6
Dao Giai Giai thân hình chuẩn chữ S, ngực nở eo thon, gương mặt vừa ngọt ngào lại vừa gợi cảm.
Lại còn mặc bộ bikini khoét sâu màu đen đứng kế bên.
Vậy mà Kỷ Hướng Xuyên vẫn giữ được ánh mắt thản nhiên, tâm thái bình tĩnh…
Ít nhất, nhìn qua thì có vẻ như rất bình tĩnh.
Nói thật, nếu đổi lại là tôi thì chắc chắn không làm được như vậy, thế nào cũng lén nhìn vài chỗ không nên nhìn.
Lâm Khiết vẫy tay trước mặt tôi.
Tôi ngạc nhiên: “Làm gì đấy?”
Cô thở dài khe khẽ: “Mày đừng thể hiện rõ như vậy.”
“Rõ cái gì?”
“Ánh mắt của mày bây giờ giống như đang nhìn một đôi gian phu dâm phụ và chỉ mong họ biến mất ngay lập tức ấy.”
Tôi…
Thôi bỏ đi.
Tôi tiện tay cầm ly nước trái cây, quay mặt đi.
“Mày nói xem mày khổ không cơ chứ, rõ ràng Kỷ Hướng Xuyên đã tỏ tình với mày rồi, mà mày cứ giả vờ cao giá làm gì, giờ lại thấy khó chịu phải không? Thành thật mà nói, đàn ông như Kỷ Hướng Xuyên, đi đến đâu cũng có người thèm thuồng.”
Lâm Khiết chân thành khuyên nhủ.
Tôi có phần mất tập trung.
Ly nước trong tay uống hết, lúc đặt lên bàn thì không cẩn thận lệch tay, “choang” một tiếng rơi xuống đất.
Vỡ tan.
Tôi theo phản xạ cúi xuống nhặt.
Bên tai vang lên tiếng nói gấp gáp.
“Đừng nhặt!”
Nhưng đã quá muộn.
Một cơn đau nhói truyền đến, tôi cúi đầu nhìn, một ngón tay đã bị mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa phải, máu đỏ lập tức trào ra.
Kỷ Hướng Xuyên vội vàng đi đến bên cạnh tôi, cẩn thận xem xét ngón tay bị thương.
“May là không sâu lắm.”
Anh thở phào, rồi nhíu mày: “Tôi đã bảo đừng nhặt rồi mà.”
“Cậu nói muộn quá.” Tôi nhún vai.
Anh có vẻ cạn lời.
“Phải sát trùng vết thương, trong phòng tôi có oxy già và dung dịch iodine, để tôi giúp cậu xử lý.”
Tôi trừng mắt: “Vết thương nhỏ thế này mà cũng cần sao?”
“May mà chỉ là vết xước, không thì còn phải tiêm uốn ván.”
Kỷ Hướng Xuyên liếc nhìn những mảnh thủy tinh dưới đất, rồi nói với tôi: “Cậu đợi chút, để tôi gọi người dọn dẹp, lỡ dẫm trúng thì phiền.”
Sau khi Kỷ Hướng Xuyên rời đi, Lâm Khiết nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
“Mày đúng là cao tay, chiêu này Dao Giai Giai cũng phải chào thua.”
Tôi ôm trán, giải thích yếu ớt: “Tao không cố ý làm vỡ ly mà…”
Cô làm vẻ đã hiểu rõ mọi chuyện: “Tao hiểu mà, không cần giải thích.”
…
Về đến phòng, Kỷ Hướng Xuyên dùng cồn i-ốt xử lý vết thương cho tôi, sau đó băng bó cẩn thận bằng gạc.
Không hổ là bác sĩ, đồ đạc chuẩn bị cũng đầy đủ thật.
“Chú ý giữ vệ sinh vết thương, lúc tắm cố gắng tránh nước, hai ngày tới đừng ăn đồ cay nóng.”
Anh dặn dò.
Tôi gật đầu.
Trong lòng khẽ thở dài, chỉ bị miếng kính cứa một chút xíu thôi mà còn phải nhờ đến bác sĩ ngoại khoa ra tay băng bó.
Kỷ Hướng Xuyên thu dọn đồ, thấy tôi đang ngẩn người, bèn hỏi: “Vẫn còn đau à?”
Tôi vội vàng lắc đầu: “Đâu đến mức yếu đuối thế.”
“Vừa nãy ăn no chưa, có muốn xuống dưới không?”
“Không đâu, tôi về phòng… cậu, cậu làm việc của cậu đi.”
Anh nhìn tôi có chút khó hiểu: “Tôi bận cái gì?”
Tôi buột miệng: “Chẳng phải cậu đang tán gẫu với mỹ nữ à.”
