2

“Lai Lai, là lỗi của chị… nhưng, nhưng nhà mình hết bột mì rồi. Hay là ngày mai, chị… chị về nhà mẹ đẻ mượn chút bột mì cho em nhé?”

[Trời ơi! Con em chồng này bị điên à? Năm 78 mà đòi ăn bánh bao bột mì?]

[Cô ta cố ý đấy! Cô ta muốn bức chec Thục Phân!]

[Thục Phân thật là tốt bụng, còn định về nhà mẹ đẻ mượn bột mì cho em chồng!]

Vào lúc mấy dòng bình luận ra sức chửi bới, nữ sĩ Vương Thúy Hoa lại đập mạnh đũa cái “rầm”!

Vương Kiến Quân và Lưu Thục Phân đều sợ run người.

“Nhà mẹ đẻ cô còn đồ để cô mượn à? 20 đồng tiền lương tháng trước cô nhận được, có phải 18 đồng đã gửi về cho em trai cô rồi không?! Hả?!”

Vương Kiến Quân ngây người:

“Mẹ, mẹ nói gì vậy? Thục Phân sao có thể…”

Mẹ tôi cười lạnh, lôi ra một tờ phiếu chuyển tiền nhàu nát từ trong túi áo, “xoẹt” một cái đặt lên bàn.

“Tự anh xem đi! Cô vợ hiền thục của anh đã lén lút dùng tiền của nhà mình để lấp cái hố đen không đáy là em trai nó rồi!”

Vương Kiến Quân giật lấy tờ phiếu, càng xem sắc mặt càng tối sầm.

“Em… em…” nước mắt Lưu Thục Phân rơi lã chã, “Kiến Quân, em trai em… nó bảo nó sắp lấy vợ, tiền thách cưới không đủ… Em, em chỉ có một lần này thôi…”

“Một lần?”

Mẹ tôi không buông tha: “Thế còn nửa hộp sữa mạch nha của nhà mình lần trước thì sao? Cũng bị cô lén mang về nhà mẹ đẻ luôn, phải không?!”

Vương Kiến Quân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

Mẹ tôi thấy thời cơ đã chín muồi, liền bắt đầu gào khóc:

“Tôi đã tạo nghiệp gì thế này! Rước phải một đứa con dâu chỉ biết bòn rút tiền của trong nhà! Cuộc sống này không thể sống nổi nữa rồi!”

“Vương Kiến Quân, ngày mai anh đi tìm đội trưởng ngay, chúng ta chia nhà! Tôi sẽ dẫn theo Lai Lai chuyển đi chỗ khác!”

Ngay khi cả nhà đang hỗn loạn, kế hoạch chia nhà của mẹ tôi sắp thành công một nửa thì —

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Một giọng nữ the thé hét lên:

“Chị Thục Phân! Chị Thục Phân! Không hay rồi!”

Lưu Thục Phân như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng lau nước mắt chạy ra ngoài.

Là cô bé Lưu Xuân Hoa nhà hàng xóm.

Cô bé này có thể coi như là cái đuôi của Lưu Thục Phân, ngày nào cũng chạy theo chị dâu tôi í ới “chị Thục Phân” dài “chị Thục Phân” ngắn.

“Chị Thục Phân! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

Lưu Xuân Hoa thở hổn hển chạy vào:

“Tên… tên Lý Đại Cường đầu làng… hắn, hắn bị ngã xuống mương rồi!”

“Hắn ngã mặt đầy máu, nằm dưới mương không dậy nổi, nhưng miệng… miệng còn không ngừng gọi tên Lai Lai!”

[Á á á! Đến rồi đến rồi! Đây là lần đầu tiên hai người họ gặp nhau!]

[Lý Đại Cường tuy là dân lưu manh, nhưng anh ta thật lòng thích Lai Lai! Tình yêu chân chất của gã thô kệch, thật sự rất đáng quý!]

[Lãng mạn quá, vì muốn nhìn thấy người đẹp mà ngã xuống mương!]

Lãng mạn cái quái gì!

Lý Đại Cường là do uống rượu say quắc cần câu, tự mình trượt chân ngã xuống!

Tôi đang định bảo cứ để hắn chec trong mương đi, thì cô chị dâu hiền thục Lưu Thục Phân của tôi, đột nhiên nắm lấy tay tôi.

Trong mắt chị ta tràn đầy lo lắng và thiện lương:

“Lai Lai, em mau đi xem đi! Đại Cường hắn… hắn tuy hơi bặm trợn, nhưng cũng là một mạng người mà! Hắn còn gọi tên em, chắc chắn là… chắc chắn là chân thành với em…”

Lý Đại Cường là tên nổi tiếng bạo hành vợ trong làng, người vợ đầu tiên của hắn đã bị hắn đánh cho chạy mất!

