4
Mẹ tôi hiếm khi hào phóng, lấy ra mấy củ khoai lang đỏ từ số gia sản quý giá mang theo khi chia nhà và hấp một nồi cháo ngô.
Những củ khoai lang vàng óng được hấp đến mức mật chảy ra, mùi thơm ngọt ngào lan tỏa khắp căn nhà nát.
“Nghỉ tay! Ăn cơm thôi!” Mẹ tôi gọi.
Tôi đói đến mức bụng lép kẹp, vội vớ lấy một củ khoai lang nhét vào miệng.
Nhưng Lưu Xuân Hoa lại không động đậy.
Cô bé vẫn đứng giữa sân, tay nắm chặt chiếc xẻng sắt cao hơn cả người mình, cúi đầu, toàn thân dính đầy bùn đất.
“Xuân Hoa, vào ăn cơm đi, đứng ngây ra đó làm gì?”
Thấy tôi gọi, em ấy xua tay lia lịa:
“Không, không cần đâu! Chị Trần Lai, em không đói!”
“Em… em có mang theo đồ ăn.”
Xuân Hoa như sợ chúng tôi hiểu lầm, vội chạy đến góc tường, lôi ra một cái túi như chiếc giẻ rách.
Một cái bánh ngô đen sì, cứng như đá.
Tôi bực mình không chịu nổi:
“Chị trả em 5 hào một ngày là để em làm trâu làm ngựa cho chị, rồi chec đói trước cửa nhà chị, để cha em lại tống tiền chị 10 đồng nữa hả?”
“Em… em không phải…”
Tôi cầm lấy một củ khoai lang còn nóng hổi, mặc kệ bị phỏng tay, trực tiếp bẻ đôi ra nhét thẳng vào đôi bàn tay đầy bùn của cô bé:
“Em phải ăn! Ăn no rồi, buổi chiều mới có sức trát tường cho chị!”
Hơi nóng của khoai lang đỏ làm bỏng lòng bàn tay Lưu Xuân Hoa, nhưng em ấy càng run rẩy dữ dội hơn.
“Em, em không dám ăn…”
Em ấy khóc, nước mắt hòa cùng bùn đất chảy xuống:
“Cha em nói, con gái… ăn cơm của chủ nhà là, là vô liêm sỉ, là tham ăn…”
[Tôi khóc rồi, kịch bản này làm tôi ngộ độc mất…]
[Mau ăn đi Xuân Hoa! Ăn xong bữa cơm này, em sẽ là người của Trần Lai rồi!]
“Nói linh tinh cái gì đó!”
Sau một tiếng quát lớn, nữ sĩ Vương Thúy Hoa bưng một bát cháo ngô cũng bước ra.
“Cháu nghe đây!” Ánh mắt mẹ tôi sắc như dao, “Cái gì gọi là ‘vô liêm sỉ’? Làm việc không được cho ăn mới gọi là vô liêm sỉ!”
“Cái gì gọi là ‘tham ăn’? Người là sắt, cơm là thép à, một bữa không ăn là đói ngay! Phụ nữ thì sao? Phụ nữ phải nhịn đói làm trâu làm ngựa cho đàn ông à?”
“Cha cháu coi cháu như súc vật mà nuôi! Vậy mà cháu thật sự tự coi mình là súc vật sao?”
“Ăn đi!”
Một tiếng “ăn” này, còn hiệu quả hơn cả dây nịt của cha Lưu Xuân Hoa.
Lưu Xuân Hoa nhìn mẹ tôi rồi nhìn tôi, cuối cùng em ấy cúi đầu, cầm lấy nửa củ khoai lang đó, ra sức nhét vào miệng.
“Mẹ kiếp,” mẹ tôi quay mặt đi, chửi thề một tiếng, “Tạo nghiệp mà.”
Bà đặt bát cháo ngô vào tay Xuân Hoa:
“Ăn từ từ thôi, cẩn thận bị nghẹn. Trong nồi còn nữa đấy.”
Từ ngày đó, Lưu Xuân Hoa làm việc càng thêm hết mình.
Em ấy bắt đầu dám nhỏ giọng hỏi tôi khi đang trát tường:
“Chị Trần Lai, 5 hào có thực sự mua được 1kg bột mì không?”
Tôi nhìn đôi mắt ngày càng sáng hơn và khuôn mặt hơi hồng hào lên vì được ăn no của cô bé, mỉm cười:
“Đúng vậy.”
Ăn no, chính là bước đầu tiên để phụ nữ chúng tôi chống lại cái thế giới khốn nạn này.
Số tiền công 5 hào của Lưu Xuân Hoa, quả thực đáng đồng tiền bát gạo.
