Khi cô chị dâu hiền thục của tôi, Lưu Thục Phân, vừa khổ sở giặt đống quần áo dơ bẩn của cả nhà, vừa “vô tình” vẩy nước xà phòng bẩn bắn vào người tôi lần thứ N.

Tôi vẫn lười biếng nằm dài trên chiếu mát, lười đến mức không thèm nhấc mí mắt.

Vai chị dâu tôi khẽ run lên, vành mắt lập tức đỏ hoe, tủi thân cắn môi.

Mấy dòng bình luận trước mắt tôi lại bắt đầu bay lượn:

[Thục Phân đừng tủi thân, theo kịch bản thì cô em chồng tồi tệ Trần Lai này sắp bị gả cho tên lưu manh đầu làng Lý Đại Cường. Cô ta ngày nào cũng bị đánh, phải hầu hạ chồng, sống hết đời bên chuồng heo. Thật hả hê!]

[Thục Phân có hào quang nữ chính, sau này sẽ làm chủ gia đình thôi.]

Tôi vẫn thong dong như cũ, chỉ vì bà mẹ chồng “ác độc” trong lời bọn họ đã dạy tôi:

Phụ nữ chúng ta cần gì phải hiền thục?

Hiền thục có mài ra ăn được không? Hay đổi được công điểm?

1

Trong tay chị dâu Lưu Thục Phân vẫn cầm chiếc tất thối của anh trai tôi, mím môi tỏ vẻ áy náy:

“Ôi, Lai Lai, lại bắn vào người em rồi à? Chị… chị bị trượt tay.”

Ba tháng nay, chị ta đã trượt tay đến 800 lần rồi.

Tôi còn chưa kịp mở lời, những dòng chữ nhỏ kia lại bay lơ lửng trước mắt:

[Nhìn con em chồng lười biếng kìa, đến chai dầu bị đổ cũng không thèm đưa tay ra đỡ!]

[Đúng vậy, Thục Phân đúng là cô vợ hiền thục nhất làng, vớ phải đứa em chồng thế này đúng là xui xẻo tám đời!]

Hừ, cái đám thánh mẫu này, sao không xuyên không vào đây mà “hiền thục” thay chị ta đi?

“Rầm!” một vốc nước nữa lại nhắm thẳng mặt tôi.

Tôi ngay lập tức bật dậy.

“Chị dâu,” tôi cười như không cười, “Tay chị có vẻ quá trơn rồi nhỉ? Hay chị cứ đổ thẳng vào người tôi luôn đi.”

Lưu Thục Phân cứng đờ trước ánh mắt của tôi, giây tiếp theo, đôi mắt luôn ngấn nước của chị ta liền đỏ hoe.

Chị ta bắt đầu khóc lóc nức nở:

“Lai Lai, chị… chị thật sự không cố ý. Em đừng giận, nếu em thấy chị quá ồn ào, chị, chị mang ra sân sau giặt…”

Dáng vẻ ấm ức này của chị ta ngay lập tức khiến một người đàn ông cao to, đen đúa bước ra.

Đó chính là anh trai tôi, nam chính của cuốn sách dở hơi này, Vương Kiến Quân.

Anh ấy đặt mạnh chiếc ca tráng men xuống bậu cửa sổ.

“Trần Lai!” Anh gầm lên, “Mày 18 tuổi rồi, sao còn nằm lì ra đấy! Mày không thấy chị dâu mày phải giặt hết quần áo cả nhà, sắp say nắng đến nơi rồi à? Mau đi cho heo ăn ngay!”

Đến rồi.

Màn kịch kinh điển nam chính bảo vệ vợ.

Mấy dòng bình luận lập tức xuất hiện ồ ạt:

[Anh Kiến Quân đau lòng vì vợ kìa! Cặp đôi này ngọt ngào quá rồi!]

[Mau mắng đi! Mắng chec cái con em chồng lười biếng này!]

