3

“Không phải ! Chị không thích anh ấy đâu !”

Khóe môi Thẩm Tự cong lên, nụ cười nhẹ hiện rõ:

“Không sao đâu . Trước mặt em chị nói gì cũng được hết.”

Cứ tưởng cậu nhóc này sợ giao tiếp lắm, ai ngờ quen rồi thì nói nhiều thật.

Tan làm , tôi lại cập nhật series [Đi ngang trường cấp ba, tình cờ gặp lại crush cũ].

Tôi kể lại chi tiết chuyện hôm nay, từ lúc tôi và nhóc nhút nhát thành bạn, đến chuyện gặp lại Cố Văn Xuyên bên đường.

Bình luận lập tức bùng nổ:

“Cặp này đẹp thật sự!”

” Tôi tuyên bố: Anh bóng rổ rớt khỏi đường đua! Ớt Nhỏ Nóng Tính cũng out! Chỉ còn nhóc nhút nhát này thôi!”

” Đúng chuẩn thiếu niên tâm cơ. Trước đó còn gọi tên họ đàng hoàng, hôm nay biến thành chị ơi, lại còn bám dính không rời!”

Nhưng … nhóc nhút nhát ấy lại là con sếp.

Tôi chỉ dám đăng mấy đoạn chat cho vui.

Không dám mơ tưởng gì hơn.

Anh bóng rổ thì vẫn đắm chìm trong chuyện tập gym.

Ngay từ lúc bắt đầu nói chuyện, hai chúng tôi cũng rất thoải mái.

Anh ta thậm chí còn không thắc mắc ai đã gửi WeChat của mình cho tôi , mà vẫn sinh hoạt mỗi ngày y như một nhân vật NPC:

“Tan làm rồi .”

“Đi tập gym đây.”

“Về nhà rồi .”

“Đi mua đồ.”

“Ăn xong rồi .”

Hoàn toàn không có tí hứng thú nói chuyện.

Nhưng tôi vẫn có chút tò mò về anh ta , sau khi suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn hỏi:

“Cho em hỏi cái này chút… Cố Văn Xuyên là bạn cùng phòng đại học của anh đúng không ?”

Bên kia lập tức gửi ba dấu chấm than:

“!!!”

“Em cũng quen cậu ta à ?”

Tôi giả bộ nghiêm túc:

“Ừ, anh ta là bạn cấp ba của em. Hôm trước thấy anh ta like bài của anh , em đã định hỏi rồi .”

Anh bóng rổ không có ý kiến gì xấu về Cố Văn Xuyên, còn khen ngợi nữa.

Anh kể rằng học đại học bốn năm, cái gì Cố Văn Xuyên cũng sẵn sàng cho mượn.

“Cậu ta là người tốt nhất trong phòng bọn anh đấy. Là người duy nhất chịu cho tôi mượn dầu gội sữa tắm.”

Tôi : “Hả? Anh hay hỏi mượn đồ của bạn cùng phòng à ?”

” Đúng thế. Toàn anh em với nhau , có gì đâu mà không được .”

Tại sao lại là “duy nhất”?

Chắc mấy người còn lại bị anh ta làm phiền đến mức chịu hết nổi rồi .

Tôi nhìn màn hình mà cười khổ.

Bảo sao …

Nhân phẩm của Anh bóng rổ đúng là… khó mà khen nổi.

“Từ hồi đại học, anh ấy có yêu đương gì không ?”

“Cậu ta là kiểu chăm học cực độ. Cứ rảnh là chui vào thư viện. Bận đến mức không có thời gian yêu đương.”

“À đúng rồi , Tiểu Diệp, để anh đến thành phố C thăm em nhé!”

Anh bóng rổ bất ngờ gửi lời mời.

Tôi vội kiếm cớ đi công tác để né tránh cho xong.

Ban ngày bị gió lạnh tạt nhiều quá, đến tối thì tôi bắt đầu đau đầu.

Ngồi trước bàn làm việc sửa tài liệu, tôi chóng mặt đến mức nhìn chữ cũng nhòe đi .

Chắc tôi phải uống t.h.u.ố.c rồi nằm một lúc mới được .

May là ngày mai đã là cuối tuần, có thể nghỉ ngơi cho thoải mái.

Nước còn chưa kịp sôi, điện thoại lại rung ù ù.

Mở ra xem thấy một tin nhắn: “Đánh Vương Giả không ?”

Tưởng Thẩm Tự gửi.

Tôi thuận tay bấm vào rồi gửi ngay một đoạn ghi âm:

“Không được rồi , hôm nay thì chịu rồi , cảm giác như có người nhảy disco trong đầu ấy , chóng mặt muốn nổ tung. Cổ họng cũng đau, làm cho giọng chị giống vịt kêu nè, a gà gà gà gà gà…”

Tôi “gà” một tràng dài, gửi xong mới nhìn rõ ghi chú người nhận là Cố Văn Xuyên.

Tôi quýnh quáng định rút lại , lại bấm nhầm sang… xóa.

Tôi : “……”

“Tại em nhìn nhầm tưởng bạn nên mới trả lời như, xin lỗi .”

Cố Văn Xuyên: “Không sao .”

“Cảm lạnh rồi thì uống t.h.u.ố.c chưa ?”

Tôi : “Uống rồi . Mà anh tìm em đ.á.n.h Vương Giả à ? Anh bảo anh không chơi mà?”

