2
“Câu này phải để cô bé nhà người ta nói mới đúng chứ, ông Ngô vất vả nuôi lớn con gái, các người cưới con dâu mà còn keo kiệt như vậy, lòng dạ cũng xấu xa quá rồi.”
“Thời buổi này thật sự cái gì cũng có, tôi phải quay video đăng lên mạng mới được.”
Bà Lý vừa mới học cách chơi Douyin, nấu một bữa cơm cũng phải đăng lên, bà lấy điện thoại ra, hướng thẳng vào mặt Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo giơ tay che mặt theo phản xạ.
Cô cả của Mạnh Hạo tức giận chống nạnh: “Chuyện này liên quan gì đến các người, các người xen vào làm gì, mau đi nhảy quảng trường của các người đi. Ngồi quá lâu trong điều hòa sẽ bị bệnh, quản chuyện bao đồng thì mất mạng.”
Cô hai của Mạnh Hạo: “Làm sao, ăn nhiều muối ở nhà quá, chạy đến đây lo chuyện bao đồng à.”
Bà Lý nhắm thẳng vào mặt Mạnh Hạo quay một mạch: “Chó chỉ sủa thì có ích gì, thật sự cắn được tôi mới tính là bản lĩnh. Miệng các người rảnh quá thì đi liếm bồn cầu đi, đừng ở cửa nhà ông Ngô bép xép nữa, đồ lươn bẩn dính chút nước biển, thật sự tưởng mình là hải sản rồi.”
Cô cả của Mạnh Hạo xắn tay áo lên: “Bà có gan thì nói lại lần nữa xem, bà có tin tôi cào chết bà không.”
Bà Lý vung vẩy chiếc quạt nhảy quảng trường trong tay: “Thô tục, Nhiên Nhiên, cháu không ở chung với nhà này là một lựa chọn sáng suốt.”
Nói xong thì rời đi.
Cô cả của Mạnh Hạo định đuổi theo.
Tôi ngăn lại: “Đừng đuổi theo nữa, cẩn thận cũng bị ngã xuống đất mất răng cửa đấy.”
Vừa dứt lời, bà ta ngã xuống đất với tư thế giống hệt mẹ Mạnh.
“Đồ sao chổi xui xẻo, đúng là cái miệng quạ đen, con trai con mau giải quyết con đàn bà này cho mẹ.”
Tôi nhìn chằm chằm vào hành động của Mạnh Hạo, chế giễu: “Nghe lời mẹ như vậy thì tìm vợ làm gì, sống với bà ta cả đời đi. Loại con trai ngoan của mẹ như anh cẩn thận ông trời cũng không nhìn nổi nữa, ném xuống cái đèn đập chết anh.”
Một giây sau, đèn treo trên đầu “ầm” một tiếng đập vào đầu Mạnh Hạo, anh ta ngất đi tại chỗ.
Lúc này mẹ Mạnh không quan tâm đến miệng mình nữa, vội vàng chạy qua kiểm tra vết thương của Mạnh Hạo: “Con trai, con trai con không sao chứ?”
Bà ta ngẩng đầu chỉ vào tôi, ánh mắt độc ác: “Mày đúng là đồ sao chổi, ai cưới mày, người đó xui xẻo.”
Cha tôi thấy cả nhà không biết xấu hổ như vậy, cầm cây lau nhà đi ra: “Tôi thật sự cho các người quá nhiều thể diện rồi, khiến các người tưởng mình là người. Tự đi hay tôi tiễn các người một đoạn?”
Mạnh Hạo được bác sĩ đặt lên cáng.
Mẹ anh ta theo sau chửi rủa nói rằng sẽ quay lại.
Trong bệnh viện.
Mạnh Hạo tỉnh lại, biết được rằng anh ta bị chấn động não nhẹ sau khi bị đập, tức không để đâu cho hết, lầm bầm lên đòi báo cảnh sát, kiện tôi về tội cố ý gây thương tích.
Mẹ Mạnh nghiến răng: “Mẹ đã báo rồi, cảnh sát kiểm tra camera giám sát và hiện trường, nói là do đường dây điện cũ, không liên quan gì đến Ngô Nhiên. Cô ta còn báo cảnh sát ngược lại chúng ta tội đột nhập trái phép vào nhà dân, mẹ đã bồi thường cho cô ta ba nghìn ở đồn cảnh sát, sớm muộn gì mẹ cũng sẽ đòi lại số tiền này.”
