngoài xa…
Lính cứu hỏa đã cứu tôi ra ngoài, nhưng vì báo cháy quá muộn, lúc họ đến nơi, ngọn lửa đã quá lớn.
Tôi sống trên tầng 13, công tác cứu hộ vô cùng khó khăn.
Dù toàn thân tôi bị bỏng 20%, kiểu tóc mới chẳng còn, gương mặt cũng bị hủy hoại, nhưng tôi vẫn may mắn vì mình còn sống.
Tịch Hoan Hoan giận dữ tuyên bố muốn dẫn tôi đi thẩm mỹ, nhưng tôi lại nói:
“Cậu đưa tớ đi cũng được, nhưng tiền thì tớ không lấy của cậu.”
Khuôn mặt Tịch Hoan Hoan lập tức sa sầm, con dao gọt hoa quả trên tay cô ấy đâm mạnh vào quả táo, rồi cô ấy cầm lên, hằm hằm tiến đến trước mặt tôi.
“N g uyễn Nặc, cậu có ý gì? Với tớ mà cũng phải rạch ròi đến vậy sao?”
Tôi cười nhạt, trong mắt tràn ngập hơi lạnh:
“Bọn họ h ạ i tớ ra nông nỗi này, tất nhiên phải trả giá.”
Tịch Hoan Hoan sững lại, im lặng ngồi xuống ghế, tiếp tục gọt táo.
Hồi lâu sau, cô ấy mới chậm rãi lên tiếng:
“Tớ biết cậu đã chịu đủ ấm ức rồi. Trước đây tớ tức giận vì cậu như bùn lầy chẳng thể vực dậy được, nhưng nhìn cậu bây giờ, tớ lại càng khó chịu hơn.”
Cô ấy thở dài.
“Nhưng cũng tốt. Cậu mạnh mẽ lên, tự bảo vệ bản thân. Cuộc sống phía trước còn dài mà.”
Tôi cắn một miếng táo, nhìn lớp vỏ táo bị cắt nham nhở, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xót xa.
Khẽ gọi một tiếng:
“Hoan Hoan…”
Tịch Hoan Hoan giơ tay ngăn tôi lại:
“Đừng có nói mấy câu sến súa nữa. Nói xem cậu định làm gì? Tớ giúp cậu.”
Tôi kể cho cô ấy nghe về kế hoạch ly hôn và kiện Trần Minh để phân chia tài sản.
“Vẫn chưa xong đâu. Con tiện nhân đó cũng phải bồi thường–từ chi phí điều trị, tổn thất thu nhập, đến thiệt h ạ i về tài sản.”
Tịch Hoan Hoan khoanh tay đứng bên giường bệnh, phân tích tình hình một cách tỉnh táo.
“Yên tâm đi, một xu cũng không thiếu.”
Lần này, không chỉ căn hộ của tôi bị ảnh hưởng, mà còn có hai căn hộ ở tầng trên.
E rằng cả đời này Phương Hiểu cũng không trả hết số nợ này được.
Không biết “chồng yêu” của tôi có chịu đứng ra gánh nợ giúp cô ta không nhỉ?
…
Đang nói chuyện, điện thoại tôi lại đổ chuông.
Nhìn thấy tên người gọi, tôi nhấc máy, lạnh nhạt lên tiếng:
“Giờ này gọi cho tôi, là muốn xác nhận xem tôi đã c h ế t hẳn chưa à?”
Đầu dây bên kia, giọng Trần Minh nghe có vẻ mệt mỏi:
“N g uyễn Nặc, em đừng làm loạn nữa được không? Anh đã rất mệt rồi.”
Tôi còn sống khiến anh ta mệt mỏi lắm sao?
Cơn giận bị dồn nén bao lâu nay bùng lên chỉ trong tích tắc.
“Tôi chưa c h ế t khiến anh thấy mệt à?! Nếu đã mệt vậy, sao còn gọi điện?!”
“Lúc anh ôm Phương Hiểu chạy xuống hết 13 tầng, sao tôi không nghe anh kêu mệt nhỉ?!”
“Em có thôi đi không?! Tiểu Hiểu bị trật chân, anh đưa cô ấy đến bệnh viện thì làm sao?! Em lúc nào cũng nhỏ nhen như vậy từ bao giờ?!”
Giọng Trần Minh đầy bực bội.
Trong lòng tôi chỉ còn lại một cảm giác lạnh lẽo.
“Phải ha, tôi suýt mất mạng, còn cô ta chỉ trật chân thôi mà… là tôi vô lý quá rồi.”
Trần Minh không muốn đôi co với tôi nữa, liền cắt ngang:
“Ký vào giấy bãi nại đi, chuyện này coi như xong. Em đang ở đâu?”
“Bãi nại?” Tôi hỏi.
“Cho Tiểu Hiểu. Cô ấy không cố ý đâu, chỉ là sạc điện thoại đột nhiên bốc cháy thôi…”
Tôi nghe anh ta gấp gáp giải thích cho Phương Hiểu, không nói một lời, trực tiếp cúp máy.
Bãi nại?
Ha, anh ta cũng dám mở miệng nói ra hai chữ đó sao?
Tôi dứt khoát kéo Trần Minh vào danh sách chặn số, tất cả tài khoản mạng xã hội cũng xóa hết liên lạc.
Tịch Hoan Hoan thấy tôi đờ ra liền hỏi:
“Tên cầm thú đó lại nói gì với cậu?”