Lưu Thục Phân vội vàng kéo anh trai tôi lại, giọng yếu ớt như một chú gà con:

“Kiến Quân, anh đừng mắng Lai Lai, em ấy còn nhỏ… Em không mệt, thật mà, em nghỉ một lát là được.”

Tôi chậm rãi đứng dậy, phủi đi lớp đất dính trên mông quần, bước đến trước mặt Vương Kiến Quân.

“Anh…” tôi chớp chớp mắt vô tội, “Em không cố ý mà… em sợ tay chân em vụng về, làm heo ốm đi, chị dâu lại xót chec mất!”

Tôi lại quay sang nhìn Lưu Thục Phân, giọng to đến mức hàng xóm cũng nghe thấy:

“Anh xem, chị dâu giỏi giang chưa kìa! Một mình giặt hết quần áo của cả nhà, đến mắt cũng không thèm chớp! Cái chậu này sắp cao hơn cả người chị ấy rồi, vậy mà chị ấy vẫn bê được vững vàng!”

Tôi tiếp tục khen:

“Chị dâu, tiếng chị giặt đồ lúc nãy thật to, ‘soạt soạt soạt’, có phải chị muốn cả làng đều nghe thấy, để chúng ta được bình chọn Gia Đình Năm Tốt của công xã mình không?”

Tôi thở dài, vẻ mặt đầy xấu hổ:

“Tiếc là em chỉ biết lười biếng, sinh ra đã có số hưởng rồi, không giống như chị dâu.”

Tôi nhìn chị ta từ trên xuống dưới, cố ý nhấn mạnh mấy từ cuối cùng:

“Sinh ra đã có số… khổ cực.”

Lưu Thục Phân không hổ là nữ chính, tốc độ phản ứng cực nhanh.

Chị ta “Oa” một tiếng, trực tiếp úp mặt vào tay, ngồi xổm trên mặt đất khóc gào thảm thiết.

“Kiến Quân… huhu… Em không hề nghĩ vậy… Em chỉ muốn nhà cửa sạch sẽ thôi… sao Lai Lai lại nói em như thế… Em không còn mặt mũi nào mà sống nữa…”

“Trần Lai! Mày câm miệng ngay!” Vương Kiến Quân lập tức nổi trận lôi đình, giơ nắm đấm lên, “Mày còn dám bắt nạt chị dâu mày nữa, xem tao xử mày thế nào!”

Anh trai tôi tứ chi phát triển mà đầu óc lại không được thông minh lắm. Cả đời anh ấy chỉ tin rằng, vợ anh – Lưu Thục Phân – là người phụ nữ tốt nhất trên đời.

Lúc này, anh ấy đang nâng Lưu Thục Phân dậy như báu vật, vừa lau nước mắt vừa dỗ dành.

Tôi đứng giữa sân nhà bừa bộn, lạnh lùng phe phẩy quạt mo.

Cái vai trò làm pháo hôi đối lập này, ai thích thì làm đi!

Dù sao, tôi – Trần Lai – tuyệt đối sẽ không cưới cái tên lưu manh Lý Đại Cường đó!

Ngay lúc tôi bĩu môi khinh bỉ, một tiếng gầm gừ đầy nội lực bỗng truyền đến từ gian nhà chính.

“Tất cả CÚT HẾT vào đây cho tao!”

Mẹ tôi, bà Vương Thúy Hoa, mặt mày đen sạm đứng ở cửa, trên tay còn cầm chiếc đế giày đang đan dở.

[Ối chà! Trùm cuối xuất hiện! Bà mẹ chồng độc ác đã ra trận!]

[Lần này Trần Lai chec chắc rồi, bà mẹ chồng độc ác này sĩ diện nhất, giờ cô ta gây rối thế này, mẹ chồng kiểu gì cũng xử cô ta.]

