5
” Đúng rồi , liên quan gì tới Tô Hân đâu ? Cô ấy có khi nào bảo tới quán đó đâu , đừng vơ mọi thứ lên người ta như vậy .”
Hạ Tuyết tức đến run người , giọng nghẹn ngào:
“Chính là Tô Hân, tất cả đều do cô ta sắp xếp. Các người còn nhớ không , lúc tôi đề nghị đi ăn tôm hùm, chính cô ấy là người đầu tiên tán đồng.”
“Các người nghĩ xem, tại sao tất cả chúng ta đều ăn tôm hùm mà chỉ có cô ấy không ăn? Chắc chắn cô ấy biết trước tôm có vấn đề, nên cố tình không ăn.”
Chương 6:
Tôi bất lực giơ hai tay:
“Mẹ tôi bất ngờ gọi bảo sáng mai phải đi nội soi dạ dày, dặn tối nay không được ăn thì tôi biết làm gì? Mấy người lúc đó cũng có nghe mẹ tôi nói mà?”
“Nghe lời cô nói như thể tôi có khả năng tiên tri, biết trước quán này có vấn đề rồi còn diễn trò với mẹ tôi cho các người coi à .”
Hạ Tuyết giận đến đỏ mặt, chỉ thẳng vào mũi tôi chửi:
“Đồ khốn nạn, cô rõ ràng biết trước mọi chuyện, rồi chờ bọn họ lao vào chứ gì!”
Tôi cười khẩy vì tức, tát một phát lên mặt cô ta và quát:
“Hạ Tuyết, cô đúng là bị hoang tưởng rồi ? Cô bây giờ còn phát điên cái gì thế đừng đẩy mọi trách nhiệm lên đầu người khác như vậy .”
“Ai là người công khai c.h.ử.i bới cả gia đình tôi là gian thương? Ai là người ngăn mọi người tới nhà hàng của tôi ? Ai là người khẳng định rằng tôm hùm đó hoàn toàn tươi sống, không hề có vấn đề?”
“Cái miệng bẩn thỉu của cô như vừa vớt từ cống rãnh lên vậy , tôi chỉ không muốn tranh cãi nên mới giả vờ nghe theo cho xong.”
Lập tức Hạ Tuyết cười như mất trí:
” Tôi biết rồi , cô là người trọng sinh, cô biết trước mọi chuyện.”
Câu nói vừa thốt ra , mấy đám người xung quanh lập tức cười khẩy, che miệng thì thầm:
“Con này bị điên rồi .”
“Như vừa được thả từ viện thần kinh ra ấy .”
“Nó tưởng mình sống trong tiểu thuyết, lại còn trọng sinh nữa chứ.”
“Xem mà cười vỡ cả bụng.”
Thấy chẳng ai tin mình , Hạ Tuyết bỗng gào khóc , níu c.h.ặ.t t.a.y cảnh sát mà la lối:
“Cảnh sát ơi, tất cả đều là bẫy của Tô Hân, cô ta cố tình dàn cảnh để bắt chúng tôi đi ăn tôm hùm rồi cho cả lớp ngộ độc!”
Cảnh sát đương nhiên không thể tin lời buồn cười ấy , lạnh lùng quát:
“Hạ Tuyết, cô đừng bịa đặt. Sự thật sẽ được điều tra rõ ràng.”
Nhưng Hạ Tuyết vẫn không chịu, tiếp tục c.h.ử.i bới và lăng mạ tôi không ngừng.
…
Việc đã ầm ĩ đến mức này thì cũng đến lúc phơi bày tất cả.
Tôi bình thản rút một chiếc USB từ túi ra trao cho cảnh sát:
“Chào anh , mọi sự thật đều có trong này . Để tránh bị phát hiện, tôi chỉ dám bí mật thu âm làm chứng cứ. Bây giờ chiếu lên màn hình là sẽ rõ đầu đuôi mọi chuyện.”
Cảnh sát nhận USB rồi lập tức chiếu lên màn hình lớn ở quầy y tá.
Màn hình hiện cảnh Hạ Tuyết và ông chủ Vương Cường thì thầm trong bếp:
“Mấy con tôm c.h.ế.t ba ngày, chiên đi chiên lại với dầu cho thơm, trộn đủ loại gia vị vào là không ai phát hiện được nữa.”
“Bột pha nước ngọt này hòa vào nhìn cũng giống thật lắm, chỉ tiền nước ngọt thôi cũng kiếm được vài ba ngàn.”
“Mấy đứa bạn của mày ngu như heo, chả hiểu sao mà đỗ đại học được .”
…
Cảnh tiếp theo chuyển sang góc cầu thang ký túc xá, quay lại lúc Hạ Tuyết hoảng hốt gọi điện:
“Ba ơi, sao thế này , bạn con bị ngộ độc hết rồi !”
“Ba sao dám đem mấy con tôm c.h.ế.t cả tuần không bỏ tủ đông mà cứ ngâm trong nước thế hả?”
“Gì cơ? Bột pha nước ngọt cũng mua ở sạp vỉa hè à ? Ba thật sự muốn hại con à ?”
…
Lập tức, tất cả mọi người có mặt đều trợn to mắt.
Ai cũng không ngờ ông chủ quán lại chính là ba của Hạ Tuyết.
Mọi chuyện hóa ra đều là kịch bản mà Hạ Tuyết dựng lên nhằm moi tiền.
