4

Nhưng cảm giác đó, thật kỳ diệu.

Chu Yến Minh rời khỏi môi tôi một chút, anh ta nhìn tôi, dường như muốn nói gì đó.

Tôi lại chủ động sáp tới lần nữa.

Lần này, không ai nói gì cả.

Ban công này, yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng động của môi trường bên ngoài, và tiếng hôn.

Hai con người tỉnh táo đang trao nhau một nụ hôn hồ đồ trong đêm tối.

Tiếng rung điện thoại đột ngột vang lên, mới kéo về một chút tỉnh táo.

Tôi nhìn điện thoại của mình, người gọi: Lê Thanh Nghi.

“Tôi nghe điện thoại đã.” Tôi không dám nhìn vào mắt Chu Yến Minh, dĩ nhiên cũng không chú ý đến ánh mắt như hình với bóng của anh ta.

Giọng Lê Thanh Nghi não nề truyền đến: “Nguyên Nguyên, mày nói xem có phải đàn ông cưới về là thay đổi không?”

“Giờ anh ta còn không ôm tao ngủ nữa.”

Điện thoại của Chu Yến Minh bên cạnh cũng đột ngột rung lên, rất nhiều tin nhắn cùng lúc ập đến.

Anh ta nhíu mày cầm điện thoại lên xem, một lát sau quay sang cho tôi xem.

Từ Thiệu Đình:

“Trời ơi, cưới hai tháng, đi trăng mật mất nửa tháng, về là tăng ca liên miên”

“Tối qua mệt quá, lúc vợ đang tắm là tao ngủ quên mất”

“Giờ vợ nói tao không yêu cô ấy như trước nữa, oan quá!”

“…”

Lê Thanh Nghi: “Đàn ông đúng là, có được rồi là không trân trọng.”

Tôi cố gắng mở lời: “Biết đâu là dạo này anh ấy bận quá, mệt? Mày thử quan tâm đến công việc của anh ấy xem?”

Lê Thanh Nghi ngớ người: “Vậy à?”

Tôi: “Có khả năng.”

“Nguyên Nguyên, sao dạo này mày lại nói đỡ cho Từ Thiệu Đình thế?”

Lê Thanh Nghi bị chuyển hướng chú ý, “Mày cuối cùng cũng thay đổi cách nhìn về anh ta rồi à?”

“…”

Chẳng lẽ tôi lại khuyên người ta ly hôn à?

Cuộc điện thoại này kéo dài mười mấy phút, lúc tôi hoàn hồn thì thấy Chu Yến Minh đã trả lời tin nhắn xong, đặt điện thoại sang một bên.

Anh ta không tắt màn hình, tôi cũng không cố ý nhìn, chỉ lướt qua, thấy Chu Yến Minh trả lời anh bạn thân một câu:

“Không được thì uống thuốc đi”

Từ Thiệu Đình gửi lại mấy đoạn ghi âm dài mấy chục giây, Chu Yến Minh còn chẳng thèm bấm nghe, có vẻ đã đoán được nội dung là gì.

Thấy tôi đang nhìn, Chu Yến Minh nói: “Tôi không cần uống thuốc.”

“…”

Ai hỏi?

Sau một phút hồ đồ bị ma xui quỷ khiến, tỉnh táo lại, tôi có chút không biết phải đối mặt với Chu Yến Minh thế nào.

Đành phải né tránh anh ta.

Cho đến hôm đó, tôi bị Chu Yến Minh chặn ở bãi đỗ xe ngầm.

“Ôn Nguyên,” anh ta nhìn tôi đầy u uất, “Ai dạy cô hôn đàn ông xong rồi bỏ chạy? Muốn ăn xong chùi mép à?”

“…”

Tôi mắc nợ tình rồi.

Thời điểm này rất nhạy cảm, tôi phải cảnh giác xem xung quanh có ai không.

