4

“Ba à , có chuyện gì vậy ? Sao bạn học con lại phải đưa vào viện cấp cứu rồi ? Ba nói thật đi đám tôm hùm đó đã c.h.ế.t bao lâu rồi ?!”

Tôi nín thở, rút điện thoại ra , bật quay video.

Lần này , tôi muốn xem cô ta còn chối kiểu gì nữa.

Sau khi nghe thấy giọng ba mình qua điện thoại, Hạ Tuyết lảo đảo, suýt ngã.

Cô ta gần như hét lên:

“Ba điên rồi sao ?! Tôm c.h.ế.t cả tuần mà cũng dám đem ra nấu cho bạn con ăn à ?! Ba muốn g.i.ế.c người hả?!”

“Con đã nói rồi , tôm mà c.h.ế.t thì phải đông lạnh ngay lập tức, ăn vào còn đỡ khác biệt, không ai phát hiện.”

“Con bảo ba mua thêm tủ đông, ba không chịu, giờ lại đem đống tôm c.h.ế.t ngâm nước! Ba có biết làm vậy nguy hiểm thế nào không ?!”

Tôi đứng nép vào tường, tim đập thình thịch.

Ở đầu dây bên kia , ông ta nói gì đó khiến Hạ Tuyết càng thêm hoảng loạn.

Giọng cô ta vỡ ra , nghẹn ngào xen lẫn tức giận:

“Ba bị điên rồi à ?! Bột pha nước ngọt kia cũng là mua từ mấy sạp vỉa hè sao ?! Con đã nói sẽ giúp ba mở rộng việc kinh doanh, tại sao ba không chịu nghe con?! Nếu bạn con xảy ra chuyện thật, cả hai ba con mình đều xong đời! Không khéo còn bị bắt đi tù đấy!”

Nói đến đây, Hạ Tuyết gào khóc , ném điện thoại xuống đất, rồi ngồi sụp xuống, ôm đầu khóc nức nở giữa hành lang trống trải.

Ánh đèn mờ hắt lên khuôn mặt tái mét của cô ta , tôi chỉ đứng yên, trong lòng dâng lên một thứ cảm giác vừa lạnh lẽo vừa khoái trá.

Kiếp này , cuối cùng đến lượt cô ta nếm mùi sụp đổ rồi .

Chương 5:

Đến ba giờ sáng, nhóm lớp lại vang lên tiếng chuông thông báo, là cố vấn lớp gửi tin nhắn khẩn:

“Bạn Quách Hổ vừa qua đời. Ba mẹ bạn ấy đang trên đường đến bệnh viện. Các em nào còn thấy khó chịu thì mau đến bệnh viện kiểm tra ngay.”

Tôi khẽ run người .

Dù đã đoán trước sẽ có người gặp chuyện, nhưng khi thật sự nghe thấy hai chữ c.h.ế.t rồi , tim tôi vẫn co thắt lại một nhịp.

Dù gì cũng là mạng người và tôi đáng ra có thể ngăn t.h.ả.m kịch này xảy ra .

Nhưng rồi tôi lại nhớ đến kiếp trước .

Chính Quách Hổ là người đã hùa theo Hạ Tuyết lên mạng bôi nhọ gia đình tôi , nói nhà tôi là gian thương lòng đen gan thối, mắng tôi đáng c.h.ế.t và sau khi tôi c.h.ế.t, hắn còn bình luận một câu lạnh tanh:

“Ồ, gian thương c.h.ế.t rồi à ? Chẳng có gì đáng thương cả.”

Nghĩ đến đó, tất cả chút thương hại vừa lóe lên trong lòng tôi biến mất sạch sẽ.

Thay vào đó là một cơn khoái trá lạnh lẽo tràn lên.

Khi tôi hoàn hồn lại , nhóm chat đã bị tin nhắn lấp kín, có hơn 99+ thông báo.

Màn hình điện thoại sáng rực giữa đêm, ngập tràn những tiếng kêu gào hỗn loạn:

“Trời ơi, có người c.h.ế.t rồi , làm sao bây giờ?!”

“Xong rồi , bạn cùng phòng tôi cũng hôn mê luôn rồi !”

“Cứu với! Tôi không đứng nổi nữa, mau gọi xe cứu thương!”

“Không xong rồi , tôi cũng thấy toàn thân vô lực!”

Nhận ra đây là vụ ngộ độc tập thể, cố vấn lớp vội gọi điện cho hiệu trưởng.

Chỉ trong vòng mười phút, cả thành phố vang tiếng còi cứu thương.

Từng đoàn xe đổ về khu ký túc xá, đèn đỏ xanh loang loáng giữa đêm khuya, đưa hết nhóm sinh viên này đến nhóm khác vào bệnh viện.

Cảnh tượng ấy … vừa rùng rợn, vừa bi thương đến nghẹt thở.

Thấy ba chúng tôi đứng đó như chẳng có chuyện gì, cố vấn lớp vội vàng thúc giục:

“Ba đứa các em lên cùng một xe đi , mau đến bệnh viện kiểm tra ngay.”

Hạ Tuyết một mặt tỏ vẻ miễn cưỡng:

“Em có bị gì đâu , không cần vào bệnh viện đâu .”

Nói xong cô ta liền quay người đi về phía phòng ngủ.

