2

“9.9 tệ mà được ăn buffet tôm hùm thế này , quá hời luôn!”

Nhìn Hạ Tuyết giới thiệu rành rẽ như nhân viên nhà hàng, trong lòng tôi càng khẳng định linh cảm ban đầu là đúng.

Tôi bèn thăm dò:

“Hạ Tuyết à , trông cậu có vẻ quen chỗ này lắm, thật sự là lần đầu cậu tới à ?”

Nghe tôi hỏi, ánh mắt Hạ Tuyết khẽ lóe lên chút hoảng hốt, nhưng rất nhanh cô ta trấn tĩnh lại , cười nhẹ nói :

“Đương nhiên rồi , tôi chỉ là chịu khó tìm hiểu trên mạng thôi, nên mới biết nhiều thế này .”

Ông chủ quán đứng kế bên cũng vội vàng phụ họa:

” Đúng đúng, tôi lần đầu gặp bạn sinh viên này đó. Phải cảm ơn cô ấy đã dẫn cả lớp đến ăn!”

“Hôm nay đông khách quá, tôi sẽ tặng thêm mấy món khai vị miễn phí nha.”

Quách Hổ anh chàng nặng hơn 90 ký xoa bụng, hỏi lớn:

“Ông chủ, còn nước uống với bia thì có miễn phí không ?”

Chưa kịp để ông chủ trả lời, Hạ Tuyết đã buột miệng nói luôn:

“Sao mà miễn phí được , thế thì lỗ c.h.ế.t à !”

Nhận ra mình lỡ lời, cô ta vội vàng đổi đề tài:

“Thôi nào, mọi người nhanh đi lấy đồ ăn đi , tôm hùm để lâu bị nguội mất ngon đấy!”

Nhìn Hạ Tuyết và ông chủ quán, tôi càng thấy họ có nét giống nhau lạ thường, từ ánh mắt, nụ cười cho đến giọng điệu khi nói chuyện đều có điểm tương tự.

Sự nghi ngờ trong lòng tôi vì thế càng thêm chắc chắn: Hai người này nhất định có quan hệ ruột thịt.

Quả nhiên, không lâu sau Dương Chân Chân gửi tin nhắn tới:

“Hân Hân này , ông chủ quán tên là Vương Cường, trước đây ở quê làm thuê nuôi tôm hùm cho người ta , năm nay bỗng dưng tự mở quán. Lạ là trên mạng chẳng có bình luận xấu nào về quán cả.”

Rồi cô ấy lại nhắn tiếp, giọng điệu không giấu được vẻ đắc ý:

” Nhưng mà cậu biết tớ mà, tớ đã chịu khó bỏ ra ít tiền hỏi dân làng rồi . Ông Vương Cường này có một cô con gái học cùng trường với cậu , nghe nói còn cùng chuyên ngành nữa đó, cậu đoán xem là ai?”

Tôi siết chặt điện thoại.

Thì ra Hạ Tuyết chính là con gái của ông chủ quán.

Chỉ là cô ta theo họ mẹ , nên chẳng ai nhận ra .

Đến đây, tôi cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao kiếp trước cô ta lại căm ghét tôi đến mức muốn tôi c.h.ế.t như thế, chỉ vì tôi không chịu đến ăn ở quán của nhà cô ta , đã chạm vào miếng cơm manh áo mà cô ta phải dày công sắp đặt.

Thế nhưng, với giá 9.9 tệ một người , rõ ràng quán không thể có lãi.

Vậy thì Hạ Tuyết vì lí do gì khi nhất quyết kéo cả lớp tới đây?

Mang theo nỗi nghi hoặc, tôi cầm khay đi dọc khu đồ ăn.

Chỉ nhìn sơ qua, tôi đã lạnh sống lưng.

Tất cả những con tôm hùm nhìn có vẻ tươi ngon kia , thực ra đều là tôm c.h.ế.t từ lâu!

Tôi sinh ra trong gia đình làm nhà hàng, chỉ cần liếc một cái là biết ngay thịt nào tươi, thịt nào để lâu.

Mùi cay nồng, vị tê lưỡi từ các loại gia vị đã được nêm đậm để che đi mùi ôi tanh của tôm c.h.ế.t.

Người bình thường chắc chắn ăn không nhận ra .

Tôi liếc nhìn quanh thấy mọi người vừa ăn vừa uống ừng ực nước đá và bia lạnh.

Tôi bỗng hiểu ra :

À, hóa ra tiền lãi nằm ở phần nước uống!

9.9 tệ buffet chỉ là chiêu trò mồi khách mà thôi.

Suy nghĩ một chút tôi liền lấy điện thoại ra nhắn tin với mẹ …

Sau đó tôi cầm khay trống quay lại bàn, Hạ Tuyết lập tức hỏi, giọng có phần nghi ngờ:

“Tô Hân à , sao cậu không ăn? Không hợp khẩu vị à ?”

Tôi giả vờ bực bội, than thở:

“Phiền quá đi , mẹ tôi vừa gọi điện bảo sáng mai tôi phải đi nội soi dạ dày, dặn tối nay không được ăn gì hết.”

Nói rồi , tôi cố tình đập nhẹ điện thoại xuống bàn, tỏ ra bực dọc thật sự.

