3
Xe dừng dưới lầu nhà tôi, điện thoại Chu Yến Minh vẫn rung, có vẻ như anh ta không trả lời thì bên kia vẫn cứ nhắn.
Nghĩ lại, Chu Yến Minh có thể làm bạn với Từ Thiệu Đình nhiều năm như vậy, đúng là rất nghĩa khí.
Duyên phận đúng là thứ kỳ diệu.
Sau đêm đó, số lần tôi và Chu Yến Minh gặp mặt nhiều lên hẳn.
Vì cùng có trải nghiệm bị cặp đôi bạn thân “hợp-tan-hợp-tan” hành hạ, tôi và anh ta có chút “đồng bệnh tương liên”.
Lê Thanh Nghi và Từ Thiệu Đình đang trong tuần trăng mật, hiện tại chưa có mâu thuẫn, rất hạnh phúc mỹ mãn.
Vào một cuối tuần, Chu Yến Minh thực hiện lời hứa mời tôi ăn cơm.
Anh ta mời.
Địa điểm là một nhà hàng Tây.
Hôm đó tôi mặc một chiếc váy liền màu trắng, trang điểm nhẹ nhàng rồi mới đến điểm hẹn.
Lúc tôi đến, Chu Yến Minh đã ở đó.
Anh ta ăn mặc khác hẳn ngày thường, có vẻ thoải mái hơn, nhưng không biết là do người hay do đồ, trông vẫn rất “sành điệu”.
Chu Yến Minh thấy tôi, cười vẫy tay.
Bữa ăn này ban đầu rất bình thường, nhưng ăn được một nửa, chủ đề bất giác lại lệch về phía hai người bạn “không có tiền đồ” của chúng tôi.
Thời gian ăn cỗ ở đám cưới sao đủ để kể hết “chiến tích vĩ đại” khuyên chia tay suốt mấy năm qua?
“Vậy, cái lần Từ Thiệu Đình đi công tác, bị đồng nghiệp nữ nghe điện thoại lúc đang tắm ấy, anh khuyên thế nào?”
Tôi thật sự rất tò mò, “Tôi cứ tưởng lần đó họ chia tay thật rồi.”
Chuyện của năm ngoái, Từ Thiệu Đình đi công tác chung phòng với đồng nghiệp nam, có cô đồng nghiệp nữ thích anh ta sang phòng chơi, đúng lúc Lê Thanh Nghi gọi đến, cô ta liền bắt máy, nói một câu mập mờ “Anh ấy đang tắm”.
Lê Thanh Nghi lập tức block
Kết quả là sau đó vẫn làm hòa, lời giải thích đó là thật hay giả, đến giờ tôi vẫn không biết.
Chu Yến Minh im lặng, rồi nói: “Tôi nói nếu nó ngay cả điện thoại của mình cũng không giữ nổi, thì thà tự thiến đi cho rồi, đằng nào sớm muộn cũng không giữ được.”
“…”
Thật sắc bén, thật độc địa.
“Sau đó Từ Thiệu Đình không biết hiểu lệch đi đâu, tự đi đặt làm một cái quần trinh tiết nam, rồi đưa chìa khóa cho bạn thân cô.”
?
Anh ta nói nhanh quá, đến lúc tôi nhận ra mình vừa nghe cái gì thì đã muộn.
Chẳng trách lúc đó tôi đau đớn hỏi Lê Thanh Nghi tại sao lại làm hòa, nó cứ ấp a ấp úng không nói nên lời.
“Nhân tiện, cái lần mối tình đầu cấp ba của bạn cô về nước, sau đó cô ấy dỗ Từ Thiệu Đình thế nào?”
Lê Thanh Nghi có một mối tình đầu hồi cấp ba, lúc đó rất trong sáng, nhiều nhất cũng chỉ nắm tay, còn chẳng thân mật bằng tôi với nó.
Nhưng tình yêu tuổi học trò đâu cần những thứ đó.
Lê Thanh Nghi rất thích mối tình đầu, nhưng anh ta tốt nghiệp cấp ba là ra nước ngoài, lúc về nước lại nói vẫn còn yêu nó, bị Từ Thiệu Đình phát hiện.
Trớ trêu là, hai người đàn ông này có nét giống nhau, đều là học bá giỏi tự nhiên, cận thị đeo kính gọng bạc.
Từ Thiệu Đình làm ầm lên, nói Lê Thanh Nghi coi anh ta là thế thân.
Vụ này Lê Thanh Nghi cũng oan, cô ấy đơn thuần chỉ là “yêu trí tuệ”.
Chỉ có vậy mà hai đứa dằn vặt nhau không dứt, vừa dằn vặt vừa yêu.
Tôi nhớ lại lần đó, trả lời: “Lê Thanh Nghi không dỗ.”
Chu Yến Minh: “?”
“Bởi vì anh bạn tốt của anh không tin sự chân thành và lời giải thích của cô ấy, cô ấy thất vọng quá nên quay ngược lại đòi chia tay, thế là anh bạn của anh lại quay sang cầu hòa.”
Chu Yến Minh đưa tay lên day trán, có vẻ lại bị hai người kia làm cho tức điên.
“Qua hết rồi,” tôi tượng trưng an ủi, “Đừng nghĩ nữa, tức giận hại thân, không đáng.”
Nói thì nói vậy, nhưng cứ hai chúng tôi tụ lại, là y như rằng sẽ nhắc đến cặp vợ chồng mới cưới này, chuyện tức mình kể ba ngày ba đêm không hết.
Hai tháng sau đám cưới của Lê Thanh Nghi, tôi và Chu Yến Minh đã có thể coi là thân thiết.
Hai con người nói chuyện hợp cạ, ban đầu xây dựng nên “tình đồng chí” này, lạ thay, lại là vì hai người bạn não yêu đương của họ.
