2

Lúc này tôi mới để ý, Thẩm Triều mặc áo đấu màu đen, còn Hạ Thính Lễ thì mặc trắng.

Hai người đứng cạnh nhau , gương mặt và phong thái tạo nên sự đối lập rõ rệt.

Tôi lặng lẽ đứng xem một lúc, đang định rút lui âm thầm.

Không ngờ lại bị cái mũi chó của Thẩm Triều chưa gì đã đánh hơi được tôi .

Lúc nghỉ giữa trận, nó lao vèo đến, kéo tôi vào khu vực bên trong.

Tay tiện thể giật lấy chai nước tôi đang cầm, còn tiện tay ném luôn cái áo vừa thay lên người tôi .

Ngay lập tức, ánh nhìn của đám đông dồn về phía tôi .

Cái mồm không yên của nó còn liên tục càm ràm:

“Em tưởng chị không tới nữa chứ, đợi riết rau dưa cũng héo luôn rồi nè!”

Tôi cầm cái áo bốc mùi lên bằng đúng… một ngón tay, tỏ rõ sự ghê tởm.

Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp ánh mắt Hạ Thính Lễ đang nhìn qua, ánh mắt hơi chút oán trách.

Tôi bỗng thấy chột dạ .

Rõ ràng vừa mới nói với cậu ta là không đến, giờ thì bị bắt gặp tại trận luôn rồi .

Cậu ấy lặng lẽ dời mắt đi , cúi người buộc lại dây giày.

Đôi tay xương khớp rõ ràng vì dùng lực quá mạnh mà khẽ run lên.

Hiệp hai, không khí trận đấu căng như dây đàn.

Hạ Thính Lễ chơi cực kỳ quyết liệt, Thẩm Triều cũng không chịu kém cạnh.

Cuối trận, chỉ còn vài giây, Hạ Thính Lễ kết thúc trận đấu bằng một cú úp rổ mạnh mẽ.

Bỏ ngoài tai toàn bộ tiếng hét phấn khích xung quanh, cậu ấy chỉ lặng lẽ nhìn tôi một cái thật sâu rồi rời khỏi sân.

Thẩm Triều giận dữ lẩm bẩm:

“Má nó, ai chọc nó vậy ? Tên khốn đó nuốt phải thuốc nổ à ?”

Tôi : …

Thẩm Triều vô lương tâm bỏ tôi đi ăn liên hoan với đám bạn.

Nó còn năn nỉ tôi quay lại nhà thi đấu lấy giúp đồ nó về.

Cậu ta thậm chí còn lôi cả chuyện cú quỳ gối trong lễ trưởng thành hồi cấp ba ra để năn nỉ.

Vừa bước vào phòng thay đồ trong nhà thi đấu, tôi lập tức cảm nhận được không khí lành lạnh bên trong.

Tôi trông thấy một bóng người quen thuộc.

Ánh mắt của Hạ Thính Lễ dừng lại trên mặt tôi , đôi mắt đen láy như phủ một lớp ánh sáng lấp lánh, lẻ tẻ như sao vụn.

Cả người cậu ta chìm trong bóng tối, giọng khẽ khàng, mang theo chút yếu ớt:

“Chị đến tìm Thẩm Triều sao ? Cậu ấy không có ở đây.”

Tôi lắc đầu: “Không, tôi không tìm cậu ta .”

Cậu ấy đứng dậy, theo bản năng đưa tay ôm bụng, khẽ rên một tiếng.

Tôi bước lại gần, mới nhận ra sắc mặt cậu ấy vô cùng tái nhợt.

Ánh mắt Hạ Thính Lễ hơi tối, giọng nhỏ đi , dường như có chút ấm ức khó nhận ra :

” Tôi không sao , chỉ là mới nãy vô tình bị xước một chút.”

Ánh mắt tôi dừng lại nơi bụng cậu , vết m.á.u lấm tấm thấm ra qua lớp áo.

Cậu ấy từ tốn vén áo lên, để lộ vết thương.

Trên cơ bụng săn chắc quyến rũ có hai vết xước rõ ràng, m.á.u đang rỉ ra từng chút.

Tôi cau mày: “Cậu phải đến phòng y tế xử lý ngay.”

Cậu ấy nhẹ giọng “ừm” một tiếng, môi mím lại , bước chân hơi loạng choạng:

“Không sao đâu , tôi có thể đi một mình .”

Đúng kiểu yếu ớt làm người ta mềm lòng.