Tôi không giấu giếm.
Nghe xong, Tịch Hoan Hoan lập tức xách túi lao ra khỏi phòng bệnh.
“Thằng khốn! Để tớ xem không đ á n h gãy chân hắn, hắn có dám nhắc đến ‘bãi nại’ nữa không?!”
Tôi vội gọi cô ấy lại.
“Hoan Hoan, đừng nóng!”
Cô ấy dừng bước, quay đầu nhìn tôi đầy khó tin:
“Sao? Đừng nói với tớ là đến giờ này cậu vẫn muốn bảo vệ hắn?”
Tôi trợn mắt nhìn cô ấy:
“Bảo vệ hắn á? Tôi chỉ sợ hắn lại làm tổn thương cậu thôi. Chúng ta phải có kế hoạch lâu dài.”
Nghe vậy, Tịch Hoan Hoan suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.
“Nói xem, cậu định làm gì?”
“Bắt đầu bằng ly hôn trước. Luật sư đã gần thu thập đủ bằng chứng rồi.”
Nói đến đây, tôi ngước lên nhìn cô ấy, mỉm cười đầy hào hứng:
“Cậu nói xem, chồng của Phương Hiểu liệu có đang đứng về phía chúng ta không?”
“Còn phải nói sao?”
Tịch Hoan Hoan cười lạnh.
“Cắm sừng to bằng thảo n g uyên Mông Cổ, lại còn nợ nần chồng chất, đến Đậu Nga cũng chẳng oan bằng hắn!”
Tôi suy nghĩ rồi gật đầu.
“Nếu tôi gửi đoạn video kia cho anh ta, cậu nghĩ sao?”
Tịch Hoan Hoan nhướng mày, cười phá lên:
“Một ý kiến tuyệt vời.”
Trước đây, dù biết trong lòng Trần Minh luôn có Phương Hiểu, tôi chưa từng trách cô ta.
Được người khác yêu thích chẳng phải lỗi của cô ta, chỉ đơn giản vì cô ta xuất sắc hơn tôi.
Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến đoạn video bọn họ ôm nhau, hôn nhau…
Nếu đã không coi trọng Trần Minh, vậy đừng bao giờ quay đầu lại.
Tại sao còn muốn ăn bãi cỏ khô héo của quá khứ?
Trong vụ hỏa hoạn lần này, cô ta ung dung để Trần Minh bế xuống lầu, ngoài ra không hề có bất kỳ động thái cứu vãn nào.
Thậm chí không buồn gọi hàng xóm cùng sơ tán.
Hôm đó, may mắn là hàng xóm tầng trên và tầng dưới đều không có nhà, nếu không hậu quả sẽ còn nghiêm trọng đến mức nào nữa?
Đáng thương nhất vẫn là chồng cô ta–đã bị cắm sừng, lại còn phải gánh khoản bồi thường khổng lồ.
…
Tôi nhờ luật sư sắp xếp một buổi gặp mặt với chồng của Phương Hiểu.
Tôi đã gặp anh ta vài lần trước đây.
Người đàn ông này không có ngoại hình bắt mắt như Trần Minh, nhưng cao hơn anh ta khoảng 5cm, ăn mặc chỉnh tề, có vẻ như gia đình cũng khá giả.
Nếu không, năm đó Phương Hiểu đã chẳng kết hôn chớp nhoáng sau buổi xem mắt.
Chỉ là, anh ta thường xuyên đi công tác, vô tình tạo cơ hội để Trần Minh tán tỉnh vợ mình.
“N g uyễn Nặc?”
Anh ta nhìn tôi với ánh mắt có chút ngạc nhiên khi thấy tôi toàn thân băng bó.
Tôi gật đầu, nghe anh ta tiếp lời:
“Không ngờ cô lại bị thương nặng đến thế.”
Tôi thở dài, mỉm cười nhàn nhạt:
“Nhờ phúc của vợ anh cả đấy.”
Anh ta im lặng.
Tôi mở máy tính bảng, đưa qua cho anh ta.
“Anh xem cái này trước, rồi chúng ta nói chuyện tiếp.”
Video đã được tôi cắt ghép và tua nhanh, chỉ trong năm phút, toàn bộ những cảnh thân mật suốt một tháng qua đã được tóm gọn đầy đủ.
Ban đầu, tôi tưởng rằng Lưu Minh Tùng sẽ bùng nổ giận dữ khi xem xong.
Nhưng anh ta lại bình tĩnh hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Điều này khiến tôi bất ngờ.
“Lưu tiên sinh, anh… không tức giận sao?”
Anh ta ngẩng lên nhìn tôi một thoáng, bình tĩnh đáp:
“So với cô, có lẽ tôi vẫn chưa thảm h ạ i bằng.”
Tôi im lặng.
Nghĩ đến số tiền bồi thường khổng lồ mà anh ta phải gánh, dường như tôi cũng không giận dữ được nữa.
Tôi chưa nói với anh ta chuyện mình sắp kiện Phương Hiểu, nhưng anh ta cũng không ngốc.
Chỉ cần nhìn bộ dạng của tôi, cũng đủ hiểu tôi không thể dễ dàng bỏ qua.
Anh ta trả lại máy tính bảng, bình tĩnh nói:
“Nếu cô muốn kiện chồng cô tội ngoại tình, bằng chứng này vẫn chưa đủ.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh ta.


