2

“Đợi Hoàng thượng hỏi đến, ngươi cứ nói người trong bức họa nhỏ kia thực ra là nàng ta, ngươi và Lâm Uyển Uyển nảy sinh tình yêu, đã tư định chung thân, như vậy là có thể gột sạch nghi ngờ cho Hoàng hậu nương nương rồi.”

Sắc mặt ta tái nhợt, má-u toàn thân như chảy ngược, không nhịn được hét lớn:

“Không thể nào, Hoàng thượng sẽ không tin đâu!”

Hải Quý nhân nở nụ cười tàn nhẫn, nhìn ta như nhìn một con chuột không biết lượng sức.

“Hoàng thượng có tin hay không, phải xem bổn cung nói thế nào.”

“Bổn cung đến thăm Lăng thị vệ, vô tình bắt gặp ngươi và hắn ta đang làm chuyện dơ bẩn trong phòng. Sau khi bị bổn cung bắt gian tại trận, ngươi kinh hãi quá độ, để giữ mạng liền nói dối là Lăng thị vệ cưỡng ép ngươi, cái lý do này thế nào?”

“Ngươi nghĩ Hoàng thượng sẽ tin bổn cung, hay sẽ tin ngươi, một nô tỳ hạ tiện!”

Ta ý thức được điều gì, điên cuồng chạy ra ngoài, nhưng cửa phòng đã bị khóa trái. Hai nô tài của Hải Quý nhân đè ta lại, bắt đầu xé quần áo của ta.

Lăng Vô Kỵ đè lên người ta, vừa sờ soạng ta, vừa thở hổn hển nói:

“Giãy giụa làm gì, được chế-t thay cho Thư Ý là phúc khí của ngươi.”

“Buông ta ra, cứu mạng!”

Miệng ta bị bịt lại, những tiếng kêu cứu còn sót lại đều nghẹn ở cổ họng.

Ta tuyệt vọng đến mức gần như muốn khóc ra má-u. Tại sao?

Khó khăn lắm mới có cơ hội làm lại lần nữa, ta rõ ràng chỉ muốn sống những ngày tháng yên ổn, nhưng lại vô cớ bị Hải Quý nhân vu khống, chịu đủ mọi sự bắt nạt! Giờ đây lại sắp bị làm vật tế thân mà chế-t oan uổng. Chỉ vì ta xuất thân thấp hèn, là một nô tỳ sao? !

Ta không cam tâm!

Đúng lúc ta tuyệt vọng tột cùng, định cắn lưỡi tự vẫn, bên ngoài truyền đến tiếng đạp cửa dữ dội.

Giọng nói lạnh lùng của một nam nhân truyền vào từ bên ngoài:

“Mở cửa!”

Những người có mặt đều kinh hãi. Hải Quý nhân vội vàng sai người mặc quần áo lại cho ta, rồi để Lăng Vô Kỵ nằm trên giường giả vờ ngủ.

“Két –”

Cửa phòng mở ra, người đến bước vào. Dáng người cao ráo, ngũ quan tuấn tú, đôi mắt dài hẹp toát lên vẻ tà khí. Là Tạ Chấp. Thái giám hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng.

Hắn hành lễ với Hải Quý nhân, ánh mắt lướt qua khuôn mặt sưng đỏ của ta.

“Nô tài phụng khẩu dụ của Hoàng thượng, đến xem Lăng thị vệ đã tỉnh chưa.”

Hải Quý nhân chắn trước Lăng Vô Kỵ, vẻ mặt cảnh giác:

“Công công xin mời về, bổn cung đã xem rồi, Lăng thị vệ vẫn còn hôn mê.”

Tạ Chấp lại không đi như vậy. Hắn thong thả đi đến bên cạnh Lăng Vô Kỵ, đột nhiên đưa tay chọc mạnh vào mắt hắn ta, lực mạnh đến mức gần như muốn móc cả nhãn cầu hắn ta ra.

Cả khuôn mặt Lăng Vô Kỵ nhăn lại, buộc phải nghiêng người né tránh.

Tạ Chấp nhìn vẻ mặt tức giận của hắn ta, hài lòng nhếch môi:

“Nếu Lăng thị vệ đã tỉnh, thì đi với ta một chuyến đến Thận hình ti đi.”

Lăng Vô Kỵ bị đưa đi. Mưu kế của Hải Quý nhân không thành, trút hết mọi cơn giận lên người ta.

