2

Công bằng mà nói , nhận xét của Cố Văn Xuyên về Anh bóng rổ thật sự chuẩn, người này đúng là hơi thích làm màu.

Từ lúc tôi thêm bạn với anh ta , vòng bạn bè của tôi toàn là ảnh selfie đủ góc độ, ảnh cơ bụng va cơ n.g.ự.c của anh ta .

Nếu tôi không bấm thích, anh ta còn đặc biệt nhắc riêng:

“Xem hôm nay anh tập được chưa ? Có phải đẹp hơn hôm qua không ?”

Ừm… làm sao nhỉ.

Mấy đường cơ mờ mờ đó… chắc là… thôi kệ vậy .

“Được được , giỏi đó. ”

Tôi y như cái máy thả tim vô cảm, không chút linh hồn, cúi đầu khen lấy khen để dưới bài đăng của anh ta .

Chưa đầy vài phút sau , vòng bạn bè lại hiện thêm một lượt thích, là Cố Văn Xuyên người có bạn chung của cả hai bấm thích.

Nhìn cái avatar quen thuộc đó, không hiểu sao tôi lại thấy một chút ngượng ngùng.

Tôi lại chạy đi cầu cứu hội chị em trên mạng.

“Có thể là do dạo này không nói chuyện, nên nhìn thấy tin nhắn của anh ta sẽ có phản ứng kiểu thiếu hơi thôi. Không sao đâu , đừng nghĩ nhiều. Bây giờ tôi thấy cậu nhóc nhút nhát chung công ty cũng ổn , còn Anh bóng rổ thì cũng được nhưng còn hơi kém.”

” Đúng rồi , anh bóng rổ có hơi kém, nói nhiều quá, lại cứ khoe thân trên mạng, không biết giữ đức hạnh của đàn ông gì cả.”

“Bình thường thôi mà chủ Tus ơi. Con người ta ai cũng có xu hướng thích loại đối xử lạnh nhạt với mình . Càng lạnh càng khiến người ta muốn chinh phục.”

” Nhưng mà phải nhịn đó nha, tuyệt đối đừng đi kiếm Ớt Nhỏ Nóng Tính nữa. Cứ để anh ta yên lặng vài hôm xem sao .”

“Mọi người yên tâm! Tôi chắc chắn sẽ không tìm anh ta nữa!”

Tôi với mấy chị em tám chuyện rất vui, tâm trạng ủ ê lập tức sáng bừng trở lại .

Tôi lướt xuống để xem thêm động thái của bạn bè, thì thấy bài đăng một phút trước của Cố Văn Xuyên.

Anh ta mặc áo ba lỗ trắng, quần thể thao đen, đứng trước gương lớn trong phòng gym chụp nguyên tấm toàn thân , dáng người chuẩn không cần chỉnh vai rộng, eo thon, độ căng vừa phải , đúng chuẩn mẫu đàn ông thích luyện tập mà con gái mê.

Dòng trạng thái viết :

“Kết thúc chuyến công tác, đã về thành phố nghỉ ngơi.”

Anh ta làm việc ở tỉnh khác. Lần gặp ở cổng trường lần trước là đúng lúc chuẩn bị đi công tác.

Tôi thường hỏi anh ta đang bận gì, anh ta lúc nào cũng lạnh nhạt bảo tăng ca.

Không ngờ lại được về nhanh như vậy .

Haiz, người đàn ông này …

Trước đây vòng bạn bè của anh ta toàn đăng việc, tôi còn tưởng anh ta là người nghiêm túc lắm. Hóa ra sự nghiêm túc đó chỉ dành cho riêng tôi thôi.

Tôi không tìm anh ta trò chuyện nữa, anh ta chắc đang vui phơi phới, nên mới bắt đầu khoe dáng lên vòng bạn bè.

Hừ, dám quyến rũ rôi à .

Tôi nhất quyết không like.

Lướt thẳng sang bài tiếp theo.

Sáng thứ Hai, tôi dậy thật sớm để đến công ty.

Nhưng không ngờ lại có người còn đến sớm hơn tôi .

Thẩm Tự, cậu em nhút nhát ấy , vẫn như mọi khi kéo một chiếc ghế ngồi sát bên bàn làm việc của tôi , cái góc nhỏ đó còn giống hệt vùng an toàn riêng của cậu ấy .

“Ôi, em cũng đến sớm thật đấy nha.”

“Vâng.”

Cậu thanh niên gật đầu, tiện tay nhận tập tài liệu trong tay tôi rồi xếp xếp cho ngay ngắn.

Công việc hằng ngày của cậu ta chính là như vậy , không có việc thì tìm việc để làm .

“Hay là mình thêm WeChat riêng nhé, sau này trao đổi cho tiện.”

“A… được ạ!”

Cậu ta nhỏ hơn tôi hai tuổi, theo lý thì còn chưa tốt nghiệp đại học.

Vậy mà đã vội vàng đi thực tập, còn được sắp xếp một công việc nhàn hạ như thế… chắc chắn gia thế không bình thường.

Tôi biết cậu ta bị chứng sợ giao tiếp, vì vậy lúc nghỉ ngơi tôi không hỏi trực tiếp, mà nhắn tin.