Chu Yến Minh tiến lên một bước, chặn hoàn toàn trước mặt tôi.

Lưng tôi đụng vào xe của mình.

Chu Yến Minh nói: “Tôi không phải người đàn ông tùy tiện, cô có phải nên chịu trách nhiệm với tôi không?”

Tôi cứng cổ cãi: “Là anh chủ động trước.”

Anh ta cúi mắt nhìn xuống, đôi mắt đào hoa xinh đẹp có ánh sáng mà tôi không hiểu được, anh ta cười khẽ: “Sau đó không phải cô cũng chủ động sao? Cô tới tôi lui, rất công bằng mà?”

“…”

“Tôi thích cô, nên tôi hôn cô. Còn cô? Tại sao lại hôn lại?” Anh ta hỏi.

Lời nói thẳng thắn đến mức khiến tần suất chớp mắt của tôi cũng chậm lại.

Sau lưng không còn đường lui.

Điều này khiến khoảng cách và tư thế của tôi với Chu Yến Minh trở nên mập mờ, như thể sợ tôi chạy mất, anh ta còn chống một tay lên xe.

Tôi đành mở miệng: “Chu Yến Minh, chúng ta như vậy không ổn, lỡ sau này chia tay, vẫn phải gặp mặt.”

Theo kinh nghiệm, Lê Thanh Nghi và Từ Thiệu Đình chia tay rồi lại hợp mấy năm trời không dứt, sau này chắc cũng chỉ là cãi vã cho vui.

Tôi và Chu Yến Minh sau này chắc chắn sẽ còn đụng mặt.

Bây giờ dính líu quan hệ, lỡ sau này chia tay gặp lại, ngại chết đi được.

Chu Yến Minh dường như bị chọc tức đến bật cười: “Còn chưa bắt đầu đã nghĩ đến chia tay, ai dạy cô ‘tra’ như thế? Hai đứa nó còn dám hành hạ chúng ta lâu như vậy, đến lúc đó chúng ta cũng hành hạ lại bọn họ.”

“…”

Người này có vẻ thật sự đã bị mối tình dằn vặt của bạn thân làm cho dần dần biến thái rồi.

Tôi định nói thêm gì đó, Chu Yến Minh đột nhiên cúi đầu hôn xuống.

Bãi đỗ xe ngầm, xung quanh đều là xe, thậm chí ở phía xa còn nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện.

Tôi mở to mắt, định nói, lại bị anh ta nhân cơ hội cạy mở răng.

Ngoài tiếng thở của nhau, những âm thanh khác bên tai càng trở nên nhạy cảm hơn.

Một lát sau, tôi cuối cùng cũng tìm được cơ hội mở miệng: “Chu Yến Minh, có người…”

Giây tiếp theo, tay anh ta vòng ra nắm cửa xe sau lưng tôi, cửa mở, anh ta đẩy tôi vào trong, còn mình thì đứng ngoài cửa, cúi người vào, lại nhẹ nhàng chạm vào môi tôi.

“Vậy không có ai thì hôn được chứ?” Anh ta nhướng mày, ánh mắt cong cong, nói không nên lời phong tình.

Tôi chớp mắt, vẫn chưa kịp phản ứng chuyện gì vừa xảy ra, Chu Yến Minh đã lên xe của tôi.

Anh ta nhìn tôi chằm chằm: “Ôn Nguyên, yêu đương không?”

Lúc nói, môi Chu Yến Minh còn dính son của tôi.

Điều này khiến môi anh ta đỏ mọng hơn, lại còn ươn ướt, trông bóng loáng.

Lý trí bảo tôi phải suy nghĩ kỹ, nhưng lúc Chu Yến Minh sáp lại gần, tôi thực sự khó mà đẩy anh ta ra.

Đến lúc tôi bị quyến rũ định đáp lại, Chu Yến Minh lại lùi ra, cười tủm tỉm nhìn tôi: “Thật sự không yêu đương với tôi à? Tôi chỉ muốn hôn bạn gái của mình thôi.”