Đêm xuống mưa to, nàng ta sai người đặt năm cái vại nước ngoài cung điện, bắt ta dùng một cái gáo vỡ tát nước ra ngoài từng chút một.

Nước mưa làm ướt quần áo ta, ta lạnh đến run lập cập cả hàm răng, máy móc lặp lại động tác tát nước vô nghĩa. Bỗng nhiên, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay ta. Tạ Chấp không biết từ đâu xuất hiện, nghiêng chiếc ô về phía ta.

Hắn lắc lắc chiếc lọ trong tay, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm ta:

“Đây là thuốc bôi mặt, ngươi tự bôi, hay để ta giúp ngươi?”

Sự ám chỉ của người trưởng thành, hai bên đều ngầm hiểu.

Ta không chút do dự quỳ xuống, giọng nói mềm mại uyển chuyển:

“Tạ Chấp công công, cầu xin ngài thương ta.”

Tạ Chấp nhếch môi, dùng thuốc mỡ nhẹ nhàng xoa lên mặt ta.

“Ta xưa nay rất bảo vệ người của mình, ngươi đi theo ta, ta nhất định…”

Lời còn chưa dứt, ta vội vàng ngắt lời:

“Cầu xin ngài rủ lòng thương ta, tiến cử ta với Hoàng thượng. Nếu sau này ta công thành danh toại, tuyệt đối không quên ơn đức lớn của công công. Nếu không thành, ta sẽ đi theo ngài, tận tâm phục thị công công.”

Tạ Chấp kinh ngạc nhìn ta một cái, thần sắc thay đổi vài lần, cuối cùng đọng lại một nụ cười đầy tham vọng:

“Được.”

Tạ Chấp là một người rất có thủ đoạn.

Hải Quý nhân không được sủng ái, Chung Thúy cung nàng ta ở lại xa xôi hẻo lánh. Nàng ta tự cho rằng Hoàng thượng sẽ không đến tìm mình, liền ngày ngày đi lãnh cung thăm Lâm Thư Ý. Nhưng hôm nay, Tạ Chấp lại nhân lúc Hải Quý nhân không có ở đó, dẫn Hoàng thượng đến Chung Thúy cung.

Hoàng thượng mệt mỏi, vốn muốn để Hải Quý nhân xoa bóp một chút, giờ lại chụp hụt, thấy rõ là không vui.

Tạ Chấp nháy mắt với ta, ta hiểu ý đứng ra.

“Hoàng thượng, trước đây ở nhà nô tỳ có học xoa bóp với mẫu thân, nếu ngài không chê, nô tỳ có thể xoa bóp vai cho ngài.”

Tạ Chấp cũng phụ họa bên cạnh:

“Long thể Hoàng thượng là quan trọng, chi bằng cứ để tiểu cung nữ này thử xem? Đường sá xa xôi, cũng đã tới rồi.”

Hoàng thượng gật đầu.

Mẹ đẻ của ta là ngựa gầy Dương Châu, không biết thi từ ca phú, nhưng lại có tài nắm bắt nam nhân một cách tinh vi. Ca hát nhảy múa đều tinh thông, chỉ cần xoa bóp thôi cũng có thể khiến nam nhân mềm nhũn xương cốt. Ta ở bên cạnh bà ấy tai nghe mắt thấy, cũng học được không ít.

Sau nửa canh giờ xoa bóp, Hoàng thượng nắm lấy tay ta, hài lòng đánh giá:

“Quả nhiên là tay nghề tốt, ngươi tên là gì?”

Ta cúi đầu, nhẹ nhàng trả lời:

“Nô tỳ Lâm Uyển Uyển, tay nghề tốt không dám nhận, chỉ cần có thể giúp Hoàng thượng xua tan mệt mỏi, đó là điều hữu ích.”

Tạ Chấp nói Hoàng thượng thích những cô gái dịu dàng uyển chuyển, lại đặc biệt yêu thích hương hoa mai. Cho nên ta dậy từ sáng sớm để bẻ cành mai, làm thành túi thơm mang theo bên mình. Lúc này, trên người ta thoang thoảng hương hoa mai, khi cúi đầu liếc nhìn, lại có vài phần dịu dàng của Lâm Thư Ý.

Hoàng thượng nhìn chằm chằm một lúc lâu với vẻ say mê, đột nhiên kéo ta lên giường. Ta vờ từ chối giãy giụa hai cái, rồi ngầm đồng ý cho mọi chuyện xảy ra.

