Tôi và em trai ruột học cùng một trường đại học.
Ngày nào tôi cũng sai nó đi mua cơm, nhận hàng hộ.
Cho đến một ngày, khung chat giữa hai đứa hiện lên dấu chấm than đỏ.
Tối hôm đó, nam thần lạnh lùng của khoa tìm đến ký túc xá, đưa cho tôi xem một đoạn video.
Trong video, người “đầy tớ tổ truyền” của tôi không chút do dự nhận lấy một tấm thẻ, còn đồng ý sẽ cắt đứt liên lạc với tôi.
Cậu con trai ấy tắt điện thoại, vẻ mặt trông đáng thương vô cùng.
Sau đó mặt nghiêm túc, cậu nói:
“Chỉ vì mười vạn mà cậu ta có thể bỏ rơi chị, loại đàn ông như vậy không đáng tin đâu.”
“Chị có thể nhìn thử em được không?”
“Em nhất định sẽ đối xử với chị tốt hơn cậu ta.”
Tôi: ??
…
1
Thứ Sáu không có tiết, vừa mở mắt ra đã đến giờ ăn trưa.
Tôi còn nhận được tận tám kiện hàng.
Tôi lập tức nhắn cho Thẩm Triều:
“Mua giúp chị một suất cơm, thêm phần hoa quả dầm, nhớ lấy cả mấy kiện hàng nữa, chị chờ dưới ký túc xá.”
Phía bên kia thong thả trả lời bằng hai dấu hỏi chấm.
Tên đầy tớ tổ truyền này dùng rất tiện lợi, chỉ là thỉnh thoảng có tính phản chủ, đánh cho một trận hoặc dỗ xíu là ngoan ngay.
Tôi cười lạnh:”Cho em năm mươi tệ.”
Z: “Vâng ạ, thưa Nguyễn tiểu thư xinh đẹp và lương thiện, tiểu nhân sẽ đến ngay đây.”
Thẩm Triều vừa xuất hiện dưới ký túc xá liền gây một trận náo động không nhỏ.
Tuy tính tình cà chớn, nhưng khuôn mặt kia đúng là hút gái c.h.ế.t người .
Đặc biệt còn toàn hút phải hoa thối, khiến nó có chút sợ phái nữ.
Tôi với nó từ nhỏ đã một người theo họ bố, một người theo họ mẹ .
Hai đứa lại suốt ngày đi cùng nhau , nên thường bị hiểu lầm là một đôi.
Ngay khi vừa nhập học, tin đồn đã lan ra : “Nam sinh đẹp trai mới vào đã có người yêu rồi !”
Mấy hôm đó trên trang tỏ tình toàn tiếng thở dài tiếc nuối.
Vì tránh nạn đào hoa nên nó không cho tôi đính chính, nhưng đổi lại nó phải tự nguyện chạy việc vặt cho tôi hai tháng.
Vừa thấy tôi , Thẩm Triều vừa gồng gánh mấy túi to nhỏ, vừa nghiến răng nói :
“Nguyễn Thư Hòa, chị là heo à ? Ngày nào cũng mua đống thứ này .”
“Chị nên giảm cân rồi đấy.”
Tôi thuận tay giơ tay định véo tai nó.
Nhưng cánh tay vừa nhấc lên, nhờ kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm, nó lập tức tránh được .
Tôi chợt nhận ra , thằng nhóc này lại cao thêm rồi .
Tôi lao vào lần nữa.
Cảm nhận được một ánh nhìn đầy tính xâm lược, tôi theo phản xạ rụt tay lại , xoa xoa cánh tay.
Trong lúc đùa giỡn, tôi lỡ va vào người phía sau .
Tôi vừa định quay lại xin lỗi …
Vừa quay đầu, ánh mắt liền chạm ngay một đôi mắt hoa đào lạnh lùng.
Cậu con trai ấy có ngũ quan sắc nét, đẹp một cách cao quý khó mà tiếp cận.
Gương mặt này rất quen, hình như là cậu em khóa dưới từng khiến trang tỏ tình phát sốt chỉ vì một bức ảnh nghiêng ngồi trong chiếc xe sang đầu học kỳ sau khi nhập học.
Vì cậu ta vừa xuất hiện đã đè bẹp độ hot của Thẩm Triều, lại còn cùng lớp, nên dạo gần đây tôi hay bị Thẩm Triều càm ràm suốt:
“Cái tên Hạ Thính Lễ kia , cả ngày lạnh như tảng đá, làm gì có điểm nào đẹp trai hơn em?”
Tôi sững người vài giây, rồi nhẹ giọng nói : “Xin lỗi .”
Hạ Thính Lễ mím môi, ánh mắt dừng lại trên người tôi , dần trở nên mờ tối.
Không khí bỗng chốc lúng túng.