Vương Kiến Quân vừa thấy mẹ, khí thế cũng giảm đi ba phần:

“Mẹ, mẹ mau quản Trần Lai đi…”

Đôi mắt tinh ranh của mẹ tôi đảo một vòng trên người Lưu Thục Phân đang khóc lóc, rồi dừng lại ở tôi.

“Mày…” bà dùng đế giày chỉ vào tôi, “Cút vào trong.”

Trong kịch bản gốc, mẹ tôi dù thiên vị tôi nhưng cũng cực kỳ sĩ diện.

Bây giờ tôi gây rối thế này, có lẽ bà ấy thực sự nổi giận rồi.

Tôi theo mẹ tôi vào nhà, bà đóng cửa rầm rầm, còn cẩn thận cài then từ bên trong.

Mấy dòng bình luận bên ngoài ngay lập tức biến mất.

Mẹ tôi không nói một lời, đi đến bên mép giường, lục lọi hết lớp này đến lớp khác.

Bà lôi ra năm quả trứng gà trắng nõn.

Tôi nuốt nước bọt, hoàn toàn choáng váng.

“Mẹ, mẹ…”

Tôi gây chuyện bên ngoài mà không hề bị mắng, lại còn được ăn trứng gà sao?

Mẹ liếc xéo một cái, nhét trứng vào tay tôi:

“Cầm lấy, mau đem đi luộc ăn, đừng để con nhỏ mít ướt Lưu Thục Phân kia nhìn thấy.”

Rồi bà hạ giọng kề sát tai tôi:

“Con có nhìn thấy những dòng chữ bay lơ lửng kia không?”

Quả trứng trong tay tôi lăn lộn một chút, suýt rơi xuống đất.

“Mẹ biết ngay, mẹ biết ngay mà…” Bà lẩm bẩm, “Con gái mẹ, y như mẹ.”

“Từ ngày Lưu Thục Phân gả vào cái nhà này, mẹ đã nhìn thấy rồi.” Ánh mắt bà sắc lạnh, “Những dòng chữ đó, ngày nào cũng chửi mẹ là mẹ chồng độc ác, ngày nào cũng nguyền rủa mẹ sớm bị liệt, để cho Lưu Thục Phân được làm chủ gia đình!”

Tôi hít một hơi khí lạnh.

Mẹ tôi kéo mạnh tay tôi, trong mắt lóe lên 1 tia tinh ranh nhưng cũng đầy sợ hãi.

“Lai Lai, mẹ nói thật với con. Hồi trẻ, mẹ cũng là người hiền thục như chị dâu con bây giờ.”

“Kết quả thì sao?” Bà xắn tay áo lên, lộ ra một đoạn cánh tay đầy sẹo, “Bà nội con đối xử với mẹ như trâu như ngựa, bố con thì nhu nhược không dám can thiệp…”

“Mùa đông lạnh giá mẹ phải giặt đồ dưới sông, rước vào người biết bao nhiêu bệnh. Mẹ nhận được cái gì? Chỉ vì cái danh hão hiền thục đó thôi à?”

“Con gái mẹ đẻ ra, tuyệt đối không được đi theo vết xe đổ của mẹ!”

Tôi kinh ngạc nhìn mẹ tôi, bà mẹ chồng độc ác trong cốt truyện gốc này, quả thực là quá tỉnh táo!

“Cho nên,” tôi lắp bắp nói, “Mẹ… mẹ cố ý bắt con nằm lì, giấu trứng cho con, cố ý không cho con làm việc…”

“Đúng!” Mẹ tôi đập mạnh vào đùi, “Mẹ cố ý đấy!”

“Con nhìn Lưu Thục Phân đi, nó hiền thục đến mức lén mang cả hộp sữa mạch nha của nhà mình về nhà ngoại cho em trai nó rồi! Nó coi nhà mình là đồ ngốc dễ bị bóc lột!”

