5

Cậu ấy lắc đầu, tắt máy xe.

Không gian trong xe trở nên yên tĩnh.

Bàn tay dài thon của Kỷ Hướng Xuyên đặt trên vô lăng, mãi vẫn chưa ấn nút mở khóa cửa.

“Vân Mẫn Mẫn, chúng ta hẹn hò đi.” Cậu ấy bỗng nói.

Tôi nhất thời không biết đáp thế nào.

“Cậu cũng thấy rồi đấy, cả bệnh viện giờ đều đồn tôi cướp bạn gái của bệnh nhân. Cậu không thể để tôi mang tiếng oan như thế mãi được.”

Tôi suýt nữa trợn trắng mắt.

“Chỉ vì chuyện đó mà cậu muốn hẹn hò với tôi?”

Kỷ Hướng Xuyên nghe vậy liền cau mày nhìn tôi, vẻ mặt đầy bất mãn.

“Vân Mẫn Mẫn, cậu không phải đã chia tay với Tống Dật Thành rồi sao?”

“Phải, sao?”

“Nếu thế, sao cậu còn mang cơm cho mẹ anh ta? Cậu nghĩ gì vậy?”

Tôi thở dài.

“Cơm đó mẹ tôi nấu cho cậu, bảo tôi mang đến bệnh viện đưa cho cậu.”

Cậu ấy thoáng khựng lại.

“Tôi gặp Tống Dật Thành ở bệnh viện, anh ta nói mẹ anh ta đang nằm viện, thế là mới lỡ dở thành thế.”

Tôi giải thích xong, Kỷ Hướng Xuyên lại càng nhíu mày.

“Nếu vậy, sao cậu không giải thích rõ trong phòng bệnh?”

“Tôi đâu có quen mấy bác sĩ trong bệnh viện cậu, tự dưng giải thích chẳng phải kỳ lắm sao?”

Nghe vậy, cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt không hiểu nổi.

“Tại sao lại kỳ? Giải thích rõ thì có gì sai?”

“Tôi…”

Tôi cũng chẳng biết phải nói thế nào cho hợp lý.

“Chẳng lẽ cậu vẫn còn muốn quay lại với Tống Dật Thành?”

Câu tiếp theo của cậu ấy khiến mặt tôi lạnh hẳn.

“Cậu đang coi tôi là loại người gì vậy?”

Kỷ Hướng Xuyên day day thái dương, giọng điệu dịu xuống: “Xin lỗi, tôi không cố ý nói vậy.”

Tôi im lặng.

Trong xe lại chìm vào tĩnh lặng.

Kỷ Hướng Xuyên khẽ siết lấy tay tôi, giọng trầm ấm: “Tôi đã xin nghỉ phép năm rồi, vài hôm nữa chúng ta đi chơi. Nếu cậu thấy ít người quá buồn chán thì có thể rủ Lâm Khiết với mấy bạn ấy đi cùng.”

“Cậu chẳng phải không thích đi cùng Lâm Khiết và bạn cô ấy sao?”

Tôi liếc cậu ấy một cái.

“Cũng không hẳn là không thích.”

Cậu ngừng lại một lúc rồi phủ nhận.

“Được thôi, mai tôi hỏi thử.”

Tôi vừa định mở cửa xe thì Kỷ Hướng Xuyên lập tức ấn nút khóa cửa.

“Ngủ sớm một chút.” Cậu ấy lại dặn.

Tôi khẽ gật đầu.

Qua kính chắn gió, tôi thấy vẻ mặt cậu ấy thoáng buồn.

Không biết có phải do những ngày qua phải làm việc liên tục hay không, trông cậu ấy có vẻ mệt mỏi, cả người cũng gầy đi mấy phần.

Không biết cậu ấy đã ăn gì chưa.

Giá mà lúc nãy đừng cãi nhau thì tốt rồi.

Vừa nghe tôi hỏi có muốn đi chơi không, Lâm Khiết lập tức hứng thú ngay.

Ban đầu dự định là đi du lịch nước ngoài, nhưng cô ấy vừa hô hào một tiếng, đã có đến năm sáu người đăng ký đi cùng, thế là đổi kế hoạch gấp rút, chuyển hướng sang đảo Hải Nam.

Vé máy bay được đặt vào ngày thứ hai trong kỳ nghỉ phép của Kỷ Hướng Xuyên, cả đám nói đi là đi.

Trước khi máy bay cất cánh, tôi lấy bịt mắt ra từ trong túi, chuẩn bị chợp mắt một lát.

Lâm Khiết vừa lướt xong vòng bạn bè, bật chế độ máy bay xong thì quay sang hỏi tôi: “Mày và Kỷ Hướng Xuyên bắt đầu hẹn hò chưa vậy?”

Tôi hơi sững người, không biết nên trả lời thế nào.

