Sau khi tôi mang thai, bạn trai giảm tiền sính lễ từ hai mươi vạn xuống còn hai vạn.

Anh ta nắm tay tôi thề thốt: “Sính lễ chỉ là hình thức thôi, không cần vì số tiền nhỏ này mà làm mẹ anh không vui, ảnh hưởng đến mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu.”

Nhìn vẻ mặt giả dối của anh ta, tôi không nói một lời nào.

Ngày hôm sau, tôi đặt lịch phá thai ở bệnh viện.

Vài tháng sau, Mạnh Hạo mang quà đến nhà, nói là đến đón con trai về nhà.

Đón con trai?

Xuống âm phủ mà đón cha anh đi!

1

Sau khi biết tôi có thai, nhà chồng đặt một phòng riêng trong nhà hàng để chúc mừng.

Khi tôi và cha tôi đến nơi, tôi nhận ra đây là một cái bẫy.

Tất cả họ hàng của Mạnh Hạo đều có mặt.

Cô cả của anh ta dùng giọng điệu khó chịu để trách mắng tôi: “Sao bây giờ mới đến? Tưởng có thai là được nâng niu rồi hả?”

Cha tôi giải thích là đường bị tắc, nhưng cô cả của anh ta vẫn lải nhải, nói thêm vài câu nữa mới thôi.

Tôi nổi giận.

Đột nhiên, trong đầu tôi vang lên một giọng nói máy móc: [Ding! Chúc mừng bạn đã kết nối với hệ thống Vả Mặt, mỗi lần vả mặt, bạn sẽ nhận được một món quà bí ẩn.]

??

Còn có chuyện tốt thế này!

“Cô cả, nhà cô mua nhà mới chưa? Chẳng lẽ cả nhà bốn người vẫn sống trong căn nhà cũ nát hai mươi mấy mét vuông sao? Con trai con gái cô đều lớn cả rồi, hai người vẫn ngủ chung một phòng không thấy ngượng à?”

[Ding! Tài khoản của bạn vừa nhận được 20.000 tệ.]

Tôi choáng váng, chỉ một câu đơn giản vậy mà kiếm được hai vạn?

Tôi còn chưa thể hiện hết thực lực đâu.

Cô cả mặt đen, đập tay xuống bàn: “Cô!”

Đây là chuyện bà ta không muốn nhắc đến nhất. Năm đó, bà ta dựa vào việc là người đầu tiên có hộ khẩu Bắc Kinh và mua được nhà ở vùng nội thành đắt đỏ mà luôn cảm thấy mình cao hơn người khác một bậc.

Năm đó cha tôi không có tiền, chỉ có thể mua nhà ở ngoại ô, nhưng không ngờ vài năm sau khu vực đó giải tỏa, được đền bù 130 triệu cộng thêm 8 căn nhà.

Khu vực nhà cô cả của Mạnh Hạo thì vẫn chưa được giải tỏa, khi giá nhà ngày càng đắt, bà ta không mua nổi nhà mới, vậy nên cả gia đình phải chen chúc trong căn nhà nhỏ hai mươi mét vuông.

Cô hai của Mạnh Hạo trừng mắt nhìn tôi: “Người lớn nói vài câu là vì tốt cho cô, không được phép nói sao?”

Tôi đã nếm được chút ngọt ngào nên cười cười: “Mạnh Hạo nói với cháu, Tiểu Tình bị bạn trai lừa ba mươi vạn, còn suýt bị bán qua Bắc Miến Điện, giờ đã về nhà chưa?”

Tiểu Tình là con gái của bà ta, cô hai của Mạnh Hạo tức giận đập đũa.

[Ding! Chúc mừng bạn nhận được một căn hộ 200m².]

“Mạnh Hạo! Sao cậu nói những chuyện này với cô ta làm gì, cố ý muốn em gái cậu bị cười nhạo phải không! Hôm nay tôi không nên đến đây, nếu không phải mẹ cậu bảo phải có người đóng vai ác, nhờ tôi đè bẹp khí thế của Ngô Nhiên, tôi còn lười đến nữa là!”

Nói xong, bà ta đập cửa bỏ đi.

Cô cả theo ngay sau đó: “Đồ vô dụng!”

Trong phòng chỉ còn lại hai gia đình chúng tôi.

Mẹ của Mạnh Hạo cười đầy ẩn ý: “Nhiên Nhiên à, con gái trước khi cưới phải biết giữ thân, có thai trước cưới nghe không hay lắm nhỉ?”

Trong lòng tôi đã hiểu, bà ta định dùng chuyện có thai để bắt chẹt tôi?

Mạnh Hạo từ khi tôi vào cửa đến giờ vẫn chưa mở miệng: “Nhiên Nhiên, sính lễ chỉ là hình thức thôi, anh biết em không phải là người cổ hủ, hay đổi thành hai vạn làm qua loa được không, em thấy sao?”

