Ngoài phòng sinh, bà cụ nhà họ Phó siết chặt cây gậy gỗ tử đàn vừa mới đổi, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.
“Chúc mừng! Lại là một bé trai! Mẹ tròn con vuông!” — bác sĩ báo tin mừng lần thứ ba.
Bà lảo đảo một cái, phải nhờ quản gia đỡ lấy mới đứng vững, từ kẽ răng rít ra một câu nghẹn ngào gần như là gào thét:
“Ta sao còn chưa chết đi cho rồi!”
Cả hành lang bệnh viện lập tức rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Không ai biết rằng, “kỳ tích sinh sản” suýt khiến gia tộc giàu nhất cả nước sụp đổ ấy…
Bắt đầu từ bản “hợp đồng tuyển dụng cô dâu” mà tôi ký khi đã cùng đường.