Khuôn mặt Mạnh Hạo lúc đó như bị đóng băng, cực kỳ khó coi, ánh mắt u ám.
“Con và cô ta đã yêu nhau bao nhiêu năm, muốn chia tay một cách hòa bình, ít nhất phải trả lại hết số tiền con đã chi cho cô ta trong những năm này, cộng thêm phí tổn thất tinh thần.”
Sau đó, anh ta nhìn về phía mẹ mình, giọng nói mang theo chút trách móc: “Mẹ, không phải mẹ nói cô ta sẽ không bỏ đứa bé sao? Bây giờ con mất con, mất cả vợ.”
Mẹ Mạnh giận rèn sắt không thành thép, trừng mắt nhìn anh ta.
“Trên đời này, cóc ba chân khó tìm, phụ nữ hai chân ngoài Ngô Nhiên còn nhiều lắm, con xuất sắc như vậy, có gì phải lo, kẻ cần phải lo là người đã phá thai như cô ta kìa.”
“Đúng rồi, cháu có gì phải lo lắng?” Cô cả của Mạnh Hạo tiếp lời, “Chị dâu à, chị xem Tiểu An nhà em sắp kết hôn rồi, đến giờ vẫn chưa có căn nhà nào. Em nghĩ thế này, dù sao nhà Ngô Nhiên cũng không thiếu tiền, có thể bắt cô ta đưa ra một căn làm nhà cưới cho Tiểu An được không.”
Cô hai của anh ta vừa nghe liền không vui: “Chị dâu, vì chuyện của Ngô Nhiên mà em bận trước bận sau với chị, nếu chị không cho em chút gì thì có phải là không hợp tình hợp lý không?”
Đức hạnh này nhà họ Mạnh là được truyền từ đời này sang đời khác, mẹ Mạnh đã quen rồi: “Các người có bản lĩnh thì hỏi Ngô Nhiên đòi đi, đòi được bao nhiêu thì là của các người.”
Hai người nhìn nhau bằng ánh mắt tinh ranh, đồng thanh: “Là chị nói đấy nhé.”
Hai cô gái cùng phòng bệnh thì thầm.
“Này, cậu xem anh ta có phải là người mà bạn gái mang thai nhưng không muốn đưa sính lễ đó không?”
“Đúng là anh ta, thật không ngờ còn mặt mũi đòi phí tổn thất tinh thần, loại người cặn bã đáng ghê tởm này.”
Hành động thì thầm của hai người thu hút sự chú ý của mẹ Mạnh, bà ta giật lấy điện thoại.
“Các người đang nói gì vậy, cái gì mà mang thai không đưa sính lễ?”
Cô gái không truyền dịch đứng dậy, khí thế rất mạnh: “Bác gái, ai cho phép bác tùy tiện động vào điện thoại của tôi! Trả lại cho tôi!”
Mẹ Mạnh là điển hình của kẻ bắt nạt người yếu sợ người mạnh, thấy thái độ đối phương cứng rắn như vậy, lập tức thay đổi thái độ: “Vừa rồi cô nói mang thai không đưa sính lễ cái gì, tìm ra cho tôi xem thử.”
“Này, bác xem đây có phải là con trai bác không? Nhìn cũng đàng hoàng, không ngờ sau lưng lại làm chuyện vô nhân tính như vậy. Chị gái kia quá ngầu, nên bỏ đứa bé đi, gia đình các người như thế này đáng đời bị đoạn tử tuyệt tôn.”
“Cô gái nhỏ này sao lại nói chuyện độc ác như vậy, liên quan gì đến cô, con trai tôi làm cô mang thai à? Buồn cười.” Mẹ Mạnh tức giận ném điện thoại lên giường bệnh, còn kéo rèm ngăn giữa các giường.
Tôi phối hợp với cảnh sát làm xong biên bản, tiện đường đến bệnh viện lấy thuốc hạ huyết áp cho cha tôi, đi ngang qua phòng bệnh nghe thấy những tính toán nhỏ nhen của bọn họ, tôi lập tức mở livestream ngay tại cửa.
Do đoạn video bà Lý đăng lên có độ hot tăng vọt, vậy nên tôi mở livestream chưa được mấy phút thì phòng livestream đã có năm vạn người.
Tôi đi vào, nhắm thẳng mặt cả nhà Mạnh Hạo: “Các tình yêu, đây chính là anh bạn trai cũ lợi dụng lúc tôi mang thai để ép giảm sính lễ đây, các cô gái chụp màn hình đi để tránh xa.”