Tôi giật mạnh cô ta lại , hét lớn:

“Hạ Tuyết, sao cậu không lo cho bản thân chút nào vậy ? Cả lớp đang bị ngộ độc, cậu cũng ăn tôm hùm thì không thể tránh được đâu . Mau theo chúng tôi đi kiểm tra ngay!”

Ý định bỏ chạy vào lúc này ? Không đời nào.

Tôi nghe nói ba mẹ Quách Hổ không phải dạng dễ chọc, bọn họ chỉ có một đứa con trai duy nhất.

Nếu sau này biết con họ bị c.h.ế.t vì tôm hùm nhà cô ta , chẳng mấy chốc họ sẽ tới xé xác cô ta và ba của cô ta ra

Chỉ mới nghĩ tới cảnh đó thôi mà lòng tôi không khỏi sướng rơn.

Tôi háo hức muốn xem màn kịch sẽ diễn ra thế nào.

Dĩ nhiên Hạ Tuyết biết rõ điều đó, nên cô ta nhất quyết không chịu lên xe cứu thương.

Cuối cùng, tôi và Dương Trình đành phải giả vờ vì lo cho cô ấy mà hai người khiêng cô ta lên xe.

Vừa tới bệnh viện, nhiều phụ huynh của các bạn khác cũng đã vội vàng kéo tới.

Thấy ba chúng tôi vẫn khoẻ, không sao cả Thẩm Lê liền hét ầm lên:

“Hạ Tuyết, mày đúng là kẻ gây họa, tội nghiệp chúng tao bị mày dụ đi ăn buffet tôm 9.9 tệ, còn nói là sạch tự nhiên không ô nhiễm, thế mà làm cả lớp bị thế này !”

“Quách Hổ chỉ vì ăn vài đĩa thêm mà bị ngộ độc đến c.h.ế.t, mày là kẻ g.i.ế.c người !”

Lời còn chưa dứt, bỗng từ đâu một đôi vợ chồng trung niên lao tới.

Chưa kịp để ai phản ứng, người đàn ông đã đá Hạ Tuyết ngã dúi dụi xuống đất.

Nguời phụ nữ thì như mất trí, leo hẳn lên người cô ta , liên tục tát vào mặt, vừa tát vừa chửi:

“Đồ con đĩ rẻ tiền, trả lại mạng con trai tao!”

“Nếu không phải cái bần cùng của mày mà bắt ép con tao đi ăn buffet 9.9 tệ thì nó đã không c.h.ế.t!”

“Đồ hèn mạt, mười cái mạng của mày cũng không đổi một nổi mạng con tao!”

“Tao sẽ g.i.ế.c mày, để báo thù cho con tao!”

Nói xong, người phụ nữ mắt đỏ hoe bóp chặt cổ cô ta .

Cố vấn lớp vội chạy tới níu kéo, van nài:

“Bà Quách, bà bình tĩnh, bây giờ chưa có kết luận giám định tử thi đâu .”

Thế nhưng ngay sau đó, cố vấn bị ông Quách đẩy phăng ra .

Ông ta túm cổ áo cố vấn, gầm vang:

“Con tao mới vào đại học có vài hôm đã c.h.ế.t, nhà trường quản lý kiểu gì thế này ? Vụ này tao sẽ không để yên đâu , sau này tao sẽ hỏi tội từng người mấy người , chớ có tưởng tao sẽ bỏ qua!”

” Nhưng hôm nay con nhỏ Hạ Tuyết này phải c.h.ế.t, ai cản tao tao đ.á.n.h người đó!”

Nhìn thấy người đàn ông to cao, nặng gần hai trăm ký tiến lên, cố vấn biết mình không phải đối thủ nên cũng không dám can ngăn nữa.

Thấy ông ta và vợ vừa đ.á.n.h vừa chửi, người xung quanh đều sững sờ, không ai dám báo cảnh sát ngay lập tức.

Cuối cùng là nhân viên bảo vệ bệnh viện chạy tới can thiệp, năm người mới kéo ông ta ra .

Ông ta sau đó vẫn muốn lao vào , nhưng bị cảnh sát tới kịp thời ngăn lại .

Hạ Tuyết nằm sõng soài trên nền nhà, mặt bầm tím, người đầy máu, mếu máo kêu la:

“Cứu tôi , cứu tôi với!”

Tôi không nhịn được , khẽ mỉm môi, cố ý cười chế giễu cô ta .

Hạ Tuyết bắt ngay được ánh mắt đó trên mặt tôi c.h.ế.t lặng vài giây, rồi ánh mắt cô ta thay đổi hẳn, rồi trở nên dữ tợn, nhìn chằm chằm tôi như muốn lao vào xé nát tôi ra .

“Tô Hân, chính cô mới là kẻ g.i.ế.c người thật sự, tất cả đều là âm mưu cô bày ra .”

Hạ Tuyết gượng gạo ngồi dậy, bất ngờ chỉ thẳng vào tôi mà hét lớn.

Xung quanh lập tức mọi người đồng loạt quay nhìn về phía tôi .

Tôi làm ra vẻ ngơ ngác, thản nhiên đáp:

“Cô đang nói cái gì thế? Đâu liên quan gì tới tôi ? Địa điểm ăn là cô chọn, cô hăng hái đề nghị mọi người tới, sao giờ có chuyện xảy ra lại đổ hết lên đầu tôi ?”

Dương Trình cũng lên tiếng bênh vực:

error: Content is protected !!