Mẹ tôi lúc này mới phản ứng kịp, kéo mạnh tôi ra sau lưng bà:

“Đi cái gì mà đi! Một tên lưu manh, chec đi cho rồi! Con gái tôi quý giá lắm, không được đi xem cái thứ xui xẻo đó!”

“Mẹ!” Vương Kiến Quân lại bắt đầu cố chấp, “Thục Phân nói rất đúng! Đó là một mạng người! Nếu mẹ không để em gái đi, mẹ sẽ bị coi là người máu lạnh! Cả làng sẽ chỉ trích chúng ta! Mau đi!”

Mẹ tôi tức đến run cả người, nhưng bà cũng biết, ở cái thời này, cái danh “thấy chec không cứu” mà đội lên đầu thì ai cũng không gánh nổi.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Được, đi thì đi.

Tôi cũng muốn xem thử, cái thứ “tình yêu chân chất của gã thô kệch” này rốt cuộc là cái quái gì!

Khi cả nhà tôi đến nơi, Lý Đại Cường đang nằm ngửa mặt lên trời, tay chân giang ra thành hình chữ X dưới đáy con mương nửa khô nửa ướt.

Cái mương kia, thay vì nói là nước thì không bằng nói là bùn lầy, lông gà và nước cống của nhà nào đó đổ đi.

Cả người Lý Đại Cường ngâm trong đó, không ngừng tỏa ra mùi chua loét của rượu bia qua đêm và mùi mục rữa của bùn mương.

Mùi đó nồng đến mức tôi suýt nôn tại chỗ.

Nghe thấy tiếng động, Lý Đại Cường mơ màng mở mắt:

“Lai… Lai Lai…” Hắn cười ha hả, để lộ hàm răng ố vàng, “Em… em thật sự đến rồi…”

Trước mặt toàn thể dân làng đang vây xem, hắn bắt đầu lục lọi trong vạt áo rách nát:

“Anh có mang quà cho em đây.”

Những người vây xem đồng loạt nín thở.

Cuối cùng, Lý Đại Cường lôi ra một con thỏ.

Hay nói đúng hơn, thứ đó từng là một con thỏ.

Con thỏ đã cứng đờ, lớp lông dính đầy máu và bùn, phần bụng bị đè bẹp dí, rõ ràng đã chec được một lúc.

“Lai Lai…” Lý Đại Cường nở một nụ cười chân chất, “Cho… cho em. Anh, anh mới bẫy được hôm qua, con lớn nhất… để dành cho em tẩm bổ…”

Dạ dày tôi lại cồn cào không yên.

Lưu Thục Phân lập tức xáp lại gần đẩy nhẹ cánh tay tôi, nhỏ giọng khuyên:

“Lai Lai, mau nhận lấy đi. Anh Đại Cường… anh ấy thật lòng với em lắm. Em xem, anh ấy ngã ra nông nỗi này mà còn nhớ mang đồ ăn đến cho em.”

Tôi nhìn khuôn mặt “thánh mẫu” của Lưu Thục Phân, bỗng chợt hiểu ra.

Nếu tối nay tôi không nhận lấy con thỏ này, ngày mai cả làng sẽ đồn tôi là ” đồ máu lạnh” hay “chê nghèo ham giàu”.

Còn nếu tôi nhận, tức là tôi đã nhận lễ vật của Lý Đại Cường, đã chấp nhận sự theo đuổi của hắn.

Một kế sách quang minh chính đại thật cao tay.

Tôi hít một hơi thật sâu, “tách” một cái, hai giọt nước mắt rơi xuống:

“Anh Đại Cường, anh thật tốt bụng!”

“Nhưng chị dâu em đã nói anh Đại Cường chỉ là một tên bợm rượu, chẳng có bản lĩnh gì! Chị ấy nói đời này anh sẽ không cưới được vợ mới đâu!”

Nụ cười dịu dàng của Lưu Thục Phân lập tức cứng lại trên mặt:

“Lai Lai, em đang nói linh tinh gì vậy?”

Tôi tiếp tục thêm dầu vào lửa:

“Chị dâu em còn nói… em lười thì lười thật, nhưng dù sao cũng là gái trinh, có gả cho ai cũng không thể gả cho anh! Chị ấy nói… chị ấy nói em thà gả cho ông Vương goá vợ 60 tuổi ở làng bên, còn hơn là đi theo anh!”

