5
“Lý Đại Cường kêu gào lâu như vậy, chắc cả làng đều tỉnh rồi! Chúng ta phải đi trước tất cả mọi người, đóng đinh bốn chữ ‘phòng vệ chính đáng’ này lại!”
Mẹ tôi nghe mà ngẩn người.
Tôi không chần chừ thêm nữa, vội kéo cánh cửa ra, lao vào màn đêm đen kịt.
Tôi vừa chạy, vừa bắt đầu khóc lớn:
“Cứu mạng! Giec người rồi!”
“Lý Đại Cường… Lý Đại Cường say rượu muốn giec người!”
“Gâu gâu gâu!” Tiếng chó sủa vang lên khắp nơi.
“Sao thế sao thế?”
“Nhà ai có chuyện gì vậy?”
Xa xa, từng ngọn đèn dầu bắt đầu bật sáng.
Tôi chạy thẳng ra đầu làng, tóm lấy Đội trưởng vừa mặc quần áo, xốc quần chạy ra.
“Đội trưởng! Đội trưởng! Ông mau đi cứu mạng!”
Thấy tôi quỳ sụp xuống trước mặt ông ấy. Đội trưởng giật mình:
“Trần Lai? Cháu… cháu làm gì thế này?”
“Lý Đại Cường, hắn phát điên rồi!”
Tôi khóc lóc thảm thiết:
“Hắn… hắn đạp cửa nhà cháu! Hắn đánh mẹ cháu! Hắn còn… hắn còn muốn… huhu… hắn còn muốn đè cháu…”
Tôi không nói tiếp được, chỉ nắm chặt ống quần ông ấy, gào khóc trong tuyệt vọng.
“Cái gì?!” Mặt Đội trưởng trắng bệch.
Ở cái thời này, cái tội quấy rối là tội rất lớn!
“Hắn… hắn còn muốn giec người! Mẹ cháu… mẹ cháu và Xuân Hoa vì để bảo vệ cháu… đều… đều suýt bị đánh chec! Đội trưởng, ông mau đi đi! Hắn vẫn còn ở nhà cháu… Hắn còn cầm dao…”
Tôi đã nói dối.
Nhưng lúc này, tôi buộc phải nói dối.
“To gan, muốn lật trời rồi!”
Đội trưởng đạp tung cửa nhà mình, vớ lấy một cái cuốc, “Đi! Tất cả theo tao! Đi bắt cái thằng súc sinh này lại!”
Khi tôi dẫn Đội trưởng và một nhóm dân làng vừa hóng chuyện vừa tham gia bắt người, xông về cái sân rách nát nhà tôi, trong sân đã có hai người đứng đó.
Là anh trai tôi và chị dâu Lưu Thục Phân.
Vương Kiến Quân đứng giữa sân, nhìn Lý Đại Cường đang co quắp thành một cục, vẫn còn bốc hơi nóng trên đất, hoàn toàn chec lặng.
Lưu Thục Phân thì “oẹ” một tiếng, ôm miệng nôn thốc nôn tháo.
“Trời ơi…” Đội trưởng cũng hít một hơi lạnh.
Ông ấy dùng cán cuốc chọc chọc vào người Lý Đại Cường.
Lý Đại Cường không động đậy được, chỉ run lên một cái.
“Là hắn!” Nữ sĩ Vương Thúy Hoa lúc này đã vịn khung cửa đứng dậy, bà chỉ vào Lý Đại Cường, bắt đầu thuyết trình bài nói dối mà tôi đã dạy:
“Đội trưởng! Chính hắn cố ý phá cửa! Hắn đánh tôi! Hắn còn muốn giở trò đồi bại với con gái tôi! Nếu ba mẹ con tôi không chút đề phòng, e rằng hôm nay đã chec hết ở đây rồi!”
“Tôi, tôi chỉ đang tự vệ!”
Đội trưởng nhìn Lý Đại Cường nằm trên đất, rồi nhìn sang chúng tôi: một bà già, một cô gái chưa chồng và một Lưu Xuân Hoa giá “mười đồng”…
Ông ấy lại nhìn sang cánh cửa bị đạp nát.
“Mẹ nói bậy!”
Vương Kiến Quân vẫn ngờ nghệch không hiểu tình hình, mắt đỏ ngầu gầm lên:
“Hắn… hắn sao có thể… Thục Phân, không phải em đã nói…”
“Anh im đi!” Lưu Thục Phân hét lên, cắt ngang lời anh ấy.
Chị ta trừng mắt nhìn Lý Đại Cường trên đất, vừa kinh hãi vừa sợ hệt.
Đội trưởng nghe Vương Kiến Quân nói vậy, lập tức cau mày:
“Vương Kiến Quân, anh biết thằng Đại Cường sẽ đến sao?”
“Tôi…” Vương Kiến Quân lập tức câm nín.
