3

Kỳ Chiêu nhẹ giọng “ừm” một tiếng: “Cháu làm gì ở đây?”

Kỳ Trường Hoài chỉ tay về phía cô gái mặc đồ trắng đứng không xa: “Tìm được một món đồ chơi, đưa ra ngoài chơi một chúc.”

Tôi theo hướng tay hắn ta nhìn sang, cô gái mặc một chiếc váy liền dài qua đầu gối màu trắng đơn giản, làn da trắng nõn nà phát sáng trong bóng đêm, ánh mắt di chuyển lên trên , dừng lại ở vùng cổ thon dài thanh tú và khuôn mặt xinh đẹp không tì vết của cô ta .

Tôi không khỏi trầm trồ, đúng là nữ chính tiểu bạch hoa trong tiểu thuyết tổng tài, nhan sắc này ai mà không yêu cho được !

Kỳ Trường Hoài liếc nhìn tôi một cái, khóe miệng hơi nhếch lên: “Cháu không làm phiền chuyện tốt của chú nữa.”

Kỳ Chiêu nhíu mày nhắc nhở: “Chú ý giữ chừng mực.”

Tôi chìm đắm trong nhan sắc của nữ chính không thể tự kìm hãm được , hoàn toàn quên mất việc mình vẫn đang tức giận, không nhịn được cảm thán: ” Tôi c.h.ế.t ba ngày cũng không thể nào trắng bằng cô ta , sống đẹp như vậy chắc không có gì phải phiền não đâu nhỉ?”

Kỳ Chiêu khẽ lắc đầu, thản nhiên nói : “Cô ấy sẽ bị người ta gặm xương cốt, em nghĩ cô ấy có phiền não không ?”

Câu này tôi không thể phản bác lại được , đó là số phận của nữ chính, ta hừ lạnh một tiếng, bĩu môi biểu thị sự bất mãn, cơn giận vừa rồi lại trỗi dậy.

Kỳ Chiêu “tặc” một tiếng, nghiêng người sang, nâng cằm tôi lên, cẩn thận quan sát khuôn mặt tôi như kiểm tra hàng hóa, hơi tiếc nuối nói : “Khuôn mặt này thật sự không đẹp bằng khuôn mặt của chính em.”

Tôi đập tay hắn ra , lạnh lùng nhìn hắn : “Khuôn mặt Kỳ tổng bây giờ còn đẹp trai hơn khuôn mặt của chính anh ấy .”

Kỳ Chiêu bị chọc cười , nhẹ giọng cảnh cáo tôi : “Tần Tuyết, ở đây tôi vẫn là người cho em ăn cho em mặc.”

Tôi nổi cáu, trừng mắt nhìn hắn : “Sau này cho dù có c.h.ế.t đói, tôi cũng không thèm ăn một hạt gạo nào của anh ! Tôi không làm nữa!”

Nói xong liền quyết đoán bước xuống xe, đóng sầm cửa xe lại , để lại cho Kỳ Chiêu một bóng lưng rất ngầu.

.…

Sự thực chứng minh, lúc Kỳ Chiêu đưa ra yêu cầu với tác giả về việc xây dựng hình tượng nhân vật dựa trên hình mẫu là tôi , hắn đã quên mất việc nói cho cô ấy biết học vấn cao và IQ cao của tôi .

Tấm bằng tốt nghiệp đại học hạng hai của cô nàng Tống Tịch Hạ này là do gia đình bỏ tiền ra mua, ngay cả chứng chỉ tiếng Anh cấp độ 4 cơ bản nhất cũng không có .

Với trình độ học vấn này mà đi xin việc thì chẳng khác nào bước vào địa ngục.

Đúng lúc tôi đang chìm đắm trong nỗi hối hận vì đã nói những lời cay độc kia thì nhà họ Tống đã trực tiếp cho người đến đón tôi từ trong nhà ra ngoại ô.

Biệt thự nhà họ Tống được trang trí rất cầu kỳ, nhưng luôn vô tình toát lên vẻ quê mùa.

Bỗng nhiên cảm thấy có người đang nhìn mình , tôi ngẩng đầu lên, thì thấy Kỳ Chiêu đang dựa người vào lan can rộng lớn trên tầng hai.

Hai tay hắn chống lên lan can bằng đá cẩm thạch, ngón trỏ và ngón giữa tay trái kẹp một điếu thuốc, lười biếng đưa ra ngoài, một làn khói thuốc theo đầu ngón tay hắn bay lên không trung.

Kỳ Chiêu mỉm cười , nhìn ta từ trên cao xuống.

Hắn ta quay đầu lại , vết bạt tai trên mặt sau một đêm vẫn rất rõ.

Xong rồi , Kỳ Chiêu đến để trả thù rồi .

Phía trên bàn ăn treo một chiếc đèn chùm bằng pha lê, ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt Kỳ Chiêu, làm mềm đi những đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt hắn , nhưng lại khiến cho vết hồng trên mặt càng thêm nổi bật.

Ba của Tống Tịch Hạ – Tống Quốc An liên tục nở nụ cười nịnh nọt Kỳ Chiêu.

Kỳ Chiêu ăn uống từ tốn, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn , ánh mắt nặng nề áp lên người tôi , khiến tôi cảm thấy bất an, trong đầu toàn là hình ảnh tôi tát hắn một bạt tai ngày hôm qua.

Tôi cắt một miếng bít tết nhỏ, cho vào miệng, nhai chậm rãi.

Qua cuộc trò chuyện giữa Kỳ Chiêu và Tống Quốc An, tôi đã nắm được thông tin quan trọng nhất, nhà họ Tống nợ Kỳ Chiêu rất nhiều tiền, rất nhiều tiền.