Từ hai mươi vạn xuống còn hai vạn, thật không ngờ anh ta nói ra miệng được.

“Vậy còn của hồi môn thì sao?”

Mẹ Mạnh Hạo tự tin như nắm chắc phần thắng: “Của hồi môn vẫn như đã nói trước đây, tặng kèm một chiếc xe tám mươi vạn, tiền trang trí và thiết bị gia dụng do các con chịu trách nhiệm, sau khi cưới cùng trả nợ mua nhà.”

Thật là một bà già không biết xấu hổ!

Tôi nhẹ nhàng thốt lên: “Các người xứng sao?”

Mẹ Mạnh lập tức biến sắc: “Cô đã có thai rồi, ngoài con trai tôi ra còn ai chịu lấy cô nữa, dù sao chúng tôi cũng không vội, đợi đến khi bụng cô lớn hơn, vừa hay cả hôn lễ cũng miễn đi.”

“Sao, nhà họ Mạnh nghèo đến mức không lấy nổi hai mươi vạn tiền sính lễ, lại nghĩ ra cái chiêu để nhà gái có thai rồi không đưa tiền sính lễ à.”

Tôi cố tình nhấn mạnh chữ “nghèo”.

Người nhà họ Mạnh đều không vui.

“Hơn nữa, ai nói tôi nhất định phải sinh ra đứa bé này?”

[Ding! Chúc mừng bạn nhận được một tấm thẻ đọc khẩu ngữ.]

[Ding! Chúc mừng bạn nhận được ba tấm thẻ trải nghiệm miệng quạ.]

[Ding! Chúc mừng bạn nhận được một tấm thẻ làm trắng giảm cân.]

Tôi rời đi, Mạnh Hạo định đuổi theo nhưng bị mẹ anh ta ngăn lại.

“Con bị ngu à, nếu bây giờ con đuổi theo nó thì tất cả những gì mẹ làm hôm nay đều vô ích. Mẹ là người từng trải, đợi đến khi bụng nó không thể giấu được nữa, nó sẽ ngoan ngoãn quay lại thôi. Con cứ bỏ mặc nó vài tháng, tốt nhất là đợi đến khi nó sinh con xong rồi cùng đón về.”

“Nhưng nếu cô ấy phá thai thì sao…”

“Ngô Nhiên chỉ dọa con thôi, phá thai ư, nó nỡ sao?”

Tiếng gõ bàn tính toán này, tôi đã đi xa mấy mét còn nghe thấy.

Cha tôi thở dài nặng nề: “Cha vẫn luôn nghĩ Mạnh Hạo là đứa trẻ tốt, không ngờ nó lại giống mẹ nó, nếu con thực sự gả qua đó, làm sao cha yên tâm được.”

“Cha, ai nói con phải gả qua đó?”

Lần gặp lại gia đình Mạnh Hạo là tám tháng sau, tôi đã sử dụng thẻ làm trắng giảm cân mà hệ thống tặng, không ngờ hiệu quả lại tốt đến thế, không chỉ vóc dáng thon gọn, mà làn da toàn thân còn trắng hơn trước vài tông.

Mạnh Hạo xách rất nhiều đồ đến gõ cửa, nào là quần áo màu xanh cho trẻ em, tã lót, sữa bột.

Thấy tôi mở cửa, anh ta sững lại, dò hỏi: “Nhiên Nhiên?”

Trong mấy tháng này Mạnh Hạo đã béo lên không ít, mặt tròn hẳn, bụng bia cũng xuất hiện, tôi nhíu mày ghét bỏ: “Anh đến đây làm gì?”

Anh ta trơ trẽn định nắm tay tôi: “Anh đến đón em và con trai về nhà, em đã ở cữ xong rồi sao?”

Ở địa phương chúng tôi, phụ nữ mới sinh con thường nằm trên giường.

Khi đã ở cữ xong mới được xuống giường.

“Nhiên Nhiên, xin lỗi em, thời gian qua anh đã suy nghĩ kỹ rồi, chuyện sính lễ là anh sai, sau này anh sẽ bù đắp thật tốt cho hai mẹ con em, em về với anh đi.”

Suy nghĩ kỹ cần thời gian tám tháng sao?

Chắc là tính toán xem tháng nào tôi sinh rồi.

“Mẹ anh đã đồng ý cho 200.000 tiền sính lễ rồi, bà ấy nói sẽ đưa cho chúng ta cùng với của hồi môn để trả nợ mua nhà, như vậy sau này chúng ta sẽ không còn áp lực nữa.”

Hạt châu trên bàn tính suýt chút nữa đã văng vào mặt tôi.

“Khoản vay mua nhà của anh còn khoảng 2 triệu, 1 triệu 8 còn lại anh muốn tôi bỏ ra à?”