Lúc này, mấy dòng bình luận hoàn toàn tắt lửa.
[Ôi trời! Sao đột nhiên nữ chính lại bị giảm IQ thế này?]
[Nữ chính vô dụng, bị nữ phụ đè bẹp, bỏ, bỏ qua truyện khác thôi.]
“Được, được lắm!”
Mẹ tôi đập mạnh vào đùi: “Thì ra là bọn mày! Là bọn mày xúi giục cái thằng súc sinh này đến làm hại con gái tao!”
“Không! Con không có!” Lưu Thục Phân sợ hãi xua tay liên tục.
“Đủ rồi!”
Đội trưởng gầm lên một tiếng. Ông ấy chỉ vào Lý Đại Cường đang nằm trên đất:
“Đưa đi! Gửi thẳng đến công xã ngay! Đây là… đây là xâm nhập gia cư trái phép, có ý đồ bất chính!”
Rồi ông ấy lại chỉ vào Vương Kiến Quân:
“Còn anh! Anh cũng theo tôi đến công xã! Anh phải nói cho rõ ràng, rốt cuộc anh biết những gì!”
“Còn các người…” Đội trưởng nhìn sang ba chúng tôi, “Phòng vệ chính đáng!”
Ông ấy phán quyết dứt khoát:
“Thiên vương lão tử có đến, các người cũng là phòng vệ chính đáng!”
“Trói hắn lại! Kéo đi!”
Lý Đại Cường, cái tên “nam phụ thô kệch” đã được định sẵn sẽ cưỡng đoạt tôi trong kịch bản, cứ thế như một con chó chec, bị dân làng dùng ván cửa khiêng đi.
Đám bình luận hoàn toàn biến mất.
Sau khi Lý Đại Cường bị khiêng đi, mùi hôi thối của da thịt bị cháy khét, lại như chui vào kẽ tường, dai dẳng mãi không tan.
Cho đến sáng, khuôn mặt mệt mỏi của Đội trưởng mới lại xuất hiện ở cánh cổng sân đã bị đạp nát của chúng tôi.
“Đã xử lý xong. Lý Đại Cường tội ác tày trời! Xâm nhập gia cư trái phép, ý đồ bất chính, cộng thêm tội đánh vợ trước đây, tổng hợp các loại tội. Công xã đã gửi lên huyện ngay trong đêm, đã tuyên án.”
Mẹ tôi căng thẳng nắm chặt gấu áo:
“Phán… phán bao nhiêu?”
“Mười năm.”
Đội trưởng nhả ra một làn khói thuốc lá:
“Mười năm cải tạo lao động. Gửi đến mỏ than lớn phía Bắc. Đời này, xem như bỏ rồi.”
Tảng đá lớn trong lòng tôi rơi xuống.
Mười năm. Đợi mười năm sau hắn ra tù, tôi đã không biết ở đâu rồi.
“Thế còn…” Mẹ tôi ngập ngừng mở lời, “Con, con trai tôi…”
Sắc mặt Đội trưởng trở nên phức tạp.
“Thằng Kiến Quân nó…” Đội trưởng thở dài, “Nó khăng khăng nói rằng nó không biết gì hết. Còn Lưu Thục Phân thì…”
Trên mặt ông ấy thoáng qua một tia khinh miệt:
“Con bé khóc đến suýt ngất. Con bé nói mình chỉ là tốt bụng, làm sao biết được Lý Đại Cường là loại người đó…”
“Nó nói bậy!” Mẹ tôi lại kích động.
“Chị đừng vội.” Đội trưởng xua tay, “Chúng ta không có bằng chứng. Con bé không xúi giục, chỉ qua loa nhắc đến một câu. Vương Kiến Quân bảo vệ vợ mình như bảo vệ con ngươi trong mắt. Chúng ta… không thể làm gì con bé được.”
Tôi không hề ngạc nhiên. Lưu Thục Phân là nữ chính của thế giới này, làm sao có thể dễ dàng sụp đổ như vậy.
Cô ta chỉ mất đi sự đối chiếu của tôi, nhưng bản lĩnh Bạch Liên Hoa của cô ta vẫn còn đó.
“Tuy nhiên,” Đội trưởng chuyển giọng, “Việc Vương Kiến Quân làm coi như biết mà không báo, dù không thể kết án, nhưng danh hiệu thi đua tiên tiến của đội thì coi như mất sạch. Hơn nữa… mối thâm thù này của các người, là đã kết chặt rồi.”
“Ai còn thâm thù với nó nữa!”
Mẹ tôi đột ngột đứng dậy, giọng the thé:
“Đội trưởng, ông làm chứng cho tôi! Từ hôm nay, tôi, Vương Thúy Hoa, coi như chưa từng sinh ra thằng Vương Kiến Quân! Con Lưu Thục Phân đó, cũng đừng hòng gọi tôi một tiếng mẹ!”