Quả nhiên nói xấu người khác là con đường nhanh nhất để tăng tiến tình cảm.
Hôm đó tan làm, bên ngoài mưa như trút nước.
Tôi lái xe, cần gạt nước hoạt động hết công suất.
Vừa ra khỏi hầm, đi được một đoạn ngắn, tôi thấy trong đám người đứng trú mưa ở tòa nhà lớn phía trước, có một bóng dáng quen thuộc.
Xe lái qua, dừng lại ở phía trước, tôi gọi cho Chu Yến Minh.
Cách một lớp kính xe và tiếng mưa trong điện thoại, tôi vừa nhìn anh ta qua màn mưa, vừa hỏi:
“Sao anh cũng đứng chờ mưa? Xe đâu?”
Người trên bậc thềm nhìn qua.
Với góc nhìn của anh ta, chắc không thể nhìn thấy tôi trong xe.
“Xe đi bảo dưỡng rồi.” Anh ta nói.
Ra là vậy.
“Lên xe đi, tôi chở anh.”
Người đàn ông bên đó cũng không khách sáo, nhanh chóng đội mưa chạy đến, mở cửa xe ngồi vào.
Người anh ta ướt khá nhiều, tôi đưa giấy ăn cho anh ta.
Chu Yến Minh đưa tay ra lấy, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay tôi.
Vừa ẩm vừa lạnh.
“Làm phiền cô rồi.” Anh ta nói.
Tôi lái đến địa chỉ Chu Yến Minh báo, lúc gần tới tôi có chút im lặng: “Anh nói đây là nhà anh á?”
Cái biệt thự to đùng này…
Nghĩ đến mình mới hai mươi mấy tuổi, tự mua được xe, dựa vào bố mẹ mua được căn hộ chung cư cao cấp, đã thấy mình thành công lắm rồi.
“Muốn vào tham quan không? Tôi ở một mình.” Người đàn ông bên cạnh đột nhiên ngỏ lời mời.
Tôi quay đầu lại, ánh mắt lóe lên, lúc này mới phát hiện ra trận mưa vừa rồi làm chiếc áo sơ mi trắng của anh ta ướt khá nhiều, một vài chỗ đã trở nên nửa trong suốt.
Vải dính sát vào cơ thể, phác họa ra đường nét cơ bắp săn chắc.
Chu Yến Minh thấy tôi nhìn chằm chằm vào người anh ta, liền nói với vẻ áy náy: “Xin lỗi, làm ướt xe cô rồi.”
Tôi dời tầm mắt lên mặt anh ta: “Không sao.”
Thậm chí còn có chút muốn cảm ơn anh ta.
Quá hào phóng.
Bên ngoài căn biệt thự này thực sự rất đẹp, tôi không nhịn được mà bước vào tham quan.
Bên trong không làm tôi thất vọng.
Và Chu Yến Minh, người vừa đi lên lầu vừa cởi áo, cũng không làm tôi thất vọng.
Bóng lưng đó, áo sơ mi đã cởi ra, tôi thấy được bờ vai rộng và cơ lưng tuyệt đẹp.
Không lâu sau, Chu Yến Minh thay đồ xong đi xuống, anh ta nói: “Đã đến rồi thì ăn tối xong hãy về, nếm thử tay nghề của tôi.”
Anh ta đeo tạp dề, vốn cũng không có gì, nhưng dạo này trời trở lạnh.
Chu Yến Minh thay một chiếc áo cổ lọ bó sát màu đen.
Kiểu trang phục này nghe nói là đồ “tình thú” của đàn ông.
Tất nhiên, cũng phải tùy người mặc.
Tôi nhìn anh ta nấu nướng nhanh gọn, chỉ nửa tiếng đồng hồ, bữa tối của chúng tôi đã được dọn lên.
Vì lát nữa phải lái xe, nên tôi không động vào rượu trong tủ của Chu Yến Minh.
Anh ta cười khẽ: “Lát nữa có thể mang hai chai về.”
Tôi thu hồi ánh mắt.
Mặc đồ dâm đãng thì thôi đi, cười cũng thật lả lướt.
Tôi không thừa nhận tư tưởng mình bẩn thỉu.
Ăn tối xong, Chu Yến Minh rủ tôi lên lầu xem kính thiên văn của anh ta.
Bầu trời đêm sau cơn mưa có vẻ cũng trong trẻo lạ thường.
Dưới sự hướng dẫn của anh ta, tôi đã thấy được một khung cảnh khác.
Đang tập trung ngắm cảnh, tôi đột nhiên nhận ra giọng nói bên tai rất gần.
Tôi nghiêng đầu, mặt Chu Yến Minh đang ở rất gần, gần đến mức chỉ cần nhích qua là chạm vào nhau.
Trên người anh ta có mùi thơm.
“Anh dùng nước hoa gì thế?” Tôi đột nhiên hỏi.
“Hỏi làm gì?”
“Thơm.”
Chu Yến Minh im lặng trong giây lát.
Tôi chợt nhận ra, khen một người đàn ông “thơm” hình như có ý trêu ghẹo.
Vừa định mở miệng chữa cháy, ánh mắt tôi lại rơi xuống đôi môi của Chu Yến Minh, hình dáng môi rất đẹp.
Lời định nói ra bỗng dưng biến đổi: “Môi của anh… trông có vẻ rất dễ hôn.”
Ánh mắt Chu Yến Minh đối diện với mắt tôi.
“Ôn Nguyên,” anh ta nói, “Tối nay chúng ta không uống rượu.”
?
Giây tiếp theo, anh ta cúi xuống, khoảnh khắc môi chạm môi, đầu óc tôi như có pháo hoa nổ tung.
Mất khả năng suy nghĩ tạm thời.