Quán nhà cô ta mới chính là cửa hàng đen, đúng nghĩa là gian thương.
Đám bạn phẫn nộ hét lên:
“Hạ Tuyết, đồ súc sanh, sao mày có thể nghĩ ra trò độc ác này được ?”
“Mày không chỉ muốn moi tiền chúng tao, mày còn muốn chúng tao c.h.ế.t nữa đấy à ?”
Dương Trình cũng nắm chặt mặt mày quát:
“Hạ Tuyết, vì tiền mà làm thế này sao ? Đây đâu phải chuyện đùa, đó là mạng người !”
“Cậu còn suốt ngày nói dối rồi còn vu oan cho Tô Hân, cậu thật độc ác.”
Nhìn thấy chàng trai mình để ý quay lưng ghét bỏ mình , Hạ Tuyết không chịu nổi nữa, ngồi bệt xuống đất khóc lả:
“Mấy người tưởng tôi muốn thế sao ? Nếu các người rơi vào hoàn cảnh nhà tôi , các người cũng sẽ làm vậy thôi.”
“Mẹ tôi vì sinh ra tôi mà bị ba tôi đ.á.n.h đập tới c.h.ế.t, dân làng không dám báo cảnh sát, phải nói mẹ tôi c.h.ế.t vì bệnh.”
“Từ nhỏ tôi đã bị ba tôi đánh, tôi vất vả lắm mới năn nỉ được ông ta cho đi học đại học, nhưng ông ta lại bắt tôi phải nghĩ cách kiếm tiền cho ông ta , nếu không ông ta sẽ không cho tôi học và còn dọa đ.á.n.h tôi đến c.h.ế.t.”
“Tại sao các người sinh ra đã sống sung sướng, được ba mẹ yêu thương, còn tôi thì phải khép nép nịnh nọt để mong tồn tại?”
Rồi cô ta ngoảnh sang nhìn tôi , nghiến răng mắng:
“Đặc biệt là mày đó Tô Hân. Tại sao mày sinh ra đã là tiểu thư nhà giàu, đi học cũng đeo Chanel trên vai? Ngay cả bạn bè trong lớp cũng vì mày có tiền mà nhìn mày bằng ánh mắt khác. Tao ghét cay ghét đắng những đứa giàu có như mày!”
Tưởng rằng lời kể khổ đó có thể lay động lòng người , ai ngờ chẳng một ai trong lớp tỏ ra thương hại cô ta .
Không ai trong số họ là thánh mẫu cả, họ cũng cớ gì để phải trả giá cho lòng đố kỵ của Hạ Tuyết chứ?
Tôi nhìn cô ta , giọng lạnh như băng:
“Đừng tìm lý do cho tội lỗi của mình . Có những người , dù sinh ra trong khổ cực, vẫn biết hướng về ánh sáng. Còn cái ác trong cô là thứ ngya từ đầu đã ăn sâu vào xương tủy, bẩm sinh đã có .”
“Cô nói tất cả là do ba cô ép buộc, nhưng cô đã là người trưởng thành, lại là sinh viên đại học. Cô có hàng trăm cách để cầu cứu, để ngăn ông ta phạm tội, vậy mà cô lại chủ động trở thành kẻ đồng lõa. Mọi thứ hôm nay đều là tự cô chuốc lấy.”
Hạ Tuyết còn định cãi, nhưng bị Vương Cường người vừa bị cảnh sát dẫn tới quát cắt ngang:
“Đồ khốn nạn, mày mà dám đổ vấy cho tao, tao sẽ g.i.ế.c mày ngay bây giờ!”
“Mọi chuyện đều do mày bày ra , mày còn mặt mũi nào mà vu oan cho tao hả?”
Nói rồi , ông ta lao lên định đ.á.n.h con gái mình .
Cảnh tượng ba con c.ắ.n xé nhau , thật đúng nghĩa ch.ó c.ắ.n chó.
Cảnh sát bất lực, đành phải áp giải cả hai về đồn thẩm vấn.
Tin ngộ độc tập thể lan nhanh như bão.
Sáng hôm sau , vụ việc đã leo thẳng lên top 1 tìm kiếm toàn quốc.
1 người tử vong, 7 người hôn mê sâu, 39 người bị ngộ độc nhẹ, chỉ có 3 người may mắn bình an.
Bộ Y tế lập tức cử tổ điều tra đặc biệt đến trường.
Cuối cùng, Vương Cường bị kết án chung thân vì tội sản xuất và buôn bán thực phẩm độc hại.
Hạ Tuyết bị xác định là đồng phạm, chịu 20 năm tù giam.
Trường đại học cũng hủy học bạ, khai trừ khỏi danh sách sinh viên.
Đêm trước khi bị bắt,
Hạ Tuyết nhảy từ tầng thượng ký túc xá, kết thúc tuổi trẻ của mình trong tuyệt vọng.
Khi mối thù được báo, tôi gửi đơn xin chuyển ngành học.
Dù ở kiếp này họ chưa trực tiếp làm hại tôi , nhưng ở kiếp trước họ đều là đồng lõa.
Tôi vốn không phải người rộng lượng, không thể giả vờ chung sống hòa bình với họ như chưa có gì.
Dù sao , từ nay giữa tôi và họ sẽ chẳng bao giờ có giao điểm nữa.
Vì trước mắt tôi , là tương lai rực rỡ và tự do mà tôi xứng đáng có .
Toàn văn hoàn


