Khi bị gả cho vị tổng tài “vô sinh” kia, tôi đã mang thai được ba tháng.
Đêm tân hôn, anh nói:
“Trước mặt người ngoài, đứa bé sẽ là con của tôi. Nhưng giữa chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác.”
Tôi gật đầu, không giải thích thêm.
Từ đó về sau, anh đêm nào cũng không về nhà, tin đồn bên ngoài thì bay đầy trời.
Còn tôi vẫn luôn làm đúng theo yêu cầu của anh, chưa từng hỏi han hay can thiệp.
Cho đến khi đứa trẻ chào đời, mặt mày ngày càng giống hệt Bùi Tắc.
Cuối cùng, anh cũng bắt đầu nghi ngờ.
Anh chặn tôi lại ở hành lang, giọng khàn đặc vì cố gắng kiềm chế:
“Em… rốt cuộc đã giấu anh chuyện gì?”
“Đứa bé này… là con của ai?”