Sự xuất hiện bất ngờ của tôi khiến cả nhà này hoàn toàn bàng hoàng.
Bình luận cập nhật nhanh hơn cả tên lửa.
[Đúng là con trai cưng của mẹ, còn mặt mũi đòi phí tổn thất tinh thần?]
[Có những người giống như giòi bọ thích làm người khác ghê tởm, đàn ông cặn bã im im chui vào đống phân của mày không thơm sao.]
[Nhìn mặt gia đình này đã thấy cay nghiệt keo kiệt, may mà chủ thớt không kết hôn với anh ta.]
Mẹ Mạnh đi qua định giật điện thoại của tôi, tôi nghiêng người né một cái.
Bà ta tức đến phát điên.
Thấy không giật được điện thoại, bà ta đứng cách xa một đoạn chửi mắng những người xem livestream.
“Chuyện nhà tao liên quan gì đến chúng mày, bắt chó đi cày, lo chuyện bao đồng. Cẩn thận chúng mày sinh con trai không có lỗ đít, tự mình thối đít, tao *beep” mẹ mày *&%#&**$#%^&…”
Tôi nhìn dáng vẻ chó cùng rút giậu của bà ta, vui không thể tả.
Bắt tôi bỏ tiền ra, nghĩ gì vậy chứ?
[Ồ hô, hay nhể, bà đã thành công khơi dậy lòng hiếu thắng của tôi rồi đó.]
[Đằng đông không sáng thì đằng tây sáng, đồ ngu thế nào thì bà thế đó.]
[Con trai bà là cặn bã của cặn bã, cầm thú của biến thái.]
Mạnh Hạo xuống giường bệnh, cố nén cơn giận: “Cô tắt livestream đi, chúng ta nói chuyện.”
“Tôi và anh không có gì để nói.”
Mạnh Hạo cũng không giả vờ nữa, mở điện thoại tìm ra một bảng biểu, trên đó ghi chép rõ ràng tất cả các khoản chi tiêu trong hai năm yêu đương của chúng tôi, từ lớn đến nhỏ đều có.
Tôi tiến lên, livestream nhắm thẳng vào điện thoại của anh ta.
“Ngày 13 tháng 9, buổi tối đi ăn 300, đi taxi 15, hai ly trà sữa 29, tổng cộng chi 344 tệ.
“Ngày 14 tháng 9, bánh bao nhỏ buổi sáng + cháo thịt nạc trứng bắc thảo tổng cộng 20, đi công tác mua đồ ăn vặt cho Ngô Nhiên 139, tổng cộng 159 tệ.
“…”
“Ngày 18 tháng 10, Ngô Nhiên muốn ăn lẩu, đi siêu thị mua nguyên liệu tốn 200, Ngô Nhiên còn mua riêng một thùng sữa 78, sầu riêng 300, tổng cộng 578 tệ.”
[Trước đây chỉ nghe trên mạng có người chia tay đòi bạn gái cũ trả tiền, lần đầu tiên cảm thấy gần mình như vậy.]
[Trời ơi! Nhớ rõ như vậy, ngay cả ai đề xuất ăn lẩu cũng ghi chú, không thể không nói anh chàng này cũng là một người đáng gờm.]
[Mau cút đi, thằng đàn ông kinh tởm!]
Tôi kinh ngạc, Mạnh Hạo một lần nữa làm mới nhận thức của tôi.
“Anh muốn tôi trả tiền?”
Mạnh Hạo: “Trước đây cô là bạn gái của tôi nên tôi mới chi tiền cho cô, bây giờ chúng ta đã chia tay rồi, cô trả tiền không phải là điều đương nhiên sao?”
Tôi bị chọc cười: “Được, đưa hóa đơn ra đây, sắp xếp đầy đủ gửi cho tôi, tôi trả, không có hóa đơn thì cút ngay!”
Mạnh Hạo nóng nảy: “Trên này có nhiều thứ lặt vặt nhỏ, tôi lấy đâu ra hóa đơn cho cô, nếu cô dám quỵt nợ tôi sẽ báo cảnh sát bắt cô.”
[Ha ha ha người chị em tuyệt quá, nên để anh ta lấy hóa đơn ra, theo đúng quy trình báo hoàn chi phí như ở công ty. Dựa vào đâu anh ta nói bao nhiêu là bấy nhiêu, ai biết trên đó có thêm bớt gì không, lấy chứng cứ ra đây.]