Tôi xúc động đến phát khóc, ôm chầm lấy bà:

“Mẹ! Mẹ chính là mẹ ruột của con!”

Ngay lúc hai mẹ con chúng tôi đang “cấu kết làm chuyện xấu”, đắm chìm trong niềm vui tìm thấy đồng minh, một vài dòng bình luận chói mắt, có lẽ vì tình tiết bên ngoài quá chán, lại bay vào trong nhà.

[Bà mẹ chồng và cô em chồng đang âm mưu gì vậy?]

[Dù sao cũng vô ích thôi, Vương Thúy Hoa sắp bị sự hiếu thảo của Lưu Thục Phân làm cho đột quỵ rồi, chỉ còn hai tháng đếm ngược!]

[Đúng vậy, đợi bà ta liệt rồi, Vương Kiến Quân sẽ giao hết gia sản cho Lưu Thục Phân.]

[Sau đó Lưu Thục Phân sẽ gả Trần Lai cho Lý Đại Cường! Đổi lấy được nửa bao khoai lang! Ha ha ha!]

Nụ cười của tôi và mẹ tôi, đồng thời cứng lại trên mặt.

Nữ sĩ Vương Thúy Hoa không sợ bị chửi, nhưng bà sợ bị liệt.

Bà túm chặt lấy tay tôi, móng tay suýt nữa cắm vào da thịt tôi:

“Lai Lai, con nghe thấy không? Cái lũ khốn nạn đó rủa mẹ bị liệt!”

“Mẹ, đừng sợ…”

“Sợ? Sợ cái quái gì!”

Mẹ tôi đột ngột đứng dậy:

“Mẹ có chec cũng không thể để cái đứa đỡ đệ ma như Lưu Thục Phân lên làm bà chủ gia đình!”

“Chia nhà!” Bà nghiến răng nghiến lợi phun ra hai từ, “Phải chia nhà! Ở chung dưới một mái nhà này thêm một ngày, mẹ lại có thêm một phần trăm nguy cơ bị liệt!”

Tôi gật đầu lia lịa.

Nhìn ra bên ngoài, Lưu Thục Phân vẫn đang khóc lóc yếu ớt và Vương Kiến Quân vẫn đang bối rối.

Mẹ tôi quay lại, hạ lệnh tác chiến mới cho tôi.

“Con gái ngoan, từ giờ trở đi, phải lười biếng hết sức cho mẹ!”

“Phát huy trình độ ăn không ngồi rồi cao nhất của con, khiến anh con và cái thứ sao chổi kia không thể sống yên ổn thêm một ngày nào nữa!”

“Mẹ…” tôi siết chặt năm quả trứng trong tay, trịnh trọng gật đầu, “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

Trên bàn ăn tối, Lưu Thục Phân vẫn hiền thục như mọi khi, bưng từng bát cháo ngô loãng đến mức có thể soi rõ mặt đặt lên bàn, ở giữa đặt một đĩa dưa muối đen sì.

Chị ta yếu ớt gắp một miếng dưa muối cho anh trai tôi:

“Kiến Quân, anh làm đồng vất vả rồi, ăn nhiều một chút.”

Rồi quay sang mẹ tôi và tôi:

“Mẹ, Lai Lai, mau ăn đi kẻo đói.”

[Thục Phân đúng là vợ hiền đảm đang, bản thân còn không dám ăn, lại lo cho chồng, mẹ chồng và em chồng trước.]

Tôi đảo mắt, dùng cái muỗng gõ vào thành bát, phát ra hai tiếng “leng keng” chói tai.

“Tôi không ăn. Cháo ngô này nuốt vào làm rát cổ họng. Mẹ, con muốn ăn bánh bao bột mì, loại vừa hấp ra lò, cực kỳ mềm xốp ấy.”

Nước mắt Lưu Thục Phân ngay lập tức ngập đầy khóe mắt, chị ta luống cuống đứng dậy:

error: Content is protected !!