Hạ Tuyết liếc tôi một cái, nửa tin nửa ngờ:

“Tiểu thư Tô đây chắc lại chê chỗ quê mùa này , cố tình kiếm cớ để không ăn chứ gì?”

Chương 3:

Tôi giả vờ tức giận, gắt lên:

“Cậu nói linh tinh gì đấy? Tôi thích ăn tôm hùm nhất mà. Nếu không thích, tôi đã chẳng đi theo cả lớp tới đây.”

Để khiến cô ta tin thật, tôi mở loa ngoài gọi cho mẹ , cố tỏ ra dỗi dằn:

“Mẹ à , mẹ hủy giúp con lịch nội soi ngày mai đi , con muốn ăn tôm hùm tối nay, con phải ăn mới được !”

Giọng mẹ tôi nghiêm khắc vang lên từ đầu dây bên kia :

“Tô Hân, con đừng bướng nữa. Dạ dày con vốn yếu, sáng mai phải đi khám. Nếu tối nay còn ăn, ảnh hưởng kết quả kiểm tra, thì tháng này mẹ cắt tiền sinh hoạt của con đấy!”

Nói xong, bà cúp máy luôn.

Tôi cố kìm nước mắt, giả vờ nức nở:

“Các cậu xem đi , mẹ tôi lúc nào cũng vậy , hễ tôi cãi lời là dọa cắt tiền tiêu vặt.”

Hạ Tuyết thấy thế mới dịu lại , vỗ vai tôi :

“Thôi được rồi , tôi đùa thôi. Không ăn thì thôi, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất mà.”

Tôi giả vờ bày ra vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, nhìn các bạn cùng lớp ăn uống thoải mái, cười nói ồn ào.

Nhưng trong lòng, tôi luôn quan sát nhất cử nhất động của Hạ Tuyết.

Những con tôm hùm kia rõ ràng đã c.h.ế.t mấy ngày và Hạ Tuyết chắc chắn không thể không biết .

Rất nhanh, tôi phát hiện ra manh mối.

Cứ mỗi lần Hạ Tuyết đi lấy tôm hùm, cô ta chỉ chọn khay ở góc, loại tôm sốt tỏi.

Tôi lập tức hiểu ra vấn đề.

Tôm hùm sốt tỏi được nấu nhạt, muối bỏ rất ít, nhìn qua không hấp dẫn, chẳng ai muốn gắp.

Nhưng chính những con tôm đó mới là tôm tươi, nên cô ta mới dám lấy ăn!

Bỗng có tiếng “Ái da!” vang lên.

Anh chàng Quách Hổ đang bê khay tôm, vô ý làm rơi nguyên đĩa xuống đất.

Ông chủ quán nhăn mặt, giọng tiếc rẻ:

“Phí quá, uổng mất mớ hàng ngon rồi .”

Quách Hổ không vui, trợn mắt nói lớn:

“Không phải buffet ăn thoải mái sao ? Rơi xuống đất cũng coi như tôi đã ăn rồi , ông tiếc cái gì mà tiếc?”

Hạ Tuyết vội bước lên giải thích, cười gượng nói :

“Ông chủ không có ý đó đâu , ông ấy chỉ là người thật thà, nói chuyện vụng về, thấy đồ ăn rớt thì xót thôi mà.”

Nói xong, cô ta kéo áo ông chủ, ra hiệu theo mình vào trong bếp.

Tôi giả vờ nói đi vệ sinh, nhẹ chân theo sau , đứng nấp sau tấm rèm cửa nghe lén.

Chỉ nghe thấy ông chủ gắt giọng:

“Con nhỏ c.h.ế.t tiệt kia , cái thằng béo đó sao ăn khỏe thế hả? Tao đếm rồi , nó ăn đến mười hai đĩa rồi đấy! Ăn thêm nữa là tao lỗ sặc m.á.u luôn!”

Hạ Tuyết đưa tay làm dấu “suỵt”, nhỏ giọng trấn an:

“Ba à , ba đừng nóng. Tôm này đều là tôm c.h.ế.t mấy ngày, không bán sớm thì thối nát, phải đổ đi . Đằng nào cũng bỏ, ăn được bao nhiêu thì mình lời bia bấy nhiêu, tiếc gì!”

Ông Vương Cường nghe xong, đắc ý cười ha hả, vỗ mạnh vào đầu con gái:

“Nói cũng phải ! Số tôm này c.h.ế.t từ ba hôm trước , nếu không có mày dẫn bạn đến, chắc tao phải đổ hết rồi .”

” Đúng là không uổng công tao cho mày học đại học, có đầu óc có khác, biết nghĩ ra cách xử lý hàng thối thế này , đúng là con gái của ta haahahahaha.”

“Chỉ riêng tiền nước uống hôm nay thôi, chắc cũng kiếm được hai, ba ngàn tệ rồi đấy! Sau này rảnh thì dẫn bạn đến ăn thêm đi , đừng để mớ tôm c.h.ế.t này lãng phí nữa.”

Nói xong, ông ta vừa cười vừa rót thứ dung dịch sặc sỡ vào mấy chai nước rỗng, lắc lắc rồi xếp lại tủ lạnh, trông chẳng khác gì đồ thật.

Tôi lập tức giơ điện thoại lên quay lại toàn bộ, rồi giả vờ như không biết gì mà quay trở về bàn.

error: Content is protected !!