3

Quan sát kỹ suốt một lúc lâu, tôi nhận ra ngoài Hạ Tuyết chỉ ăn tôm hùm vị tỏi, thì lớp trưởng Dương Trình cũng chỉ gắp loại đó, vì cậu ấy nói mình không ăn được cay.

Ngay khi thấy Dương Trình đưa ly Coca lạnh lên miệng, tôi vội ngăn lại :

“Cậu bị đau dạ dày mà, đừng uống nước lạnh.”

Nói rồi , tôi lấy trong túi ra một chai nước suối đưa cho cậu .

Cả bàn lập tức ồ lên trêu chọc:

“Ối chà, hình như có gì đó nha~”

” Đúng rồi đó, Tô Hân quan tâm lớp trưởng ghê luôn, hai người chẳng phải đang tình trong như đã mặt ngoài còn e à ?”

“Haha~”

Tiếng cười đùa rộn cả góc quán.

Dương Trình đỏ mặt lúng túng, gãi đầu:

“Mọi người … đừng nói linh tinh, mới nhập học thôi mà. Tôi với bạn Tô Hân chỉ nói vài câu thôi, nhưng ai biết được … tương lai thế nào, đúng không ?”

Cả bàn “ồ~~~” một tiếng dài.

Không khí tràn ngập tiếng cười .

Nhưng sắc mặt Hạ Tuyết bỗng trở nên khó coi thấy rõ.

Cô ta vội chen vào , cố làm dịu tình hình:

“Phải đấy, mọi người mới quen nhau , sao có thể nhanh như vậy được .”

Nói xong, cô ta cúi đầu e thẹn, bóc cho Dương Trình một con tôm hùm bằng tay trần, giọng dịu dàng:

“Nè, ăn đi , còn ấm đấy.”

Tôi nhìn cảnh đó mà cười lạnh trong lòng.

Giờ thì tôi đã hiểu.

Thì ra Hạ Tuyết thích Dương Trình.

Và mối hận kiếp trước của cô ta với tôi , một phần cũng đến từ ghen tuông.

Kiếp trước , khi Hạ Tuyết vu oan tôi là gian thương, Dương Trình là người duy nhất đứng ra bênh vực.

Nhưng cô ta vì tức giận, cố tình ép cậu chọn phe, nói rằng cậu ta thiên vị tôi .

Cuối cùng, Dương Trình bất đắc dĩ phải đứng về phía cô ta , chuyển khoản 9.9 tệ như cả lớp, rồi mới lặng lẽ nhắn tin riêng trả phần còn lại cho tôi .

Nghĩ tới chuyện đó, tôi khẽ mỉm cười .

Lần này , tôi ngăn cậu uống ly Coca giả, một là để cậu không phát hiện chuyện bất thường quá sớm, hai là để cậu thoát khỏi kiếp nạn ấy .

Rất nhanh, cả lớp đã ăn xong.

Khi mọi người chuẩn bị trở về trường, Quách Hổ bỗng ôm bụng, mặt nhăn nhó:

“Các cậu đợi tôi chút, tôi vào nhà vệ sinh cái.”

Thẩm Lê nhíu mày, nghi ngờ:

“Cậu không phải là bị đau bụng vì đồ ăn đấy chứ? Cái tôm hùm này …”

Chưa kịp nói hết câu, Hạ Tuyết đã chen ngang, cười gượng:

“Quách Hổ ăn đến hai mươi cân tôm hùm rồi , dạ dày sắt cũng không chịu nổi đâu . Các cậu yên tâm, tôm hùm của quán không có vấn đề gì đâu !”

Mười phút trôi qua, Quách Hổ vẫn chưa quay lại .

Mọi người nhìn điện thoại thấy đã gần chín giờ tối.

Không ai muốn đợi thêm, bèn vội vàng gọi xe về trường.

Nửa đêm, 12 giờ.

Trong nhóm chat của lớp, cố vấn lớp đột nhiên gửi tin nhắn:

“Bạn Quách Hổ đã được đưa đi cấp cứu. Sau khi về ký túc, cậu ấy mặt trắng bệch, nôn liên tục. Các em hôm nay ăn gì vậy ?”

Chương 4:

Cả nhóm náo loạn ngay lập tức:

“Không thể nào chứ? Nghiêm trọng vậy à ?!”

“C.h.ế.t tiệt, tôi về cũng đau bụng mãi nè.”

” Tôi cũng thế, đi vệ sinh hai lần mà không dám nói .”

“Tưởng do ăn cay quá, dạ dày sôi lên từng cơn.”

“Trời ơi, chẳng lẽ thật sự do tôm hùm à ?”

Tin nhắn dồn dập, nhóm chat nổ tung.

Thẩm Lê lập tức tag thẳng Hạ Tuyết:

“@Hạ Tuyết, cậu không định ra giải thích hả? Sao giờ lại giả vờ câm luôn rồi ?”

“Bảo sao tối về tôi cũng thấy đau bụng, ban đâu cứ tưởng là do đến ngày. May mà tôi chỉ ăn vài con, không thì chắc cũng nằm viện rồi !”

Lớp trưởng Dương Trình cũng gấp gáp:

“@Hạ Tuyết, cậu mau hỏi ông chủ xem chuyện này là thế nào đi !”

