4
Xong thật rồi, tiêu rồi!
Ban đầu nói là phải giải thích rõ ràng.
Thế quái nào lại thành tôi ngủ với sếp rồi hả?!
Giờ tính sao?
Không thèm nghĩ nữa! Bỏ trốn!
WeChat, điện thoại, QQ, DingTalk… tất cả chặn sạch.
Ngay cả Alipay tôi cũng không chừa, năng lượng rừng kiến của tôi cũng không cho anh ta trộm!
Trước khi chạy, tôi len lén liếc nhìn sếp nhà mình–người vừa bị tôi tàn phá đến tơi tả.
Lương tâm cắn rứt, tôi run run rút hết tiền mặt trong ví, nhét dưới gối cho anh ta.
Tổng cộng có 250 tệ. Thiệt sự không nhiều.
Với gương mặt và body này của Bùi Hạc Dã, giá thị trường cũng phải 500 trở lên chứ?
Vừa về tới nhà chưa bao lâu, điện thoại đã reo liên tục:
“Chị Thư Nhiễm, chị chạy đi đâu rồi? Bùi tổng phát điên rồi, đuổi theo chị khắp nơi, hiện giờ ảnh đang nổi cơn, chó qua đường cũng bị ảnh đá!”
Tôi đi rồi, công việc cũng rối tung.
Em trợ lý khóc ròng:
“Chị ơi, bên X nẫng mất khách hàng của mình rồi, giờ phải làm sao?”
Tôi điều binh khiển tướng từ xa:
“Đi nộp đơn xin làm vệ sinh bên đó, nhỏ vài giọt dầu gió lên giấy vệ sinh trong toilet giám đốc. Chờ hắn đau đớn hoang mang về cuộc sống, rồi đoạt lại khách hàng.”
“Chị ơi, bên Y cứ dây dưa không chịu thanh toán, em đòi mấy lần rồi mà không có phản hồi.”
Tôi: “Dễ thôi. Ra chợ tìm hai cô bác biết chửi, mỗi người hai trăm, cho ngồi ở sảnh công ty họ mà chửi. Ba ngày là đối phương đầu hàng.”
“Nếu bị đuổi ra thì sao?”
“Tụi cô đó tự biết nằm ăn vạ.”
Trợ lý: “Chị đúng là học trò xuất sắc của Bùi tổng, mấy chiêu độc này chỉ có hai người nghĩ ra nổi…”
Tôi đang chỉ đạo cực sung thì mẹ tôi hí hửng đẩy cửa bước vào:
“Còn chơi nữa! Mẹ sắp xếp cho con đi xem mắt rồi đấy! Chiều nay luôn! Công chức của thị trấn mình, đẹp trai ngời ngời!”
Tôi giật mí mắt: “Mẹ, con không muốn đi…”
Mẹ tôi trừng mắt:
“Con phải đi!”
“Con nhìn lại mình đi, lớn tướng rồi mà chưa có nổi một mống bạn trai! Nếu con tự lo được, mẹ có cần vất vả đi mai mối không?”
Tôi nghĩ bụng: con lo rồi.
Nhưng lo hơi lớn…
Giờ đang trên đường trốn chạy.
Bị mẹ dọa đánh chết nếu không đi, tôi đành gồng mình về thị trấn.
Đối tượng đeo kính gọng đen, sơ mi trắng, mở miệng là giọng điệu công chức:
“Nghe nói em làm việc ở thành phố, thực ra, dẫu có cố gắng thì cũng không ổn định bằng việc nhà nước.”
“Bọn anh thì khác, cơm canh ba món một canh, cuối tuần còn đi câu cá nữa cơ.”
Tôi vừa cười giả, vừa thả hồn.
Cơm canh ba món một canh? Bùi Hạc Dã mỗi bữa gọi tám món, chê dở muốn chết.
Cuối cùng toàn rơi vào bụng tôi.
Mà toàn là món tôi thích.
Tạch! Sao lại nghĩ tới ảnh nữa rồi trời!
Đúng lúc đó, điện thoại rung điên cuồng.
Mẹ tôi gửi ba tin nhắn liền:
“Trần Thư Nhiễm! Lá gan mày to thật! Dám giấu trai ở thành phố!”
“Lập tức! Ngay bây giờ! Cút về cho mẹ!”
Kèm theo một tấm ảnh chụp lén–Bùi Hạc Dã mặc vest chỉnh tề, ngồi xổm ở cửa nhà tôi, bên cạnh là con chó vàng đang vẫy đuôi nịnh nọt.
Ánh hoàng hôn chiếu vào gò má anh ta, trông chẳng khác gì nam chính phim truyền hình đi vùng sâu vùng xa.
Chỉ là biểu cảm thì đúng kiểu đòi nợ.
Chết chắc rồi!
Tên này chơi mất dạy quá, dám đánh úp tận nhà!
Tôi bật dậy như lò xo:
“Anh bạn, nhà tôi cháy rồi! Cái xe máy này dùng thế nào?!”
“Cháy rồi á? Nhanh! Để tôi chở cô về!”
Thế là tôi và anh chàng kia cưỡi xe máy phóng bạt mạng về nhà.
Vừa vào cửa đã chạm ngay ánh mắt lạnh băng của Bùi Hạc Dã.
Anh ta tức đến sôi máu, như ông chồng bắt gian tại trận:
“Trần Thư Nhiễm, hay nhỉ! Cô còn giấu trai ở quê cơ đấy!”
“Ngủ xong thì biến, để lại hai trăm rưỡi, coi tôi là tiểu tam à?!”