Kỷ Hướng Xuyên nhướn mày, nhìn tôi nghiêm túc.
“Cậu đang hiểu lầm gì à?”
Tôi hơi né tránh ánh mắt.
“… Vừa nãy cậu nói chuyện với người ta vui vẻ như thế còn gì.”
“Tôi cần đính chính lại, tôi chỉ trò chuyện rất bình thường, không có cái gì gọi là vui hay không vui cả.”
“Không vui thì nói chuyện lâu vậy làm gì…” Tôi lẩm bẩm.
Kỷ Hướng Xuyên không nói gì nữa, ánh mắt chăm chú nhìn tôi, khoanh tay trước ngực, khóe môi dần cong lên đầy ẩn ý.
“Vân Mẫn Mẫn, cậu đang ghen.”
Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng phủ nhận: “Tôi không có.”
Anh cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng đều, trông như đang cực kỳ sung sướng.
Tôi bị nụ cười đó làm cho bối rối, lắp bắp nói: “Cậu cười cái gì chứ?”
Kỷ Hướng Xuyên bước đến trước mặt tôi, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Thì ra em cũng biết ghen đấy.”
Tôi hối hận không để đâu cho hết, biết thế vừa rồi đã chẳng mở miệng.
Dù sao cũng quyết không thừa nhận: “Tôi đã nói là không có.”
“Vậy sao em lại chú ý tôi nói chuyện với người khác bao lâu?”
“Tại vì… vì Lâm Khiết cứ lải nhải bên tai tôi suốt chuyện đó.”
“Vậy à…” Kỷ Hướng Xuyên nói với giọng đầy thâm ý: “Thế tại sao em lại quan tâm tôi nói chuyện với người ta có vui vẻ không?”
“Tôi quan tâm cậu vui hay không liên quan gì đến tôi?”
Anh cười như thể rất đáng ăn đòn: “Vân Mẫn Mẫn, giải thích tức là che giấu.”
Tôi muốn phát điên, dứt khoát liều luôn mà thừa nhận.
“Đúng, Kỷ Hướng Xuyên, tôi đang ghen đấy thì sao? Không phải cậu nói là muốn hẹn hò với tôi à, vậy mà còn đi tám chuyện lâu như thế với người con gái khác là ý gì?”
Nói ra được rồi, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Đôi mắt sâu thẳm và đẹp đẽ của Kỷ Hướng Xuyên nhìn tôi chăm chú, như có ánh sáng lấp lánh chảy trong đó.
“Cuối cùng em cũng cho tôi một câu trả lời dứt khoát.”
“Gì cơ?” Tôi ngơ ngác.
“Chuyện hẹn hò ấy mà, tôi nói với em ba lần rồi, đến bây giờ mới được câu trả lời chính thức.”
Tôi khẽ khựng lại.
“Xin lỗi, vừa rồi cô gái đó cứ hỏi tôi liên tục, hình như nhà cô ấy có bệnh tim di truyền, nên tôi mới nói chuyện lâu như vậy. Sau đó tôi còn gợi ý cô ấy đặt lịch hẹn với Giáo sư Lý ở bệnh viện bên tôi, dù sao người đó mới là chuyên gia lĩnh vực này.”
Kỷ Hướng Xuyên nghiêm túc nói.
Tôi xấu hổ đến độ chỉ muốn đâm đầu xuống đất.
Thì ra là vậy.
Vậy mà tôi còn ăn giấm linh tinh.
Trời ơi, có cái hố nào gần đây không, cho tôi chui xuống với…
“Xin lỗi, vừa rồi coi như tôi chưa nói gì hết… giờ cũng khuya rồi, tôi về phòng ngủ đây, bye.”
Tôi xoay người định chuồn, nhưng bị Kỷ Hướng Xuyên giữ tay lại.
“Vân Mẫn Mẫn.”
Sự ấm áp truyền từ tay anh sang tay tôi.
Tim tôi đập loạn cả lên, không dám nhìn thẳng vào anh.
“Em không có gì muốn nói với tôi à?” Giọng Kỷ Hướng Xuyên mang theo ý cười.
“Nói gì?”
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh.
Anh khựng lại.
“Vậy thì… nếu chúng ta đang trong mối quan hệ yêu đương, tôi có thể thực hiện một vài ‘quyền lợi’ của bạn trai chứ?”
Tôi sửng sốt, không hiểu “quyền lợi” mà anh nói là gì, chớp chớp mắt.
“Quyền gì cơ?”
Ngón tay thon dài của Kỷ Hướng Xuyên nhẹ nhàng lướt qua má tôi, để lại cảm giác tê tê, rồi vô thức dừng lại bên môi tôi.
Nụ cười trên mặt anh dần biến mất, ánh mắt đen láy trở nên sâu thẳm và mê hoặc.