Lòng tôi chợt nhói lên, tôi nhẹ giọng nói : “Để tôi đi với cậu .”

Cậu ấy ngẩng đầu thật nhanh, chớp mắt: “Thật sao ? Có làm mất thời gian của chị không ?”

Tôi hơi ngớ người .

Quả nhiên, mắt đào hoa, nhìn cả chó cũng ra tình cảm.

Tôi mỉm cười : “Không đâu , đi thôi.”

Cậu ấy ngoan ngoãn gật đầu, liếc nhìn lon soda tôi vừa mua trong tay tôi .

Hạ Thính Lễ khẽ l.i.ế.m môi, đôi mắt long lanh đảo nhẹ:

“Khát quá… thật ghen tị với Thẩm Triều, có bao nhiêu người mang nước đến cho cậu ta .”

Tôi : ?

Ban nãy có cả đám con gái gào thét định chen lên đưa nước cho cậu , suýt chen vỡ cả cửa rồi còn gì.

Tôi im lặng vài giây rồi nói :

“Cậu có muốn uống không ? Tôi mới uống một ngụm thôi, nếu cậu không ngại…”

Chưa nói xong, cậu ấy đã đưa tay nhận lấy lon nước.

” Tôi không ngại.”

Ngay lúc môi mỏng áp lên miệng lon.

Tôi c.h.ế.t sững.

Mặt nóng bừng.

Tưởng cậu ấy chỉ uống kiểu lịch sự, ai ngờ…

Khóe môi cậu cong lên, giọng kéo dài:

“Cảm ơn chị nha, nước này … ngọt thật đấy.”

Tôi : !!

Tôi và Hạ Thính Lễ đến phòng y tế.

Ông bác sĩ đang nhâm nhi tách trà , đẩy cặp kính lão lên:

” Tôi sắp tan ca rồi . Dụng cụ ở đằng kia đủ cả, để bạn gái cậu xử lý giúp là được .”

Tôi còn chưa kịp mở miệng giải thích.

Hạ Thính Lễ đã rất lễ phép gật đầu:

“Vâng, cảm ơn bác sĩ, chúc bác lên đường bình an.”

Tôi : …

Phòng y tế nhỏ hẹp, đóng kín cửa.

Cậu ấy kéo áo lên một nửa, đường nét cơ bụng săn chắc, gợi cảm lộ rõ.

“Làm phiền chị vậy .”

Tôi hít sâu một hơi , cầm bông sát trùng chấm nhẹ lên da cậu ấy .

Trong đầu không ngừng niệm chú: “Sắc tức là không , không tức là sắc…”

Bỗng trên đầu vang lên một tiếng rên khẽ, cực kỳ… gợi cảm.

“Đau không ?”

Giọng cậu dịu hẳn đi : “Một chút…”

Hồi còn nhỏ, mỗi lần băng bó cho Thẩm Triều là nó lại la hét như heo bị chọc tiết.

Sau khi xử lý xong, tôi theo thói quen thổi nhẹ.

Phát hiện cơ bắp dưới tay khẽ giật.

Tôi tò mò không biết cảm giác sẽ ra sao , cứ thế nhìn chăm chăm.

Hạ Thính Lễ khẽ khàn giọng hỏi, mắt sâu như mực: “Chị đang nghĩ gì vậy ?”

Miệng lại nhanh hơn não, tôi buột miệng:

“Nó… động kìa. Không biết sờ vào cảm giác thế nào.”

Cậu ấy bật cười , hơi thở dồn dập hơn một chút.

Cậu nắm lấy cổ tay tôi , áp vào bụng mình : “Chị sờ thử thì biết .”

Đã hứa mời cậu ấy ăn tối, nhưng vì cậu vừa bị thương, lại thêm gương mặt quá nổi tiếng ở trường…

Nên tôi cố tình chọn một quán thật yên tĩnh xa trường.

Vì là người mắc chứng “rối loạn chọn món”, tôi đưa luôn menu cho cậu ấy chọn giúp.

Cậu không hề do dự, đặt món rất nhanh.

Tôi xem lại thì thấy, toàn là món tôi thích!

Tôi kinh ngạc: “Hình như khẩu vị chúng ta giống nhau thật đấy.”

Cậu chống cằm, giọng lười biếng nhưng lại mang cảm giác thân mật:

“Xem ra tôi và chị rất có duyên.”