Hít thở lại bình thường, tôi hỏi: “Nếu tôi không đồng ý thì sao?”

“Làm tình nhân cũng được.”

Anh ta nói.

Tôi đắm chìm trong đôi mắt ngập ý cười của anh ta, và nhận ra một sự thật:

Nam sắc hại người.

Chu Yến Minh khác Từ Thiệu Đình, anh ta không dằn vặt mấy câu có thích hay không.

Lúc thật sự muốn nghe, anh ta sẽ dùng đôi mắt xinh đẹp đó nhìn tôi: “Nguyên Nguyên, làm ơn đi mà, tôi mà không nghe được em nói thích tôi, tôi sẽ khó chịu chết mất.”

Chu Yến Minh có một gương mặt đẹp, và anh ta rất biết cách lợi dụng nó.

Tôi sờ mặt anh ta, chạm đến chiếc khuyên tai bên trái, đầu ngón tay khẽ chạm vào.

“Anh xỏ khuyên tai khi nào thế?” Tôi hỏi.

“Lâu rồi, hồi đại học, lúc đó chơi ban nhạc với bạn, thấy thế này đẹp.”

Đúng là đẹp thật.

Chỉ là hơi giống trai hư.

Lúc Lê Thanh Nghi nhắn tin tới, tôi đang ngồi trên đùi Chu Yến Minh, bị anh ta ôm hôn.

Tôi đẩy anh ta ra, thở dốc xem điện thoại, còn chưa kịp đọc kỹ, Lê Thanh Nghi đã gọi tới.

Chẳng ngoài mấy chuyện vụn vặt sau hôn nhân.

Hôn nhân không chỉ có tình yêu, lần này Lê Thanh Nghi bị mấy bà cô dì của Từ Thiệu Đình giục đẻ.

Nó mới cưới, chưa có ý định này.

Hơn nữa, lời của mấy bậc trưởng bối đó có lẽ không dễ nghe cho lắm.

Gia cảnh nhà Lê Thanh Nghi kém hơn Từ Thiệu Đình một chút, tuy cũng là nhà khá giả, nhưng không bằng nhà họ Từ, nên có người muốn ra oai.

Với tư thế hiện tại của tôi và Chu Yến Minh, anh ta ít nhiều cũng nghe được.

Mà người đàn ông này, lúc này đang mải mê vùi đầu vào cổ và ngực tôi, hôn lên những nụ hôn vụn vặt.

Lời của Lê Thanh Nghi khiến tôi bực lây sang Từ Thiệu Đình, rồi lan cả sang Chu Yến Minh.

Tôi đấm anh ta một cái, lúc Chu Yến Minh ngẩng lên, tôi lườm anh ta.

Tôi nói với Lê Thanh Nghi trong điện thoại: “Từ Thiệu Đình đâu? Anh ta nói sao?”

Lê Thanh Nghi ấp úng: “Tao… tao chưa nói với anh ấy. Nếu tao nói, có phải là đang nói xấu trưởng bối của anh ấy không…”

Tôi: “Nói với anh ta, đây là việc anh ta phải giải quyết.”

Cúp điện thoại, tôi cũng mất hứng, lườm Chu Yến Minh: “Cái đồ anh em không có tiền đồ của anh!”

Chu Yến Minh: “?”

Anh ta chọc vào má tôi: “Nguyên Nguyên, anh là ai?”

“Chu Yến Minh.”

Anh ta gật đầu: “Đúng, bạn trai em, Chu Yến Minh, không phải Từ Thiệu Đình. Sao lại giận cá chém thớt thế?”

Mâu thuẫn gia đình này, rõ ràng đã bắt đầu lan rộng.

Chu Yến Minh bị tôi lườm, liền quay sang cầm điện thoại, gửi cho anh bạn tốt một câu vô đầu vô đũa:

error: Content is protected !!