“Em đoán xem?”
Tim tôi càng đập loạn hơn.
Thình thịch, thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ký ức về lần thân mật trước kia với Kỷ Hướng Xuyên lại ùa về. Mê loạn, hỗn độn…
Nhưng lần này thì khác.
Tôi rất tỉnh táo, anh cũng vậy.
Cho đến khi nụ hôn của Kỷ Hướng Xuyên nhẹ nhàng đặt xuống.
Nụ hôn vụng về, nhưng lại rất dịu dàng.
Cảm giác này thật lạ.
Như thể người đàn ông trước mặt không còn là Kỷ Hướng Xuyên mà tôi từng quen biết.
Anh bây giờ là một người trưởng thành, chín chắn và có sức hút chết người.
Nhưng, cảm giác này… tôi chẳng ghét chút nào.
Thậm chí… còn có chút thích.
Tôi từ từ đáp lại anh.
Đặt tay lên ngực anh, bắt đầu cởi nút áo sơ mi của anh ra, một chiếc… hai chiếc…
Tay tôi chạm phải cơ bụng của anh.
Cả hai chúng tôi đồng loạt khựng lại.
Cúi đầu nhìn tay mình, tôi mới nhận ra mình vừa làm cái gì.
Tức thì xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.
Nhất định không phải tay tôi, tôi đâu có mặt dày như thế.
Năm giây sau, Kỷ Hướng Xuyên chống trán khẽ cười.
“Vân Mẫn Mẫn, em đúng là tái phạm quen tay mà.”
Tôi muốn ngất đi luôn, hoặc nằm đất giả chết cho xong.
Ai da…
Tiếc là tôi chỉ có thể luống cuống giúp anh cài lại cúc áo.
“Xin lỗi, xin lỗi, em không cố ý.”
“Ý em là do vô tình?”
“Em…”
Thôi bỏ đi, càng nói càng sai.
Lần này hình tượng “gái hám sắc” của tôi trong lòng Kỷ Hướng Xuyên coi như đóng đinh luôn rồi.
Tối nay mất mặt quá trời mất mặt rồi.
“Em thật sự phải về phòng đây.” Tôi che mặt nói.
Kỷ Hướng Xuyên dịu dàng nói: “Để tôi đưa em về.”
Sáng hôm sau.
Tôi thay đồ bơi, cùng Lâm Khiết xuống bể bơi.
Vừa đội mũ xong, chuẩn bị xuống nước thì cô ấy đột nhiên hỏi: “Mẫn Mẫn, tối qua mày ngủ với Kỷ Hướng Xuyên rồi à?”
Tôi trượt chân suýt ngã xuống nước.
“Xỉu… mày nói cái gì vậy?”
Nhìn phản ứng của tôi, cô ấy dường như hiểu ra.
“Không có hả? Sáng nay Dao Giai Giai tìm Kỷ Hướng Xuyên nói mấy câu, sắc mặt có vẻ hơi ủ rũ. Tao còn tưởng mày với cậu ta xác định quan hệ rồi, nên cậu ta mới cố ý giữ khoảng cách với Giai Giai.”
…
Tôi có chút lúng túng: “Thật ra họ không có gì đâu mà.”
“Thật không đó?”
Lâm Khiết nhìn tôi đầy nghi ngờ.
Chúng tôi xuống nước, bơi vài vòng.
Chẳng bao lâu sau, Kỷ Hướng Xuyên từ phía phòng thay đồ bước ra.
Cậu ấy mặc quần bơi, rõ ràng cũng định xuống bơi.
Không thể không nói, vóc dáng của cậu ấy thật sự quá hoàn hảo–cơ ngực, cơ bụng, từng múi rõ nét, cả đường nhân ngư đầy gợi cảm.
Vừa thấy cơ bụng kia, tôi lại nhớ đến tối qua.
Một cảm giác ngượng ngùng len lỏi trong lòng tôi.
Lâm Khiết cũng nhìn thấy cậu ấy, tấm tắc cảm thán: “Nói thật chứ, thời nay bác sĩ ngoại khoa ai cũng có body như này à? Mẫn Mẫn đúng là hưởng phúc rồi.”
Không biết có phải vì Lâm Khiết nói hơi lớn không, mà Kỷ Hướng Xuyên đột nhiên quay sang nhìn chúng tôi, trên mặt thấp thoáng nụ cười không rõ ràng.
Cô ấy chẳng hề gì, còn vẫy tay chào.
“Hi~”
Tôi đành cười gượng đáp lại.
Kỷ Hướng Xuyên gật đầu xem như phản hồi.
Người đến bơi ngày càng đông, tôi và Lâm Khiết lên bờ nghỉ ngơi.