“Chị ấy còn nói… ít nhất ông góa Vương không uống rượu, cũng không ngã xuống mương!”

Tôi khóc oà lên, hoàn toàn gục ngã trên mặt đất.

Lý Đại Cường trừng mắt nhìn chằm chằm Lưu Thục Phân, bàn tay cầm con thỏ run rẩy như phát rồ.

“Lưu… Thục… Phân!” Hắn gầm lên từng chữ một, giọng đứt quãng, “Cái đồ đàn bà lưỡi thối nhà mày! Mày dám bịa đặt về tao à?!”

Lưu Thục Phân hoàn toàn hoảng loạn, mặt chị ta trắng bệch như ma:

“Không! Không phải em! Anh Đại Cường đừng nghe em ấy nói bậy! Là em chồng em tự mình…”

“Mày còn dám chối cãi!”

Lý Đại Cường ném mạnh con thỏ chec xuống đất:

“Hôm nay tao sẽ xé rách mồm mày ra!”

Lý Đại Cường điên cuồng, tay chân cùng lúc trèo lên bờ mương.

“Á á á!” Lưu Thục Phân sợ hãi hét lên.

Cảnh tượng lập tức rơi vào hỗn loạn.

Tôi thừa cơ kéo tay áo mẹ, luồn lách ra khỏi đám đông rồi chạy về nhà.

Tôi và mẹ tôi chạy thục mạng, xông vào trong sân rồi đóng sập cánh cổng lại.

Tôi dựa vào cánh cửa lạnh ngắt, cười đến đau cả bụng.

“Mở cửa! Trần Lai! Mày mở cửa ra cho tao!”

Là tiếng gầm của anh trai tôi, Vương Kiến Quân.

Kèm theo tiếng gầm giận dữ của anh tôi, là tiếng khóc xé lòng của chị dâu tôi, Lưu Thục Phân.

Nụ cười trên mặt mẹ tôi lập tức tắt ngúm. Bà kéo tôi, nhanh chóng lùi về phía cửa phòng chính, vớ lấy chiếc que cời lửa dựa ở góc tường.

Cánh cửa nhanh chóng bị Vương Kiến Quân dùng một cước đạp văng ra từ bên ngoài.

Hai mắt anh ấy đỏ ngầu, xông vào như một con bò tót giận dữ.

Đằng sau anh ấy là Lưu Thục Phân tóc tai rối bù, quần áo còn dính bùn lầy.

Mấy dòng bình luận cũng tràn vào theo hai người họ.

[Đều tại Trần Lai! Nếu không phải do cô ta nói bậy thì sao Thục Phân lại bị đánh!]

[Trần Lai mau xin lỗi đi! Cô ta hãm hại nữ chính, còn khiến danh tiếng của nữ chính bị huỷ hoại!]

“Trần Lai!” Vương Kiến Quân chỉ thẳng vào mũi tôi, “Mày nhìn xem mày làm cái trò gì kìa! Mày… mày vu khống chị dâu mày! Cái thằng điên Lý Đại Cường kia, suýt nữa đánh chec chị dâu mày!”

“Em vu khống chị ấy?”

Tôi trốn sau lưng mẹ, thò đầu ra:

“Anh, em không hề nói dối một chữ nào.”

“Mày còn dám cãi!” Vương Kiến Quân tức đến mức muốn giơ tay lên.

“Mày dám đụng vào con gái tao à!”

Mẹ tôi, bà Vương Thúy Hoa, bước lên một bước, chiếc que cời lửa gõ “bốp” một tiếng gõ xuống đất.

“Vương Kiến Quân, hôm nay mày mà dám động đến một ngón tay của Lai Lai, tao sẽ đánh gãy chân mày trước!”

“Mẹ!” Vương Kiến Quân vừa giận vừa ấm ức, “Mẹ không thấy Thục Phân… cô ấy bị người ta ức hiếp đến mức nào à! Tất cả là do Trần Lai hại!”

Mẹ tôi cười khẩy, khai hỏa toàn lực:

“Là con gái tao hại người, hay là do người nào đó tự rước lấy?”

Bà tiến lên một bước, chiếc que cời lửa gần như chọc vào trán Lưu Thục Phân:

“Lưu Thục Phân, tao hỏi mày! Có phải chính mày đã khuyên Lai Lai đi gặp cái tên lưu manh đó không?”

Tiếng khóc của Lưu Thục Phân chợt ngừng lại, chị ta ngẩng đầu nhìn mẹ tôi, mặt đầy vẻ vô tội:

“Mẹ, con… con chỉ thấy anh Đại Cường đáng thương…”

error: Content is protected !!