Tên cục súc Thẩm Triều nắm lấy cổ tay tôi , kéo tôi ra phía sau :
“Chị ấy không cố ý đâu , với lại chị ấy đã xin lỗi rồi mà, cậu không đến nỗi hẹp hòi vậy chứ?”
Ánh mắt Hạ Thính Lễ trầm xuống, lại nhìn về phía tôi :
“Là tôi nên xin lỗi mới đúng, xin lỗi vì không cẩn thận đụng vào chị.”
Nhà có em trai hung dữ, đúng là hơi mất mặt.
Tôi cấu vào tay Thẩm Triều một cái: “Đừng có nói chuyện kiểu đó.”
Cậu ta hừ một tiếng đầy bất mãn, nhưng lại bị tôi trấn áp bằng bạo lực.
Vừa đi được vài bước, Hạ Thính Lễ đột nhiên dừng lại , mặt không biểu cảm nói :
“Thẩm Triều, còn năm phút nữa vào học rồi . Lớp của giáo sư Kiều.”
Giáo sư Kiều là giáo sư nổi tiếng nghiêm khắc của khoa Tài chính.
Thẩm Triều lập tức nhận ra , chạy vọt đi như gió.
Tôi nhìn Hạ Thính Lễ vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngẩn người vài giây rồi hỏi theo phản xạ:
“Cậu không cần đi học sao ?”
Khóe miệng cậu ta luôn giữ nụ cười như mê hoặc lòng người , đáy mắt hoa đào ánh lên một tia sáng:
“Ừ, tôi đủ tín chỉ rồi .”
Tôi chớp mắt mấy cái.
Quả nhiên có so sánh mới thấy đau lòng.
Tôi buột miệng khen: “Cậu giỏi thật đấy.”
Đôi mắt đẹp kia khóa chặt tôi .
Lại là cảm giác kỳ lạ ấy …
Thấy người xung quanh ngày càng nhiều, tôi vội vã xách đồ lên:
“Hôm nay thật ngại quá, tôi đi trước nhé.”
Nhưng nhiều kiện hàng quá, tôi nhất thời không cầm nổi.
Một bàn tay thon dài chìa ra , nhẹ nhàng nhấc lấy túi.
“Học tỷ, để tôi giúp chị.”
Thấy tôi còn lưỡng lự, cậu ta thản nhiên nói : ” Tôi vốn thích giúp người mà.”
Tôi gật đầu: “Vậy cảm ơn cậu .”
Lên đến ban công ký túc xá, tôi lén ló đầu nhìn xuống.
Hạ Thính Lễ vẫn đứng ở chỗ cũ.
Vừa chạm phải ánh mắt, cậu ta cong môi cười , còn nghiêng đầu với tôi một cái.
Bị bắt quả tang nhìn trộm, tôi vội vàng rụt đầu lại .
Liếc nhìn điện thoại, Thẩm Triều vừa nhắn tin đến:
“Chị! Hạ Thính Lễ cái đồ chó đó, hắn dám lừa em!!!”
Tối hôm đó, đang xem phim thì tôi chợt phát hiện bài đăng tìm đồ mấy hôm trước có người phản hồi.
Tôi bất ngờ không thôi, cứ tưởng chiếc vòng tay đã theo tôi bao năm chẳng còn hy vọng tìm lại .
Tôi nhanh chóng thêm WeChat của người nhặt được .
Ảnh đại diện bên kia là một con mèo đen trông vừa ngầu vừa dễ thương.
Trông cũng khá quen mắt.
Nhìn kỹ lại , lại giống cặp ảnh đại diện đôi với con mèo trắng của tôi …
Cả hai hẹn gặp ở sân thể dục sau mười phút.
Tôi đến nơi, chưa đứng được bao lâu thì đã thấy một bóng dáng quen thuộc.
Dưới ánh đèn mờ, tóc mái của cậu thiếu niên phủ bóng lên sống mũi cao thẳng, đuôi mắt hẹp dài hơi xếch lên đầy kiêu ngạo.
Tôi ngạc nhiên: “Là cậu à , Hạ Thính Lễ?”
“Cậu là người nhặt được vòng tay của tôi sao ?”
Đôi mắt cậu ấy sáng rực, môi mỏng ửng hồng khẽ cong lên: “Ừm, học tỷ nhớ tên tôi à ?”
Tôi cười có phần ngại ngùng: “Nghe Thẩm Triều nhắc cậu suốt.”
Nụ cười trên mặt cậu ta khựng lại , cụp mắt nhìn tôi , lông mi đen nhánh khẽ run, trông có vẻ ấm ức:
“À, thì ra là vậy …”
Cậu mở chiếc hộp ra , một chiếc vòng tay được cất giữ rất cẩn thận bên trong.
Tôi mừng rỡ:
“Hạ Thính Lễ, thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm, tôi đã tìm nó khắp nơi rồi .”