Thật ra ngay cả tôi cũng không rõ rốt cuộc giữa tôi và Kỷ Hướng Xuyên hiện tại có được xem là đang hẹn hò không.

“Sao thế?”

“Đừng nói với tao là mày vẫn chưa đồng ý nha?”

Cô ấy lắc đầu tặc lưỡi.

“Tao nói cho mày biết nhé, phải giữ chặt nhà cậu Kỷ Hướng Xuyên đó, bạn tao từ lúc xuống máy bay đến giờ không ngừng tìm cách bắt chuyện với cậu ta. Tao đã nhắc bóng gió không dưới năm lần là người ta đã có chủ mà cô ấy chẳng buồn tin, hoặc cũng có thể là cố tình không nghe. Lỡ mà mày bị nẫng tay trên thì đừng khóc với tao đó.”

Tôi nhìn sang cô bạn của Lâm Khiết.

Mái tóc xoăn nhẹ, đường nét khuôn mặt sắc sảo, môi đỏ chót nổi bật–đích thực là một mỹ nhân da trắng chân dài.

Gu ăn mặc cũng rất có gu, chiếc váy đỏ xẻ ngực sâu tôn lên đường cong yêu kiều đầy quyến rũ.

Trong mắt tôi, Lâm Khiết đã thuộc dạng đại mỹ nữ rồi, mà cô gái kia thì đúng là tầm “nữ thần” luôn rồi.

Cô ấy đang trò chuyện với Kỷ Hướng Xuyên, nụ cười rạng rỡ, khiến tôi cũng không nhịn được liếc nhìn thêm vài lần.

“Đúng là xinh thật, chắc có nhiều người theo đuổi lắm nhỉ.” Tôi buột miệng nói.

“Không phải là nhiều, mà là siêu nhiều! Nhà cô ấy giàu nứt vách luôn ấy.”

Đến cả Lâm Khiết cũng cảm thán “giàu nứt vách” thì chắc chắn là rất có tiền.

“Sao mày quen cô ấy vậy?” Tôi không khỏi tò mò.

“Bố cô ấy làm ăn với bố tao.”

Ra là vậy.

“Dù sao thì tao cũng nhắc trước rồi nhé, nhớ trông chừng Kỷ Hướng Xuyên đó.”

Nói xong, Lâm Khiết đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Tôi đeo bịt mắt, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Khoảng một tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống Hải Nam.

Sáng nay dậy sớm để kịp chuyến bay, nên khi đến homestay, tôi chỉ vội tắm rửa qua rồi ngã lưng xuống giường ngủ luôn, ai ngờ ngủ thẳng một giấc đến tận chiều muộn.

Cuối cùng cũng bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Tôi lồm cồm ra mở cửa, trước mắt là Kỷ Hướng Xuyên.

“Còn chưa dậy à?” Cậu ấy bật cười nhìn tôi: “Vân Mẫn Mẫn, cậu ngủ thần kỳ ghê.”

Tôi liếc ra ngoài cửa sổ, trời đã gần sập tối.

“Mấy giờ rồi?”

“Gần 7 giờ rồi, chuẩn bị ăn tối thôi.” Kỷ Hướng Xuyên nhắc.

“Được rồi, để tôi tắm xong thay đồ cái rồi xuống.”

Cậu ấy gật đầu: “Tôi đợi ở dưới sân.”

Tôi nhanh chóng tắm lại, thay đồ, rồi xuống sân sau tầng trệt.

Chỗ tụi tôi ở là một homestay gần biển, đánh giá trên mạng rất cao, tổng thể môi trường cũng rất ổn.

Sân nhà rộng rãi, có cả một hồ bơi lớn.

Chắc đến giờ ăn tối nên khá đông người, bao gồm cả khách ngoài nhóm tụi tôi.

Nhưng phần lớn đều là người trẻ.

Trên bàn bày đầy đồ ăn, nước uống và đủ loại hoa quả.

Có người còn đang nướng đồ BBQ.

Cả ngày chưa ăn gì tử tế, giờ tôi đúng là đói thật.

“Mẫn Mẫn, mày muốn ăn gì? Tao nướng cho!”

Lâm Khiết hồ hởi hỏi tôi, chắc là muốn khoe tài nghệ nướng nướng của mình.

Tôi nhìn cô ấy đầy nghi ngờ: “Cậu biết nướng cái gì?”

“Khách quan cứ gọi món, tiểu nhị đây món gì cũng làm được!”

Cô ấy cười toe, giỡn hớt đáp.

Tôi tùy tiện gắp một con cá, hai xiên thịt bò và một cánh gà bỏ vào đĩa.

Kỷ Hướng Xuyên lúc này đang đứng gần hồ bơi nghe điện thoại, hình như là chuyện công việc, đã nói khá lâu rồi.

Hôm nay cậu ấy mặc áo sơ mi kẻ sọc trắng, phối với quần tây màu sẫm, nhìn gọn gàng, lịch thiệp.