“Lừa em đấy, tôi có chơi.”

Tôi : “Ừ.”

Nếu bình thường, chắc chắn tôi sẽ tận dụng cơ hội khoe sự tồn tại của mình ngay.

Nhưng hôm nay đầu đau như búa bổ, nhìn chữ trên màn hình còn muốn buồn nôn, huống hồ tôi vừa mất mặt xong. Nên nhắn một chữ “Ừ” xong tôi quăng điện thoại vào khe sofa.

Tôi ngủ tới tận lúc mặt trời lên cao, đến khi bò dậy đi tìm điện thoại mới thấy hết pin, sau khi cắm sạc, mở nguồn lên, thì tin nhắn nổ tung như pháo:

Đầu tiên là của Thẩm Tự, rồi tới Anh bóng rổ, cuối cùng là của Cố Văn Xuyên mà lại rất nhiều…

Mí mắt trái tôi giật giật, trong lòng lẩm nhẩm mấy câu mê tín.

Là thế nào nhỉ?

Hình như nháy mắt trái là xui, nháy mắt phải là may.

Mà tôi nháy mắt trái.

Tôi lắc đầu: nhảm nhí thật.

Tôi mở khung chat của Cố Văn Xuyên trước tiên.

Đọc từng tin một.

Quả nhiên là… chẳng có gì tốt đẹp .

Tin nhắn đầu tiên:

“Đầu em còn đau không ? Có khó chịu nữa không ?”

Năm phút sau :

“Ngủ rồi à ?”

Mười phút sau :

“Em nói chuyện với thằng bạn cùng phòng đại học của tôi thế nào rồi ? Nghe nói dạo này nó đang quen ai đó, chắc không phải em đâu nhỉ.”

Rạng sáng một giờ:

” Tôi nghĩ chắc không phải em đâu . Không thì cái cậu đi theo sau em hôm bữa chẳng phải toi rồi sao .”

Một giờ ba mươi:

“Dậy thì nhớ trả lời tôi .”

“Thôi kệ, trả lời hay không tôi không quan tâm.”

Sáu giờ sáng:

“Chào buổi sáng, cảm lạnh đỡ hơn chưa .”

Mười giờ sáng:

“? Còn chưa dậy?”

Mười hai giờ trưa:

“Nói chuyện với người khác say mê lắm rồi đúng không . Được thôi, coi như tôi làm mối cho em một lần . Chúng ta xóa nhau đi .”

Anh ta cứ thế… tự nói tự trả lời, rồi tự nổi giận luôn

Cổ họng tôi vẫn còn đau, vừa mở mắt ra đã thấy ai đó vu oan cho mình như vậy , cơn bực cũng ùa lên.

Tôi học theo cách anh ta hay nhắn gửi một dấu chấm thể hiện sự cạn lời:

“…”

Muốn xóa thì xóa, tôi cũng không định tiếp tục theo đuổi anh ta nữa.

Chưa đầy một giây sau , Cố Văn Xuyên đã quăng tới một dấu hỏi đỏ chói.

“Ý gì đấy? Ha, sao ? Phát hiện cơ n.g.ự.c của cái thằng ngu kia to hơn của tôi à ? Hay thằng em trong công ty em tỏ tình với em rồi ?”

“Con người em lạ thật đấy. Mấy hôm trước còn bảo thích tôi , đúng là đồ nói dối.”

” Tôi mà tin lời em thì tôi là đồ ngu! Ban đầu em thêm tôi để làm gì hả?!”

Thật lạ…

Trước đây tôi dính anh ta như keo thì anh ta thấy phiền.

Giờ tôi không làm phiền nữa… anh ta vẫn thấy phiền.

Dù tôi làm gì thì anh ta cũng… chướng mắt tôi thôi.

Tôi thẳng tay vuốt trái, nhấn xóa liên hệ.

Đi mà cãi vã với cái dấu chấm than đỏ của anh ta ấy !

Xóa xong thì tôi hơi hối hận một chút, liền chạy qua kể với hội chị em online để xin lỗi .

Nhưng chị em tôi vẫn tuyệt đối đứng về phía tôi :

“Chủ tus xóa đúng lắm! Rõ ràng Ớt Nhỏ Nóng Tính bị kích thích quá mức rồi .”

” Tôi cá là anh ta sẽ tự mò đến tìm cậu thôi. Vì tôi cũng từng giống anh ta có rồi thì không biết trân trọng, bị người ta giận bỏ đi rồi mới bắt đầu thích.”

Nhưng Cố Văn Xuyên có thể thích tôi ở điểm nào chứ.

Cùng lắm thì cũng chỉ là phản ứng thiếu hơi sau khi quen với việc tôi nhắn tin suốt ba tháng.

Aiizz…

Nếu thời gian quay lại được , tôi tuyệt đối sẽ không giẫm vào cái nắp cống đó.

Bạch nguyệt quang thì nên nằm yên trong ký ức đi , sao lại còn phải quay về khuấy động cuộc đời tôi làm gì nữa chứ?!

Một người mà bệnh rồi , không chỉ cơ thể ủ rũ mà tinh thần cũng mệt lử.

Cả cuối tuần tôi chẳng còn tí sức sống nào.

Cho đến khi mẹ tôi gọi điện:

“Con gái à , mẹ có tin vui muốn nói với con đây.”

error: Content is protected !!