“Chúng tôi, ân đoạn nghĩa tuyệt!”
Lưu Xuân Hoa nhìn mẹ tôi, rồi lại nhìn tôi, nhỏ giọng nói:
“Chị Lai Lai… em đi… em đi trộn bùn, sửa lại cánh cửa nhé?”
“Sửa cái gì?” Mẹ tôi chợt cười to.
Bà quay người đi vào phòng trong, lôi chiếc hòm gỗ nặng trịch từ gầm giường ra, “Rầm” một tiếng mở ra.
“Còn sửa nó làm gì nữa?” Mẹ tôi nói.
Bà vơ lấy 1 xấp tiền, đếm ra 20 đồng, nhét vào tay tôi.
“Lai Lai, Xuân Hoa, đi thôi!”
“Mẹ?” Tôi ngây người.
“Đi lên huyện!” Trong mắt mẹ tôi phát ra một tia sáng kinh người, “Đi đến cửa hàng cung tiêu hợp tác xã! Mua thịt! Mua bột mì! Mua vải! Và mua… mua thêm một chiếc ấm nước mới! Mua cái tốt nhất!”
Lưu Xuân Hoa sợ đến mức xua tay liên tục:
“Không… không, dì… số tiền này…”
“Tiền này là tiền gì?”
Mẹ tôi vỗ ngực, lớn tiếng tuyên bố, “Đây là tiền giữ mạng của ba mẹ con mình! Là tiền thắng lợi! Hôm nay, chúng ta phải ăn mừng!”
“Chúng ta không chec! Chúng ta đã thắng! Chúng ta phải ăn một bữa thật ngon!”
Tôi và Lưu Xuân Hoa nhìn nhau, đều thấy được sự mừng rỡ tột độ sau cơn hoạn nạn trong mắt đối phương.
Ngày hôm đó là ngày tôi thấy sảng khoái nhất trong đời. Tôi kéo Lưu Xuân Hoa, ngồi lên chiếc xe bò của làng.
Lưu Xuân Hoa lần đầu tiên được đi lên huyện, em ấy căng thẳng đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi, nhưng vẫn cố gắng ưỡn thẳng lưng.
Lúc này, em ấy không còn là món hàng “mười đồng” nữa, em ấy là một chiến binh đã hất nước sôi vào mặt Lý Đại Cường.
Chúng tôi mua 2,5kg thịt heo ba chỉ, 5kg bột mì, vải mà mẹ tôi muốn và một chiếc ấm nước nhôm sáng loáng.
Chúng tôi còn mua kẹo, kẹo sữa Thỏ Trắng Lớn.
Tôi bóc một viên ra, nhét vào miệng Xuân Hoa.
Em ấy nhai, nhai rồi lại rơi nước mắt “tí tách tí tách”.
Em ấy vừa khóc vừa cười: “Chị ơi, kẹo ngọt thật.”
Tối hôm đó, trên bếp lò của căn nhà cũ nát, lần đầu tiên tỏa ra mùi thịt thơm lừng.
Ba người chúng tôi đã làm món bánh chẻo nhân thịt heo bắp cải ngon nhất mà chúng tôi từng ăn.
Chúng tôi ăn no đến mức không ai đi nổi, nằm bẹp trên giường.
Đám bình luận đã không xuất hiện suốt mấy ngày rồi.
Cái kịch bản chết tiệt này, dường như cuối cùng đã bị tiếng hét thảm thiết của Lý Đại Cường làm cho vỡ vụn hoàn toàn.
“Mẹ,” tôi xoa cái bụng tròn vo, lên tiếng, “Chúng ta không thể ở đây mãi được.”
“Mẹ biết.” Mẹ tôi nhìn lên mái nhà trát đầy bùn, “Lý Đại Cường tuy đi rồi, nhưng họ hàng của hắn và cái miệng của Lưu Thục Phân… cái làng này, không thể ở lại được nữa.”
“Mẹ nghĩ, mình có thể lên huyện mở một quầy hàng, bày bán bánh chẻo. Xuân Hoa này, cái tài nhào bột băm nhân của cháu không tệ chút nào.”
Xuân Hoa bật dậy, hai mắt sáng rực:
“Dì! Cháu làm được sao?”
“Sao cháu lại không làm được!”
Mẹ tôi vỗ em ấy: “Cháu còn mạnh hơn cái sự hiền thục vô dụng chỉ để trưng bày của Lưu Thục Phân một trăm lần!”
“Mẹ,” tôi cắt ngang kế hoạch kinh doanh của họ, nói ra dự định của mình: “Con không đi bán bánh chẻo.”
Cả hai người đều nhìn tôi. Tôi hít một hơi thật sâu:
“Mẹ, kỳ thi Đại học đã được khôi phục từ năm ngoái rồi.”
Bà Vương Thúy Hoa sững người.
“Con muốn vào đại học.” Tôi nói từng chữ một.