Tôi để ý cậu ấy dường như rất hiếm khi mặc áo thun hay đồ ngắn tay.

Chẳng mấy chốc, mấy món nướng của Lâm Khiết cũng xong.

Tôi nếm thử một miếng.

“Sao? Sao? Thế nào?” Cô ấy háo hức hỏi.

“Ờm… cũng… tạm tạm thôi.”

Tôi nói khéo lắm rồi đó.

“Không thể nào!”

Cô ấy hơi cụt hứng.

“Để tao thử lại món cá xem sao.”

Tôi và Lâm Khiết đang nói chuyện thì bất ngờ nghe thấy một tiếng xuýt xoa.

Cả hai quay đầu nhìn về phía cửa.

Một cô gái mặc bikini liền thân màu đen, khoét hở gợi cảm bước vào.

Làn da cô ấy trắng như tuyết, đôi chân dài thẳng tắp lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng thứ thu hút ánh mắt người ta nhất chính là khe ngực căng đầy thẳng tắp trước ngực cô.

Đẫy đà, kiêu hãnh.

Khiến người ta vừa nhìn đã xao xuyến, thậm chí muốn chảy cả máu mũi.

Tất cả đàn ông trong phòng, ánh mắt đều bị hút chặt về phía đó.

Lâm Khiết hơi tiếc nuối nhìn tôi, hạ giọng nói: “Haizz, sớm biết vậy đã chẳng dẫn cô ta theo rồi. Mẫn Mẫn, cho mày một lời khuyên: canh chừng kỹ Kỷ Hướng Xuyên nhà mày đi, đó là yêu tinh chính hiệu trong động Bàn Tơ đấy.”

“Tới mức đó luôn hả.” Tôi đáp.

Cô gật đầu rất nghiêm túc: “Tới mức đó thật.”

Cô bạn tên là Dao Giai Giai.

Lúc đầu tôi cũng không để ý lắm, nhưng rất nhanh lời Lâm Khiết nói đã ứng nghiệm. Cô ấy hình như đặc biệt chú ý đến Kỷ Hướng Xuyên.

Ví dụ lúc ăn, cô ta sẽ nũng nịu gọi: “Bác sĩ Kỷ ơi, hôm nay hàu tươi lắm đó, anh có muốn thử không?”

Hoặc khi rót rượu, cô cũng khách sáo hỏi: “Bác sĩ Kỷ, anh muốn dùng chút rượu vang không?”

Dao Giai Giai mặc bikini xuống, đương nhiên sẽ xuống bể bơi.

Thử tưởng tượng xem, một cô gái xinh đẹp thế này xuống hồ bơi…

Gọi là cảnh tượng “ướt át mê người” cũng không ngoa.

Cảnh tượng trước mắt chính là minh chứng sống.

Đám đàn ông trong phòng, không ít người bất giác bắt chéo chân.

Cũng có người liên tục lau mũi, sợ mình sẽ chảy máu thật.

Một lúc sau, Dao Giai Giai bơi xong, đi lên khỏi bể.

Sau đó, cô ta đi thẳng về phía Kỷ Hướng Xuyên, giọng mềm nhũn hỏi: “Hướng Xuyên, sao lúc nãy em bơi lại thấy khó thở, tức ngực thế nhỉ?”

Lâm Khiết lập tức ho dữ dội.

Tôi vội vã vỗ lưng giúp cô.

Không nhịn được cảm thán, chiêu thức tán trai dữ dội thế này, tôi quả thực tự thẹn không bằng.

Lâm Khiết lại thì thầm: “Mẫn Mẫn, nhớ kỹ tối nay đừng rời mắt khỏi Kỷ Hướng Xuyên, nếu không sáng mai có hối hận cũng muộn rồi.”

Tôi nhìn về phía Kỷ Hướng Xuyên, anh đang bình tĩnh nói chuyện với Dao Giai Giai.

Không biết có phải đang giải thích nguyên nhân khiến cô ta tức ngực lúc bơi hay không.

Mặc dù trong lòng tôi có chút chua xót mơ hồ, nhưng giọng vẫn bình thản: “Chứ mày muốn tao làm gì? Chạy thẳng vào phòng Kỷ Hướng Xuyên ngủ à? Nhỡ hai người họ mà vừa mắt nhau, lửa gần rơm bén quá thì tao làm gì được?”

Lâm Khiết lo lắng nói: “Chắc chưa nhanh như vậy đâu.”

“Ai mà biết được.”

Dao Giai Giai đứng bên cạnh Kỷ Hướng Xuyên rất lâu, đến mức tôi cảm thấy sắp khiến đám đàn ông trong phòng phẫn nộ rồi.

Hai người họ nói chuyện đôi ba câu, không biết đang trò chuyện gì.

Lúc này, tôi lại cảm thấy tâm lý của Kỷ Hướng Xuyên thật vững vàng.

error: Content is protected !!