5
Tôi thường xuyên trao đổi với anh về nội dung poster, vì thế hai đứa nói chuyện ngày càng nhiều, chủ đề trời nam biển bắc gì cũng có.
Gần gũi anh là điều dĩ nhiên.
Kể cả sau khi anh tốt nghiệp lên đại học, chúng tôi cũng không cắt liên lạc.
Không giống Châu Tử Lăng, anh ta kiệm lời, luôn để tôi phải gợi chuyện, nếu tôi không chủ động, có khi nửa tháng cũng không tìm tôi một lần.
Còn danh hiệu nam thần ở cấp ba của Châu Tử Lăng, chỉ là sau khi Châu Thần Cảnh tốt nghiệp.
Hôm đi lấy giấy ly hôn, thời tiết cũng giống lúc chúng tôi đăng ký kết hôn.
Chớm thu, không quá nóng, nhưng chưa đến mức lạnh hiu hắt.
Nhiệt độ, ánh nắng, cơn gió, tất cả đều vừa vặn.
Hoàn tất thủ tục, vừa ra khỏi sảnh là thấy Từ Nguyệt chờ ở cửa, vẻ chực chờ sốt ruột.
Thấy chúng tôi bước ra, cô ta lập tức chạy đến bên Châu Tử Lăng, như thể muốn anh đưa cô ta vào đăng ký kết hôn ngay.
Còn tôi thì đi thẳng về phía Châu Thần Cảnh đang đứng đợi ở ngoài.
Vừa trông thấy người đàn ông đón tôi, sắc mặt Từ Nguyệt càng thêm khó chịu, vì không những không kém gì Châu Tử Lăng, mà anh còn vượt trội hơn, khiến cô ta cay cú.
“Đó có phải bạn trai của chị Tô Thanh không? Vừa ly hôn đã có bạn trai mới rồi sao?”
Nghe thế, tôi dừng chân, quay lại bước về phía Từ Nguyệt, giơ tay tát cô ta một cái thật mạnh.
“Cô muốn làm kẻ thứ ba là chuyện của cô, đừng nghĩ ai cũng như cô.
Quản cho tốt con chim nhỏ của anh, tôi không phải kiểu người hạ thủ nương tay đâu.”
Xong, tôi mặc kệ vẻ mặt khó coi của Châu Tử Lăng, quay đầu đi ra, lên xe rời khỏi.
Ngồi trong xe, tôi nói với Châu Thần Cảnh không cần bận tâm đến tôi nữa, cứ toàn lực ra tay.
Trước đó, chuyện công ty Châu Tử Lăng gặp trục trặc chỉ là đòn nhỏ, vì tôi còn chưa chính thức cầm giấy ly hôn trong tay.
Giờ mọi sự đã xong, có thể thả lỏng mà làm.
Chưa đến một tháng sau, tôi đã thấy tin tức về anh ta trên báo.
Công ty giờ gần như toàn bộ nhân viên kinh doanh đã nghỉ, hoạt động sắp tê liệt.
Người mới tuyển thì chẳng hiểu gì, ít nhất cũng phải một tháng mới quen việc.
Đến lúc đó, công ty còn trụ nổi hay không cũng không chắc.
Nửa tháng nữa trôi qua, ăn tối xong với Lâm Liễu, tôi lái xe về.
Từ xa đã thấy có ai đó đứng lảng vảng trước cửa nhà.
Đến gần mới nhận ra là Châu Tử Lăng.
Anh không ở với con chim nhỏ anh yêu quý mà lại đến tìm tôi làm gì?
“Thanh Thanh, em về rồi, dạo này em…”
Anh vừa nói, tôi đã đau đầu, lại muốn giở trò gì đây.
“Được rồi được rồi, anh Châu, anh cứ gọi tôi là cô Tô đi. Anh đến đây có việc gì không?”
Bị tôi ngắt lời, trông anh hoang mang vài giây.
“Thanh Thanh, chuyện công ty anh, có phải do em làm không?”
“Công ty anh có chuyện gì, đừng đổ hết lên tôi, bộ anh thấy tôi rảnh lắm à?”
Thấy tôi mặt mày chán nản, anh thoáng bối rối.
“Anh Châu về đi, từ lúc bán cổ phần cho anh, tôi không còn nhúng tay vào công ty anh nữa, có trục trặc anh cứ tự đi mà xử lý. Đừng đến tìm tôi.”
Tôi mở cửa vào nhà, chưa kịp đóng lại đã nghe tiếng anh nói:
“Anh và Nguyệt Nguyệt chia tay rồi. Sau khi công ty gặp vấn đề, cô ta cuỗm của anh một mớ tiền rồi bỏ trốn. Cái thai cũng bỏ luôn. Anh đã báo cảnh sát.”
