Tôi vội vàng trốn vào nhà vệ sinh, liên tục nhắn tin cầu cứu bạn trai.

"Bé Kinh ơi, tiêu rồi, em đắc tội với anh trai của chị dâu tương lai mất rồi."

"Em bảo anh ấy dữ, còn lỡ miệng nói anh ấy già nữa. Hình như anh ấy không vui, giờ em phải làm sao đây?"

"Anh nói xem, em nên xin lỗi ngay hay xoay người ba trăm sáu mươi độ cúi đầu rồi mới xin lỗi?"

"Em sẽ không làm liên lụy đến anh trai chứ?"

"Nếu anh em không cưới được vợ, phải ở vậy cả đời, chắc em áy náy đến hết đời mất."

Tín hiệu mạng rất ổn, Kinh Tiện gần như trả lời ngay lập tức.

Anh dịu dàng trấn an tôi.

"Không đâu, Ngữ Trì."

"Đừng tự dọa mình."

"Biết đâu chính anh ấy mới là người đang luống cuống vì lỡ làm em sợ."

Tôi nửa tin nửa ngờ, gửi cho anh một đoạn ghi âm.

"Thật vậy sao?"

"Hãy tin anh."

Giọng nói trầm ấm của Kinh Tiện luôn có một sức xoa dịu kỳ lạ.

Chỉ cần nghe thấy giọng anh, mọi bất an trong lòng tôi như được vuốt ve rồi lặng lẽ tan biến.

Anh giống như một viên thuốc an thần, âm thầm nâng đỡ những lo lắng trong tôi.

Tôi hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Anh Hứa đang bận rộn trong bếp.

Tôi không dám nhìn ngó lung tung, ngoan ngoãn trở lại chỗ ngồi cũ.

Một lát sau.

Anh bưng ra một đĩa ổi ruột đỏ đã gọt sẵn, cắt thành từng miếng vừa ăn, phía trên còn rắc đầy bột xí muội.

Hai mắt tôi lập tức sáng bừng.

Đây chính là kiểu ăn tôi thích nhất.

Chỉ mới nhìn thôi mà nước miếng đã bắt đầu tiết ra.

Bình tĩnh!

Bình tĩnh nào!!

"Vừa rồi có phải tôi làm em sợ không? Xin lỗi."

Anh Hứa chủ động xin lỗi trước, giọng điệu vô cùng cẩn trọng.

Quả nhiên Kinh Tiện nói đúng.

Người bất an không chỉ có mình tôi.

Sợi dây thần kinh đang căng cứng trong lòng tôi lập tức được thả lỏng.

Tôi cũng mỉm cười theo.

"Không đâu, anh Hứa, anh nói quá rồi."

"Vậy thì tốt."

Khóe môi anh khẽ cong lên.

Nụ cười ấy khiến những đường nét vốn lạnh lùng trên gương mặt trở nên mềm mại hơn rất nhiều.

Hình như…

Anh cũng không đáng sợ như ấn tượng ban đầu.

"Muốn thử không?"

Tôi lập tức cung kính không bằng tuân lệnh, dùng nĩa xiên một miếng.

Vị chua chua ngọt ngọt vừa phải hòa quyện cùng hương thơm đặc trưng của quả ổi.

Tôi chấm thêm bột xí muội rồi ăn liền mấy miếng.

Trước đây anh trai từng chê cách ăn này của tôi kỳ quặc, còn bảo chẳng khác gì phân bọc sô-cô-la.

Tôi vẫn luôn tiếc vì chẳng tìm được ai có cùng sở thích.

Không ngờ hôm nay lại gặp được một người giống mình.

Chỉ trong chốc lát, tôi đã quên sạch sự ngượng ngùng ban đầu.

Trong lòng chỉ còn muốn hào hứng chia sẻ.

"Anh Hứa, anh biết không? Những người xung quanh em đều không chấp nhận cách ăn này."

"Ngoài bạn trai em ra, anh là người đầu tiên có cùng sở thích với em."

Vừa nhắc đến Kinh Tiện.

Trong lòng tôi lập tức ngọt ngào như được rót đầy mật.

Anh Hứa nhìn thấy nụ cười trên môi tôi, dịu giọng hỏi:

"Em rất thích bạn trai mình sao?"

"Tất nhiên rồi. Bọn em quen nhau lâu lắm rồi…"

Một khi đã mở lời, tôi liền không dừng lại được.

Anh Hứa chăm chú lắng nghe.

Thỉnh thoảng còn đáp lại vài câu.

Ánh mắt anh rất nghiêm túc.

Khiến tôi cảm nhận được sự tôn trọng.

Sự gượng gạo ban đầu cũng bất giác tan đi không ít.

Tôi lấy điện thoại ra, vui vẻ báo tin cho bạn trai.

"Bé Kinh, anh nói đúng rồi, là em có thành kiến trước."

"Anh trai của chị dâu tương lai tuy nhìn rất khó gần, nhưng thực ra lại vô cùng dịu dàng và rộng lượng."

"Hơn nữa, anh ấy giống anh, cũng rất thích ăn ổi chấm bột xí muội."

"Anh nói xem, có phải trùng hợp quá không?"

Tôi bấm gửi xong rồi ngồi chờ tin nhắn hồi âm.

Ngay trong giây kế tiếp.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn trà của anh Hứa bỗng sáng màn hình.

Điện thoại rung liên tục.

error: Content is protected !!