Nhưng Hạ Tuyết lại tỏ ra bình thản đến lạ, lên tiếng trong nhóm chat:

“Lớp trưởng, tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi, cậu có thấy khó chịu gì không ?”

Vài giây sau , Dương Trình trả lời:

“Thật lòng mà nói , tôi hoàn toàn không sao cả.”

Thế là Hạ Tuyết như được tiếp thêm can đảm, lập tức gõ liền mấy tin nhắn phản công:

“Mọi người thấy chưa , tôi với lớp trưởng ăn xong đều chẳng sao cả, vậy dựa vào đâu mà nói là do tôm hùm hả?”

“Ai biết được mấy người có ăn thêm linh tinh gì khác không , rồi đổ hết lên đầu người ta . Tôm hùm cũng có oan ức của nó đó nha, nên trước khi nói thì làm ơn soi xét lại bản thân mình đi !”

Thẩm Lê không chịu thua, liền đáp lại trong nhóm:

“Người khác tôi không nói , nhưng tôi tối nay chỉ ăn vài con tôm hùm thôi, mà vẫn đau bụng, cậu giải thích sao đây?”

” Tôi chỉ nhờ cậu hỏi ông chủ xem tôm hùm có tươi không , hay có cho thêm gì kỳ lạ không mà cậu phản ứng dữ vậy ? Hay là… cậu với ông chủ cùng một phe?”

Câu cuối này đã khiến Hạ Tuyết bùng nổ.

Cô ta gõ một tràng chữ liên tiếp, gần như c.h.ử.i thẳng mặt:

“@Thẩm Lê, đầu óc cậu có vấn đề à ?! Ông chủ là người nông dân chất phác, 9.9 tệ cho mọi người ăn no nê rồi , còn có thể lời được mấy đồng? Cậu dựa vào cái gì mà vu khống người ta hả?!”

“Nếu tôi mà cùng phe với ông ta thì tôi đã học theo nhà Tô Hân làm gian thương,

thu 199 tệ mỗi người , có phải lời to rồi không ?”

Nói xong, cô ta tag thẳng tôi vào :

“@Tô Hân, cậu nói xem tôi nói có đúng không ?”

Tôi thật sự thấy vô cùng buồn cười .

Quả đúng là c.h.ế.t đến nơi còn cãi cố.

Nếu không có bằng chứng trong tay, Hạ Tuyết chắc chắn sẽ không bao giờ chịu thừa nhận.

Nhưng tôi biết chưa phải lúc ra đòn, trước tiên phải để cơn phẫn nộ bùng lên cao nhất, thì sự sụp đổ mới đủ đau.

Tôi kéo nhẹ khóe môi, bình tĩnh gõ vài dòng:

“Cậu nói sao cũng được . Nhưng bây giờ nhiều bạn đều thấy không khỏe, nhờ cậu hỏi ông chủ một câu thì có gì sai đâu ?”

“Cậu là người thân với ông ta nhất, hỏi một tiếng cũng chẳng mất miếng thịt nào. Nếu thật sự có người bị ngộ độc, thì đó không còn là chuyện nhỏ đâu , thậm chí có thể dính tới tù tội đấy.”

Thấy tôi không đứng về phía mình , Hạ Tuyết nổi điên thật sự, gửi luôn tin nhắn thoại dài mấy chục giây, giọng nói vô cùng gay gắt:

“Tô Hân, mày có bị điên không ? Cái gì mà làm người ta bị ngộ độc hả? Bệnh viện còn chưa có kết luận, mày đã mở miệng bịa đặt như thật rồi , mày định đẩy người ta vào chỗ c.h.ế.t à ?!”

“Mày có biết ông chủ quán khổ thế nào không ? Chỉ vì một câu ngộ độc thực phẩm của mày, là có thể khiến cả cửa hàng người ta sụp đổ! Sao mày ác độc vậy hả?!”

Tôi sững người một lúc.

Những lời Hạ Tuyết vừa gào lên trong nhóm, sao mà nghe quen đến rợn người .

Kiếp trước , chính cô ta cũng từng nói giống hệt như thế, chỉ khác là người bị hại là tôi và gia đình tôi .

Còn bây giờ, khi bị chất vấn vài câu, cô ta lại giãy lên như con thú bị dồn vào góc, sủa loạn khắp nơi để tự vệ.

Quả nhiên, chỉ khi roi quất lên người mình , người ta mới hiểu nỗi đau của kẻ từng bị đánh.

Thấy nhóm chat bắt đầu nổ tung, cố vấn lớp vội xen vào ngăn cản:

“Được rồi , đừng cãi nhau nữa. Đợi bệnh viện có kết quả rồi sẽ rõ thực hư.”

Cả nhóm cuối cùng cũng im bặt.

Không khí yên ắng trở lại .

Đột nhiên, tôi nghe tiếng cửa phòng bên cạnh mở ‘két’ một cái.

Có người xỏ dép lê, chạy hớt hải ra ngoài hành lang.

Ký túc của Hạ Tuyết thì ở ngay phòng kế bên.

Linh cảm mách bảo có chuyện, tôi lập tức bước xuống giường, âm thầm đi theo.

Ra đến hành lang, tôi thấy Hạ Tuyết đang đứng bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, giọng run rẩy nhưng gấp gáp:

error: Content is protected !!