Tay tôi khựng lại, rồi bảo:
“Thì liên quan gì đến tôi. Sau này có chuyện gì của hai người, cũng đừng nói với tôi – người không còn liên quan.”
“Đúng rồi, anh Châu, hôm đó chúng ta gặp nhau ở khoa Sản, anh đoán xem vì sao tôi lại ở đó?”
Anh sững người hồi lâu, như nghĩ ra điều gì, mắt đỏ lên nhìn tôi, không nói được lời nào.
Tôi đóng sầm cửa, chỉ nghe câu cuối cùng của anh vọng lại:
“Chúng ta thật sự không thể quay lại nữa ư?”
Anh đang nghĩ gì vậy, chuyện tới nước này rồi còn mong tái hợp, tôi đâu phải kiểu thích ngược.
Từ ấy, tôi không gặp lại Châu Tử Lăng nữa.
Chỉ thỉnh thoảng nghe người khác kể về anh ta.
Rằng anh ta báo cảnh sát, tìm được Từ Nguyệt, mới biết cô ta là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, bị kết án 20 năm.
Trong danh sách người bị hại, Châu Tử Lăng không phải người đầu tiên, cũng chẳng phải cuối cùng, chỉ là kẻ thiệt hại nặng nhất.
Game do công ty anh phát triển bị nhiều nền tảng gỡ xuống, thiệt hại không đong đếm nổi.
Đội ngũ mới không đàm phán nổi với nền tảng khác, cứ thế cầm cự.
Cổ đông lần lượt rút vốn, công ty bên bờ phá sản.
Quả nhiên công ty phá sản, không rõ Châu Tử Lăng đi đâu.
Sau đó, nghe Châu Thần Cảnh kể, anh ta đã quay về khu tập thể cũ, dùng hai mươi nghìn tệ cuối cùng mua một mảnh đất nghĩa trang.
Anh ta lập một ngôi mộ gió cho con của chúng tôi.
Nhưng thật ra con chúng tôi chưa kịp sinh, cũng chẳng thể gọi là y quan mộ được.
Nghe nói anh ngày nào cũng tới nghĩa trang, kiên quyết cho rằng đó là con gái, trên bia mộ cũng để thông tin con gái.
Nghe nói ba mẹ anh tìm vô số đối tượng cho anh, nhưng hễ cô gái nào biết anh từng ngoại tình dẫn tới hôn nhân tan vỡ, lại chẳng muốn tiến nữa.
Nghe nói anh trở nên trầm mặc ít nói, lâu lâu chẳng thốt nổi một câu.
Nghe nói ba mẹ anh đã dọn khỏi khu tập thể để tiện chăm sóc anh.
Nghe nói…
Về sau, dần dà chẳng còn tin tức của anh ta.
Còn tôi, ba năm sau ngày ly hôn, tôi chấp nhận lời tỏ tình của Châu Thần Cảnh.
Một năm sau, tôi và Châu Thần Cảnh kết hôn.
Đám cưới rất linh đình, dù tôi là “tái hôn”, nhưng anh hoàn toàn không để ý.
“Đừng làm quá, em là người tái hôn, tổ chức to thế này không sợ người ta cười à.”
Tôi vừa đùa giỡn vành tai anh vừa than thở.
Anh gối đầu lên lòng tôi, cọ cọ vào bụng tôi:
“Em là tái hôn nhưng anh kết hôn lần đầu, cứ làm như lần đầu, anh xem ai dám cười.”
Ở bên anh rồi mới biết anh hay càn quấy, thích làm nũng như thế.
Trước kia toàn là hình tượng thành đạt, chín chắn cơ mà.
“Sao anh thích làm nũng thế, ngày xưa đâu có như thế này.”
Tôi cười bất đắc dĩ.
“Ngày xưa chưa ở bên nhau, phải diễn chứ. Bây giờ nắm được rồi, còn diễn làm gì.”
Anh nói đầy tự tin.
Trong ngày cưới, thoáng chốc tôi nghĩ mình trông thấy Châu Tử Lăng.
Anh đứng trong góc, gầy rộc đến mức biến dạng, trên người là bộ vest tôi từng mua cho anh hồi chưa ly hôn.
Bộ đồ trước kia vừa vặn, giờ rộng thùng thình.
Anh cầm trên tay bó hoa na ná bó hoa lúc cầu hôn tôi năm xưa.
Đến lúc tôi nhìn sang lần nữa, nơi đó trống không.
Có lẽ tôi nhìn nhầm thôi.
(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một bình luận là niềm động lực to lớn đối với team Góc nhỏ của Ngưu. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành!