Khi tôi đưa tay ra lấy, vô tình chạm vào tay cậu ấy .
Sắc mặt cậu ấy hơi tối đi , giọng trầm khẽ vang lên:
“Để tôi đeo giúp học tỷ nhé, đeo không khéo kẻo lại sơ ý làm rơi nữa.”
Tôi khựng lại một chút, rồi gật đầu.
Ngón tay mát lạnh của cậu ta chạm vào cổ tay tôi , tay cậu rất đẹp .
Là một người mắc “bệnh nghiện tay” nặng, tôi lập tức ngứa ngáy không chịu được .
Miệng nhanh hơn não, tôi buột miệng hỏi: “Có thể… cho tôi xem tay cậu một chút được không ?”
Cảm thấy mình hơi vô lễ thì Hạ Thính Lễ đã đưa tay ra rồi .
Như bị ma xui quỷ khiến, tôi cầm lấy tay cậu ấy ngắm kỹ.
Một giọng nói quen thuộc và cà chớn vang lên sau lưng:
“Cuối cùng cũng xong một ngày? Về nhà thôi!”
Tôi quay đầu lại thì thấy Thẩm Triều và đám bạn của cậu ta từ đằng xa.
Hạ Thính Lễ lập tức nắm lấy cổ tay tôi , kéo tôi lùi vào một góc khuất.
Khoảng cách rất gần.
Giọng nói trầm thấp, êm tai vang lên bên tai tôi , mang theo chút bất đắc dĩ:
“Thẩm Triều hình như rất nóng tính, để cậu ấy thấy… có lẽ hơi khó giải thích?”
“Cậu ấy hiểu lầm tôi rồi , tôi cũng thấy rất buồn. Tôi cũng không muốn khiến học tỷ khó xử.”
“Ở đây họ không nhìn thấy, học tỷ có thể từ từ ngắm tiếp.”
Hơi thở nóng rực phả bên tai khiến mặt tôi đỏ bừng.
Tôi lắp bắp: “Đư- được thôi…”
“Xin lỗi nhé, tôi hơi bị nghiện tay, nhiều lúc không kiềm chế nổi…”
Cậu ấy bật cười khẽ: “Học tỷ thích là được rồi .”
Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ ánh mắt cậu ấy , chỉ nghe thấy cậu nhẹ nhàng hỏi:
“Học tỷ thấy… tay tôi với tay Thẩm Triều, ai đẹp hơn?”
Tôi sững người , ai rảnh mà đi nhìn cái móng chó của Thẩm Triều chứ.
“Cậu đó.”
Đáy mắt cậu ấy ánh lên vẻ đắc ý.
Tối hôm đó, tôi vô tình thấy Hạ Thính Lễ đăng trạng thái mới trên mạng xã hội:
“Kẻ không được yêu mới là tiểu tam.”
Tôi : ?
Không hiểu lắm, nhưng tôi vẫn lịch sự thả tim.
Ngay sau đó, cậu ấy nhắn tin tới.
H: “Học tỷ còn chưa ngủ à ?”
Tôi : “Vừa định đi ngủ.”
“Cậu cũng chưa ngủ mà?”
Bên kia gửi đến một bức ảnh:
” Tôi đang sắp xếp tài liệu.”
Tôi phóng to ảnh ra xem, nhờ ánh sáng phản chiếu trên mặt kính, có thể thấy rõ cậu thiếu niên ngồi trước máy tính mặc áo choàng tắm đen rộng rãi.
Làn da trắng, xương quai xanh lộ ra gợi cảm c.h.ế.t người .
Tôi cứ nhìn đi nhìn lại , tim đập như trống trận.
Tôi vội gõ: “Ngủ ngon.”
Cậu ấy gửi một sticker chú chó con lăn lộn.
“Ngủ ngon, chị gái.”
Tôi hít sâu một hơi , lập tức khóa màn hình điện thoại.
Lần trước vì muốn cảm ơn, tôi đã đồng ý mời Hạ Thính Lễ đi ăn một bữa.
Tối nay, cậu ấy nhắn tin:
“Tối nay chị đi được không ?”
“Hôm nay tôi có trận bóng rổ, học tỷ muốn đến xem không ?”
Tôi ngẫm nghĩ vài giây, mới hiểu ra vì sao hôm nay ai cũng đổ về nhà thi đấu.
Cùng lúc đó, Thẩm Triều cũng gửi tin:
“Chị ơi, lát nữa cậu em trai đẹp trai vô địch vũ trụ của chị sẽ thi đấu bóng rổ, nhớ đến cổ vũ em nha!”
Khi tôi đến nơi, sân bóng đã chật kín người .
Tiếng reo hò vang dội khắp nơi, có người hô “Thẩm Triều cố lên!”, có người gào “Hạ Thính Lễ cố lên!”