Em ấy không chỉ trát kín mái nhà, mà còn cùng mẹ tôi dùng đá và bùn gia cố thêm một vòng quanh cánh cổng sân rách nát kia.
Mấy ngày nay, ba người phụ nữ chúng tôi sống trong căn nhà dột nát nhưng lại cảm thấy ấm cúng và thú vị.
Mẹ tôi nấu ăn, Xuân Hoa làm việc, còn tôi chịu trách nhiệm nằm trên chiếu, quạt mát cho mẹ và Xuân Hoa, tiện thể làm công tác tư tưởng chính trị cho họ.
“Nghe này,” tôi phe phẩy quạt mo, “Cái gì gọi là hiền thục? Hiền thục là một đồng tiền xé ra làm tám, cuối cùng bảy phần đều cho đàn ông xài!”
“Còn chúng ta gọi là gì? Gọi là tự lực cánh sinh, kiếm được tiền, tất cả đều nuốt vào bụng mình!”
Lưu Xuân Hoa gật đầu chỗ hiểu chỗ không, nhưng đôi tay đang ôm chặt bát cháo khoai lang đặc quánh càng siết chặt.
Lý Đại Cường im ắng được hai ngày.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp sức mạnh của kịch bản.
Nửa đêm hôm đó, tôi đang ngủ say thì bị một tiếng động lớn đánh thức!
Là cánh cổng sân vừa được sửa chữa của chúng tôi, bị người ta dùng sức mạnh đạp tung từ bên ngoài!
“Lai Lai… Em Lai Lai… Anh đến rồi…”
[Tôi đã bảo kịch bản sẽ không sai lệch mà! Lý Đại Cường đến tấn công rồi!]
[Cửa bị đạp tung rồi! Mau! Gạo nấu thành cơm luôn đi! Tôi muốn xem cảnh này!]
Sự phấn khích của mấy dòng bình luận, như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu tôi.
“Mẹ!” Tôi sợ hãi hét lên, cùng mẹ tôi – bà Vương Thúy Hoa – bật dậy khỏi giường.
“Xuân Hoa! Xuân Hoa! Nhanh lên! Đi lấy que cời lửa!”
Giọng mẹ tôi run rẩy. Lưu Xuân Hoa đang ngủ dưới sàn nhà bên gian ngoài cũng lồm cồm bò dậy, vớ lấy một khúc gỗ, run rẩy như chiếc lá rụng trong gió thu.
“Em! Em chính là mạng sống của anh!”
Lý Đại Cường chỉ vào tôi, ánh mắt cuồng nhiệt như một tên điên:
“Anh đã sớm dò hỏi rồi! Em với anh chính là một cặp trời sinh! Hôm nay… hôm nay anh phải có được em!”
[Á á á á! Cưỡng đoạt! Tôi thích xem cảnh này nhất!]
[Nhanh lên! Đừng nói nhảm nữa! Gã thô kệch thì phải biết dùng vũ lực!]
[Bình luận hộ thể! Trần Lai đừng phản kháng nữa, đây là số phận của mày!]
Máu trong người tôi lạnh đi.
Đây là số phận của tôi sao?
Bị một tên bợm rượu, một tên cặn bã, c/ư/ỡ/n/g h/i/ế/p trong một căn nhà cũ nát vào năm 1978?
“Cút ngay!” Mẹ tôi gầm lên, vung que cời lửa vụt tới.
Nhưng bà là một người phụ nữ, làm sao có thể là đối thủ của một tên to khỏe như Lý Đại Cường.
Lý Đại Cường dễ dàng tóm lấy que cời lửa, giật mạnh một cái, cả người mẹ tôi ngã văng ra đập mạnh vào tường.
“Mẹ!” Khoé mắt tôi như muốn nứt ra.
“Hì hì…” Lý Đại Cường ném cái gậy đi, xoa hai bàn tay tiến gần về phía tôi, “Lai Lai… đừng sợ… Anh sẽ thương em…”
Tôi tuyệt vọng lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào bức tường đất lạnh lẽo, không còn đường lui.
Ngay lúc này, Lý Đại Cường bỗng nhìn thấy Lưu Xuân Hoa đang co ro ở góc bếp, cả người rơi vào hoảng loạn đến mức gần như ngất đi.
Hắn dừng bước, đôi mắt dâm tà đảo một vòng trên người cô bé.
“Ồ? Còn một đứa nhỏ nữa à?” Hắn cười.
“Mày là Lưu Xuân Hoa, đúng không?”
Lý Đại Cường như nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời:
“Mày, lại đây nhanh!”
Xuân Hoa run rẩy đến mức không nói nên lời.