Tôi: “???”
Anh chàng kia: “???”
Mẹ tôi cầm cái xẻng từ bếp lao ra: “!!!”
Bùi Hạc Dã tiến thêm một bước, chỉ vào anh chàng kia hỏi tôi:
“Cậu ta hơn tôi ở điểm nào? Nói thử xem!”
Tôi bị sét đánh, buột miệng:
“Người ta có biên chế!”
Anh ta nghẹn họng.
Đúng là nhược điểm chí mạng của anh rồi.
Mẹ tôi vung xẻng rượt tôi khắp sân:
“Trần Thư Nhiễm! Mày lên thành phố học được cái giống gì vậy hả? Sao lại làm ra chuyện thất đức thế này!”
Tôi vừa né vừa gào:
“Mẹ mẹ mẹ, con biết sai rồi! Là mèo ra tay trước!”
Bùi Hạc Dã lập tức lao ra chắn trước mặt tôi:
“Dì ơi, muốn đánh thì đánh cháu đi!”
Mẹ tôi vẫn rượt.
Còn tôi và Bùi Hạc Dã lấy anh ta làm tâm điểm, bắt đầu màn rượt đuổi hình tròn khắp sân.
Mười phút sau, tôi thở hổn hển ngồi chồm hổm ở góc tường, cố giải thích:
“Thật ra mấy cái sticker… đúng là mèo nhà tôi đạp gửi đi thật mà…”
Bùi Hạc Dã tức đến bật cười:
“Hôn cũng hôn rồi, ngủ cũng ngủ rồi, mà em nói với tôi là mèo làm?”
“Trần Thư Nhiễm, tôi thấy em chính là không muốn nhận trách nhiệm!”
“Hôm nay nếu em không nói rõ ràng cho tôi, tôi sẽ không đi.”
Xong đời, Bùi Hạc Dã thật sự “ăn vạ” luôn ở làng tôi rồi.
Ban ngày thì giúp ba tôi thu ngô, ầm ầm làm một lèo mười mẫu đất.
Buổi tối lại sửa máy giặt cho mẹ tôi, còn tự tay tháo từng linh kiện.
Các bà trong làng truyền nhau:
“Con rể nhà lão Trần còn chăm chỉ hơn cả con lừa!”
Mẹ tôi nhìn anh ta như nhìn con rể tương lai sáng giá.
Ba tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt tràn đầy sự trân trọng đối với sức lao động hạng nặng.
Ngay cả con chó nhà tôi cũng phản bội, ngậm dép của Bùi Hạc Dã chạy tới sủa tôi inh ỏi:
“Đồ phụ nữ tệ bạc!”
Cuối cùng, dựa vào ưu thế dư luận, Bùi Hạc Dã chặn tôi giữa ruộng ngô:
“Trần Thư Nhiễm, công ty không thể thiếu em, tôi cũng không thể thiếu em.”
“Em có muốn hay không cũng chẳng thay đổi được gì nữa–cả làng này còn tưởng tôi là chồng em rồi.”
Đồ khốn! Toàn xài mấy chiêu âm hiểm!
Anh ta rảnh rỗi không việc gì làm là chạy ra cổng làng ngồi hóng hớt với mấy bà cô.
Cả làng lan tin rằng tôi ở thành phố sinh với anh ta hai đứa con.
Một đứa tên “Phương Án”.
Một đứa tên “Báo Biểu”.
Tôi vẫn phải theo Bùi Hạc Dã quay về công ty.
Dù sao cũng còn cả đống việc chờ xử lý.
Làm việc với anh ta bao nhiêu năm, tôi có thể đứng vững tới giờ thì đâu phải dạng ăn hại.
Tôi ngồi xe anh ta đến công ty, vừa xuống dưới lầu, tôi đã kéo cửa xe rụt lại:
“Anh lên trước đi, một lát nữa tôi… mới lên…”
Anh ta cau mày: “Sợ cái gì? Tôi mất mặt lắm à?”
Tôi chột dạ: “Không được! Nếu để người ta biết tôi dan díu với sếp thì tôi còn ngóc đầu lên kiểu gì?”
Nghĩ lại bản thân–một nữ chiến sĩ vô sản vĩ đại.
Sao có thể khuất phục trước thế lực của tư bản!
Huống chi mọi lần bọn tôi cà khịa sếp, tôi luôn xung phong tuyến đầu.
Vừa bước vào công ty, tất cả đồng nghiệp đều nhìn tôi bằng ánh mắt “chị tự lo đi”.
Mấy đồng bọn chuyên trốn việc lập tức bu lại:
“Thư Nhiễm chị, cuối cùng chị cũng về! Bao ngày rồi chị đi đâu vậy?”
Tôi: “Về quê thu hoạch ngô…”
“Chị không biết đâu, chị đi cái là công ty loạn hết! Sếp cũng biến mất mấy ngày, mọi người đều tưởng chị tiêu rồi…”
Đúng lúc đó, lão Lý lết đến, dáng vẻ chua ngoa:
“Thư ký Trần à, không phải tôi nói, nghỉ ngang cả đống ngày, theo quy định thì phải bị sa thải đấy!”
“Hơi một tí là biến mất, làm như công ty này nhà cô mở ấy!”
“Giới trẻ đúng là bốc đồng, không biết ai nuông chiều kiểu gì nữa…”
Tôi còn chưa kịp lật mắt.
Bùi Hạc Dã đã đen mặt bước từ văn phòng ra:
“Tôi nuông chiều. Anh có ý kiến?”