Trên giường của Hải Quý nhân, ta cùng hắn quấn quýt, không còn biết trời đất là gì.

Khi kết thúc, trời đã tối đen. Hoàng thượng rất hài lòng với ta, muốn ôm ta về Dưỡng Tâm điện nghỉ ngơi.

Trước khi đi, ta thấy Hải Quý nhân bước ra từ phòng nhỏ, dùng ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm ta. Ta ôm lấy cổ Hoàng thượng, tặng lại nàng ta một ánh mắt khiêu khích.

Không phải Hải Như Mi bịa chuyện, nói ta dụ dỗ Hoàng thượng sao?

Vậy thì ta sẽ cho nàng ta thấy, thế nào mới là dụ dỗ thật sự.

Sau đêm đó ta được Hoàng thượng phong làm Lâm Thường tại, dọn đến Diên Hi cung.

Ta vừa được sủng ái, thánh quyến đang nồng, những phi tần có đầu óc sẽ không dám đến gây chuyện vào lúc này. Chỉ có Hải Như Mi, nữ nhân điên trong đầu chỉ có Lâm Thư Ý, đối đầu với ta khắp nơi.

Nàng ta lợi dụng phẩm vị cao hơn ta, cố tình làm khó dễ khi ta hành lễ, bắt ta quỳ suốt ba canh giờ. Chân ta đau đến mức không đứng vững được, cuối cùng phải có Xuân Hạ đỡ về cung.

Ban đầu Xuân Hạ là cung nữ của Thận hình ti, thường xuyên bị chưởng sự cô cô hà khắc. Ta luôn ghi nhớ ơn nghĩa của nàng ấy dành cho ta ở kiếp trước, sau khi đắc thế liền điều nàng ấy về bên cạnh, thăng chức tăng lương.

Nàng ấy nhìn vết thương của ta, nước mắt rơi lã chã:

“Tiểu chủ chịu thiệt thòi rồi.”

Ta cười, lau đi nước mắt của nàng ấy.

“Yên tâm đi, ta không phải là người để mặc người khác muốn làm gì thì làm đâu.”

Tạ Chấp tan ca ở Dưỡng Tâm điện, lập tức mang theo kim sang dược tốt nhất đến. Thần sắc hắn ta u ám, nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng, nâng chân ta lên cẩn thận bôi thuốc.

“Hải Như Mi đó là cái thá gì? Dựa vào việc vào cung sớm hơn mới được phong hiệu Quý nhân, lại dám học thói cậy thế bắt nạt người khác.”

“Người hoàn toàn không cần để ý đến những lời vô nghĩa của nàng ta, tìm Xuân Hạ báo tin cho ta, ta sẽ mách nhỏ với Hoàng thượng vài câu, đảm bảo khiến nàng ta không chịu nổi, cần gì phải chịu khổ như vậy.”

Hắn ta nhìn đầu gối ta má-u thịt mơ hồ, vẻ mặt đau lòng.

Ta gạt tay hắn ra, nhẹ nhàng nói:

“Cầu phú quý trong nguy hiểm, ta làm như vậy cũng là vì lợi ích của chúng ta.”

Ta vẫn chưa quên lời mình nói. Ta và Tạ Chấp, hoặc là quan hệ chủ tớ đôi bên cùng có lợi, hoặc là quan hệ đối thực mà ta đơn phương phụ thuộc vào hắn. Ta thề chế-t không muốn trở thành vế sau.

Ánh mắt Tạ Chấp run lên, không nói gì nữa.

Ta mạnh tay xoa vào vết thương, cố ý làm cho nó sưng đỏ và lở loét.

Tạ Chấp nhìn thấy, vành mắt dần đỏ hoe, hắn ta đột nhiên đưa cánh tay đến bên miệng ta:

“Đau thì cắn ta.”

Ta sững sờ. Đau?

Ta đã ở Thận hình ti năm năm, thứ ta không sợ nhất chính là đau. Nhưng nếu có người chịu đau cùng ta, ta tự nhiên cũng sẽ không khách sáo.

Ta túm lấy cánh tay hắn, cắn mạnh. Tạ Chấp rên lên một tiếng, dùng tay kia ôm lấy ta. Thoạt nhìn, lại giống như một cái ôm.

error: Content is protected !!