“Lại đây!” Lý Đại Cường gầm lên thiếu kiên nhẫn, “Giúp tao giữ nó lại! Giữ tay chân nó lại cho tao!”
Hắn cười dữ tợn, bắt đầu ban ơn:
“Mày giúp tao… đợi tao cưới Lai Lai, tao… tao cũng sẽ không bạc đãi mày. Sau này, mày sẽ là đứa nhỏ trong nhà này, Lai Lai ăn thịt, tao cũng đảm bảo mày được húp canh!”
Lưu Xuân Hoa cứng đờ tại chỗ, em ấy nhìn Lý Đại Cường, rồi lại nhìn tôi.
Dòng bình luận chế giễu điên cuồng.
[Xong rồi, Trần Lai, cô đã cứu một con chó trắng mắt!]
[Lưu Xuân Hoa sẽ phản bội cô! Công cụ hình người thì vẫn là công cụ thôi!]
Khoảnh khắc đó, tim tôi như chìm xuống tận đáy biển.
Lưu Xuân Hoa đang run rẩy.
Em ấy run càng lúc càng dữ dội, răng va vào nhau “cạch cạch”.
“Mày, mẹ kiếp…”
Lý Đại Cường thấy em ấy không nhúc nhích, hoàn toàn mất đi kiên nhẫn, nhấc chân lên định đá em ấy:
“Cái đồ hàng lỗ vốn, bày đặt giả chec với tao…”
Nhưng ngay sau đó, sự run rẩy của Lưu Xuân Hoa dừng lại.
Em ấy không nhúc nhích, nhưng bàn tay lại lặng lẽ đưa ra phía sau.
“Mày muốn chec à!” Lý Đại Cường thấy em ấy vẫn bất động, hoàn toàn nổi cơn thịnh nộ, bỏ qua tôi mà quay sang tóm lấy Xuân Hoa.
Ngay khoảnh khắc hắn lao tới, Lưu Xuân Hoa bất ngờ vớ lấy cái ấm nước sắt đang nóng, dùng hết sức bình sinh hất thẳng vào khuôn mặt dữ tợn của Lý Đại Cường.
“Á á á á á!!!”
Tiếng hét thảm thiết của Lý Đại Cường ngay lập tức xé toạc bầu trời đêm của cả làng.
“Mặt tao! Mắt tao! Á á á!”
Hắn buông tay, điên cuồng ôm lấy mặt, nhưng nước quá nóng, vừa chạm vào đã làm bong một lớp da.
Lý Đại Cường ngã xuống đất, lăn lộn co giật như một con cá bị ném vào chảo dầu.
Một mùi khét lẹt của da thịt bị bỏng chín lập tức lan tỏa khắp căn nhà.
Đám bình luận ngừng lại khoảng chừng ba giây.
[… Cái quái gì thế này???]
[Nhân vật công cụ… phế luôn nam phụ à???]
Mẹ tôi lúc này cũng phản ứng kịp.
Bà bò dậy từ dưới đất, vớ lấy que cời lửa, mặc kệ Lý Đại Cường vẫn còn co giật mà đập túi bụi vào người hắn.
Mẹ tôi đánh như phát điên, Lưu Xuân Hoa thì la hét điên cuồng. Em ấy phấn khích quay đầu lại:
“Chị Lai Lai! Em làm đúng không chị! Chị nói rồi, đối phó với đồ cặn bã thì không thể mềm lòng!”
“Xuân… Xuân Hoa…” Tôi run rẩy nói, “Cái… cái đó là ấm nước mới chị vừa mua với giá 2 đồng đó…”
Dần dần, tiếng hét thảm thiết của Lý Đại Cường biến thành tiếng rên rỉ yếu ớt.
Toàn thân tôi lạnh toát, nhưng adrenaline lại đang điên cuồng tuôn trào.
Mẹ tôi ngã khuỵu xuống đất, giọng nói run rẩy:
“Chúng, chúng… chúng ta có giec người không?”
Tôi bò dậy chạy đến trước mặt bà, nắm lấy cánh tay bà:
“Mẹ nghe con! Chúng ta không giec người! Chúng ta là… phòng vệ chính đáng!”
“Phòng vệ… gì cơ?”
“Là chúng ta đúng!”
Tôi biết mình đang nói năng lộn xộn, nhưng tôi phải thuyết phục họ:
“Chúng ta chỉ phản kháng để sống sót! ”
Tôi hít một hơi sâu:
“Việc đã đến nước này, chúng ta không thể trốn được. Mẹ, mẹ và Xuân Hoa ở yên trong nhà, ai đến cũng không được mở cửa!”
“Chúng ta không thể đợi người khác đến bắt chúng ta! Chúng ta phải đi báo án! Chúng ta là nạn nhân!”