Mạnh Hạo: “Em không phải bỏ tiền không, anh sẽ thêm tên em vào sổ đỏ, như vậy được không?”

“Được cái đầu anh! Cả căn nhà đó giá bao nhiêu chứ, anh định không cần bỏ ra gì mà vẫn được cả vợ lẫn nhà hả? Cái kiểu tính toán này giống hệt mẹ anh, hay đây là ý tưởng của bà ta đưa ra?”

Lời của tôi đã đâm trúng vào kế hoạch ẩn giấu sâu trong lòng Mạnh Hạo, mặt anh ta đột nhiên tái nhợt.

“Dù sao cũng là nhà của chúng ta, bỏ ra nhiều hay ít cũng không cần tính toán chi li như vậy đâu, người già thường nói chịu thiệt là phúc mà.”

“Vậy tôi chúc anh phúc như Đông hải, thọ tỉ Nam sơn.”

Mẹ Mạnh nghe thấy có người nói với con trai mình như vậy thì tức giận: “Tao xé nát cái miệng của mày, con tiện nhân này! Có đứa nào nguyền rủa chồng mình như vậy không? Mày dám nói xấu con trai tao trước mặt tao lần nữa thử xem?!”

“Đừng nói là mắng trước mặt, nếu bà nghe không rõ, tôi sẵn sàng khắc lên bia mộ của anh ta.”

“Mày!” Mẹ Mạnh tức đến mức ngón tay run bần bật, giơ tay định đánh tôi, nhưng bị cô cả đứng bên cạnh ngăn lại.

Bà ta ghé sát vào, hạ thấp giọng: “Đừng quên hôm nay chị đến đây để đón cháu trai về, xử lý con tiện nhân này lúc nào chẳng được, về nhà rồi chẳng phải mặc cho chị xoa nắn sao.”

Nhờ có thẻ đọc khẩu hình do hệ thống tặng, tôi “nhìn” rõ mồn một âm mưu nhỏ của hai người.

Mẹ Mạnh bình tĩnh lại: “Mau tránh ra, tao vào xem cháu trai của tao.”

Tôi chặn cửa không cho bà ta vào: “Ai bảo tôi đã sinh con rồi?”

Nụ cười trên khóe miệng Mạnh Hạo cứng đờ: “Nhiên Nhiên, em đừng đùa nữa.”

“Tôi chưa bao giờ đùa cả.”

Ngay lúc đó, từ trong phòng đột nhiên vang lên hai tiếng cười.

Ngoài tiếng cười của cha tôi, còn có tiếng cười của một thiếu niên nghe có vẻ không lớn lắm.

Bà già kia đột nhiên nâng cao giọng: “Ai ở trong đó vậy, có phải mày lén lút tìm đàn ông sau lưng con trai tao không!”

Tôi không thèm đáp.

Mẹ Mạnh vỗ đùi bắt đầu gào lên:

“Mọi người ra đây mà xem, xem con gái ngoan nhà nhà họ Ngô nuôi nè! Chúng tôi ở nhà vất vả chuẩn bị đồ dùng cho đứa bé sắp chào đời, còn cô ta thì sao, lặng lẽ phá thai, còn ngoại tình với người đàn ông khác, đưa người ta về nhà, thật là không biết xấu hổ! Mày đền cháu cho tao! Đền cháu cho tao!!”

Mẹ Mạnh nói ra đủ thứ lời khó nghe.

Tôi nghĩ đến ba tấm thẻ trải nghiệm miệng quạ, nhìn bà ta gào thét lăn lộn, khinh bỉ nói: “Bà đảo lộn trắng đen, coi chừng đi đường vấp ngã, răng rụng hết.”

Mẹ Mạnh vẫn còn đang chửi bới, đột nhiên chân trượt một cái, cả người ngã sấp mặt xuống đất, răng gãy mất mấy cái.

Tôi bắt chước điệu bộ của bà ta: “Mọi người mau đến xem này, chính là nhà này không muốn đưa sính lễ, còn muốn lấy con dâu mà không bỏ cần bỏ tiền, biết tôi có thai nên cố tình kéo dài thời gian đợi bụng tôi lớn lên, lòng dạ đen tối, mọi người phải mở to mắt, giúp con gái nhà mình tránh sét đánh.”

Mẹ Mạnh che miệng, máu đầy miệng mà nói: “Mày bịa đặt!”

Mạnh Hạo nghiến răng: “Không phải là cô chê sính lễ ít à, thật không ngờ cô lại là người phụ nữ vật chất như vậy, nhà các người là gả con gái hay bán con gái?”

Mấy bà dì chuẩn bị ra ngoài nhảy quảng trường nghe thấy động tĩnh ở đây:

error: Content is protected !!