Lúc ăn, Hạ Thính Lễ rất yên lặng và tao nhã.

Toàn thân toát ra vẻ cao quý, ung dung.

Trong lúc đó cậu ấy nhận một cuộc gọi.

Quay lại , tay đã xách theo một hộp tôm hùm cay thơm nức mũi.

“Em nghĩ chị sẽ thích.”

Tôi chợt nhớ mình vừa liếc nhìn gian hàng bên đường lúc nãy, không ngờ cậu ấy lại để ý.

Tự dưng thấy ngại.

Cậu ấy đã đeo găng tay, bắt đầu bóc tôm.

“Chị mời em ăn, ít nhất thì em cũng phải làm gì cho chị chứ.”

Sau bữa ăn, tôi chờ cậu ấy ở trước cửa nhà hàng.

Cậu vừa đi vừa lau tay bước ra .

Thấy tay cậu đỏ cả lên, tôi chột dạ nhớ đến lúc cậu bóc tôm lia lịa.

“Cậu không sao chứ?”

Cậu lặng lẽ đưa tay ra .

Tôi khẽ chạm vào cảm giác lạnh ngắt.

“Sao lạnh vậy ?”

Cậu ấy như đang thật sự nghi hoặc:

“Lạnh à ? Để em thử tay chị xem.”

Cậu ấy tự nhiên nắm lấy tay tôi , mặt nghiêm túc:

“Hình như đúng là lạnh thật.”

“Tay chị ấm lắm.”

“Cho em mượn ấm một chút được không ?”

Cậu nói nghiêm túc quá, tôi chưa kịp phản ứng.

Thế là bị … nắm tay luôn.

Không khí chậm rãi lan tràn chút mập mờ khó nói .

Bất chợt, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc cách đó không xa, sững người .

Hạ Thính Lễ nhìn theo ánh mắt tôi .

Thấy Thẩm Triều đang đi cùng một cô gái đeo khẩu trang, hai người vừa nói vừa cười , vô cùng thân thiết.

Họ đang đi về phía này .

Hạ Thính Lễ nheo mắt, siết tay tôi chặt hơn.

Trong lòng tôi gào thét:

M nó! Cái thằng em trai từng nói sợ gái kia hình như có biến rồi !

Thấy hai người kia sắp đến gần, tôi lập tức kéo Hạ Thính Lễ rẽ vào một con hẻm tối bên cạnh.

Lửa hóng hớt trong tôi bùng cháy dữ dội.

Hôm nay, nhất định phải điều tra rõ vụ này !

Hạ Thính Lễ cúi đầu nhìn tôi , giọng có chút lo lắng: “Chị không sao chứ?”

Xui sao , Thẩm Triều và cô gái kia cũng bước vào con hẻm này .

Trong lúc cấp bách, tôi kéo cổ áo Hạ Thính Lễ, dán sát vào người cậu ấy :

“Suỵt, đừng nói gì.”

Hai người kia đi ngang qua mà không hề hay biết .

Cơ thể Hạ Thính Lễ khẽ cứng lại , cậu ấy còn móc điện thoại ra lén chụp vài tấm “chứng cứ”.

Lúc này tôi mới nhận ra , tư thế hiện tại có hơi … ái muội .

Cả người tôi như dán vào n.g.ự.c cậu ấy .

Tôi vừa ngẩng đầu…

Môi lướt nhẹ qua cằm cậu ấy .

Tôi đỏ mặt: ” Tôi … xin lỗi .”

Đôi mắt cậu khẽ lóe sáng, hơi thở nghẹn lại một chút.

Rồi cúi đầu thấp hơn, môi mím nhẹ cong lên: “Không sao đâu , chị à .”

Nhìn những bức ảnh rõ rành rành trong điện thoại, tôi cười lạnh.

Nói là đi ăn liên hoan với bạn học, hóa ra là hẹn hò với một cô bé nào đó.

Không biết nhà ai xui xẻo để rau nhà mình bị con heo nhà tôi gặm mất.

Hạ Thính Lễ bỗng ôm lấy tôi .

Môi tôi lại chạm thoáng qua xương quai xanh của cậu ấy , khiến tôi khựng lại .

“Chị đừng buồn quá nhé,” cậu nói khẽ: ” biết đâu chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Không sao đâu , em… vẫn luôn ở đây với chị.”

Tôi ngẩn người . Câu nói của Hạ Thính Lễ hôm nay có hơi lạ.

error: Content is protected !!