Quả nhiên, chỉ cần lên điện thoại, lời của Thẩm Tự nhiều hơn hẳn.

Sticker gửi liên tục, hoàn toàn không còn vẻ rụt rè.

“Thì ra ba em bắt em đi làm hả, bảo sao …”

Đúng như tôi dự đoán.

Cậu ta là con trai của giám đốc tổng bộ công ty, hiện đang học năm ba. Vì trường không có nhiều môn, nên được bố sắp cho về công ty rèn luyện.

Nói trắng ra là để thêm một dòng thật đẹp vào CV sau này .

” Đúng rồi ạ. Chị Sơ Hà, nếu chị cần em giúp gì thì cứ nói nha, dù sao em cũng không có việc gì làm .”

Tôi trốn vào phòng nước nóng, lòng đầy phiền muộn.

Con của sếp sao tôi dám sai bảo chứ.

“Thôi đừng, chị chẳng có gì cần cả. Nhưng anh Lưu ở bàn bên cạnh đang rất bận, hay em sang giúp anh ấy đi ?”

Anh Lưu là tổ trưởng, quan hệ với sếp rất thân .

Ở bên đó thì cậu ta có làm sai cũng không sao , nhưng ở cạnh tôi thì rất nguy hiểm, tôi vừa mới được ký chính thức, lỡ nói hớ gì trước mặt cậu ta …

Thế mà Thẩm Tự lại nhất quyết bám theo tôi .

“Không ạ. Em muốn theo chị thôi.”

“Tại sao ?”

“Em cảm thấy chị với em mới giống người cùng tuổi. Em nói chuyện với người khác thì ngại, nhưng với chị thì không … ừm, cũng hơi ngại, nhưng ở cạnh chị dễ chịu hơn nhiều.”

“À đúng rồi , chị đi đâu nãy giờ thế? Trưa nay mình ra ngoài ăn nhé, cơm công ty dở lắm.”

Hôm nay trời đột ngột trở lạnh, mà tôi lại mặc hơi ít.

Trên đường tới trung tâm thương mại, tôi lạnh đến mức chỉ muốn cuộn người lại như quả bóng.

“Chị Sơ Hà, chị lạnh lắm à ? Hay chị mặc áo khoác của em đi ?”

Thẩm Tự đi ngay sau lưng tôi , vừa nói xong đã bắt đầu cởi áo khoác.

“Đừng đừng! Em mặc vào nhanh lên, chị không lạnh!”

Tôi vội túm lấy dây kéo áo khoác của cậu ta , kéo soạt lên lại .

Không được đâu , nhóc thái t.ử gia này mà đứng cạnh tôi rồi bị cảm thì chuyện lớn đấy. Tôi bệnh thì không sao , chứ cậu ta bệnh là tôi liền gặp phiền phức lớn.

“Không sao mà, bên trong em còn mặc áo giữ nhiệt lót lông nữa. Bây giờ em còn thấy nóng đấy. Thật đó chị, chị lạnh thì chị mặc đi . Mình là bạn rồi mà.”

Thẩm Tự còn lật cổ tay áo, cho tôi xem lớp lông mềm bên trong.

Tôi hiểu sự t.ử tế của một cậu trai trẻ muốn thể hiện quan tâm, nhưng đang là giờ làm . Nếu để đồng nghiệp bắt gặp, ngày mai thể nào cũng đầy tin đồn.

Đúng lúc chúng tôi còn đang giằng co, một chiếc Mercedes đen chạy ngang, bấm còi hai tiếng rồi dừng lại bên cạnh.

Tưởng mình cản đường, nên vội kéo Thẩm Tự né sang.

“Diệp Sơ Hà, trùng hợp thật.”

Giọng người lái xe gọi tôi .

Quay lại thì thấy là Cố Văn Xuyên, người vừa từ công tác về hôm qua.

“À… chào anh Văn Xuyên, đúng là trùng hợp quá ha ha…”

Ba tháng không gặp, không hiểu sao trông anh ta lại còn đẹp trai hơn.

Bóng lưng từng xuất hiện suốt thời đi học, giờ lại hiện ra rõ ràng trước mắt tôi .

C.h.ế.t thật… chỉ cần anh ta xuất hiện, gen thầm thích năm xưa của tôi lại muốn trỗi dậy.

Đầu óc tôi trống rỗng, suýt đứng hình. May mà Thẩm Tự khẽ chọt khuỷu tay tôi .

Cố Văn Xuyên hơi hé môi, như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu rồi quay đi hướng khác.

“Chị… người lúc nãy là ai vậy ạ?”

Thẩm Tự vừa ăn cơm vừa hỏi, giọng nhỏ như muỗi kêu.

“Người quen hồi cấp ba của chị. Trước đây anh ấy không biết chị là ai. Hồi chị về trường, chân bị kẹt nắp cống, anh ấy đi ngang rồi giúp một tay… thế là quen nhau .”

“Giống phim thần tượng ghê luôn.”

“Đâu ra phim với ảnh gì. Chị thừa nhận là hồi cấp ba có thích anh ấy một chút… nhưng sau khi thêm WeChat rồi thì anh ấy không …”

Miệng tôi chạy nhanh hơn não.

Nhận ra mình vừa nói gì, mặt tôi đỏ bừng.

error: Content is protected !!