Nhiều đến nỗi chỉ cần Kỳ Chiêu muốn đối đầu với nhà họ Tống, thì ngày mai nhà họ Tống sẽ phá sản.

Nói đến chuyện nợ nần, Kỳ Chiêu liếc nhìn tôi một cái.

Bây giờ tôi đã hiểu câu nói “ở đây tôi vẫn là người cho em ăn cho em mặc” của hắn tối qua là có ý gì rồi .

Cả bữa ăn tôi ăn uống không yên, sợ rằng câu nói tiếp theo của hắn sẽ là nói về việc vết bạt tai trên mặt hắn là do tôi gây ra .

Cuối cùng cũng ăn xong bữa cơm, Kỳ Chiêu thì thầm với Tống Quốc An vài câu, Tống Quốc An gật đầu, quay sang nói với tôi : “Mẹ con đang chờ con ở phòng ngủ, bà ấy có chuyện muốn nói với con.”

Mẹ của Tống Tịch Hạ được chăm sóc rất tốt , chỉ là do tai nạn xe cộ nên mất khả năng đi lại , chỉ có thể nằm trên giường.

Thấy ta bước vào , bà ấy mỉm cười với tôi , vẫy tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống bên cạnh bà.

Tôi vừa sinh ra đã bị bỏ rơi ở trại trẻ mồ côi, chưa từng được trải qua tình mẫu tử ấm áp mà những người phụ nữ ở độ tuổi này dành cho con cái của mình .

Có một khoảnh khắc, tôi còn tưởng bà ấy thực sự là mẹ của mình .

Cho đến khi bà ấy nói ra ý định muốn tôi gả cho Kỳ Chiêu.

Tất cả ảo tưởng đều tan biến ngay lúc này .

Chuỗi vốn của nhà họ Tống đã bị đứt gãy, để cứu lấy nhà họ Tống, Kỳ Chiêu chỉ có một điều kiện duy nhất.

Đó là tôi phải gả cho hắn .

Tôi không biết tại sao Kỳ Chiêu lại có suy nghĩ kỳ lạ này , có lẽ chỉ là vì chúng tôi đều đến từ cùng một thế giới, hắn muốn giữ tôi ở bên cạnh mình để tìm kiếm cảm giác an toàn .

Còn tôi là trẻ mồ côi, trong xương cốt luôn khao khát tình cảm gia đình. Cho nên khi mẹ của Tống Tịch Hạ nắm lấy tay tôi , vừa khóc vừa nói là tôi chịu thiệt thòi rồi , thì tôi đã quyết định.

Tôi muốn dùng hôn nhân để đổi lấy tình cảm.

Cũng chỉ là lấy chồng mà thôi, lấy ai mà chẳng được .

Lấy Kỳ Chiêu vừa có tiền, lại là một lựa chọn không tồi.

Lau nước mắt cho mẹ của Tống Tịch Hạ xong, tôi rời khỏi phòng ngủ, đi xuống lầu.

Kỳ Chiêu lạnh lùng ngồi trên chiếc ghế sofa bằng da ở phòng khách, hai ngón tay không ngừng xoa xoa, đây là hành động mà Kỳ Chiêu thường làm khi hắn đang bực bội.

Nghe thấy tiếng động, hắn ngước mắt lên bình tĩnh nhìn tôi .

Giữa chúng tôi cách một khoảng cách nhất định, tôi cúi đầu nhìn hắn : ” Tôi không biết anh muốn làm gì, nhưng tôi đồng ý.”

……

Ngày hôm sau , tôi bị Kỳ Chiêu gọi đến sân tennis.

Kỳ Chiêu và Kỳ Trường Hoài đang chơi tennis. Thấy tôi đến, Kỳ Chiêu làm dấu nghỉ giữa hiệp rồi bước về phía tôi .

Kỳ Trường Hoài nheo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới , hừ lạnh một tiếng: “Thẩm mỹ của chú lúc nào lại trở nên kém cỏi như vậy ?”

Kỳ Chiêu quay đầu lại , lạnh lùng hỏi: “Ý cháu là sao ?”

Kỳ Trường Hoài nhún vai, ánh mắt lướt qua n.g.ự.c tôi , khóe miệng nhếch lên nụ cười khó hiểu: “Nghĩa đen lần nghĩa trắng đều được . Dù sao thì cô Tống này ngoài thân hình nóng bỏng ra thì còn có gì nữa chứ? Người nhà chắc chắn sẽ không đồng ý cho cô ta bước chân vào cửa nhà họ Kỳ đâu .”

Tôi nhướng mày, Kỳ Trường Hoài không hổ là ông tổ của dòng tiểu thuyết tổng tài bá đạo não tàn, dám nói những lời khó nghe như vậy ngay trước mặt người trong cuộc.

Có một khoảnh khắc, tôi còn nghi ngờ liệu mình có phải là người vô hình hay không .

Sắc mặt Kỳ Chiêu sa sầm, lạnh lùng ra lệnh: “Xin lỗi cô ấy đi .”

Kỳ Trường Hoài cười lạnh một tiếng, lắc đầu: “Chú, cháu không nói sai điều gì cả, tại sao phải xin lỗi ?”

Kỳ Chiêu xoay xoay cây vợt tennis trong tay, nhanh chóng bước đến, nhảy qua lưới, vung cây vợt đánh mạnh vào người Kỳ Trường Hoài, Kỳ Trường Hoài không kịp tránh, lĩnh trọn vài đòn.

Tôi nhìn mà hồn vía lên mây, khí thế kia của Kỳ Chiêu cứ như thể muốn dùng cây vợt đánh cho Kỳ Trường Hoài thành tàn phế.

Giọng nói của Kỳ Chiêu lạnh lùng: “Không xin lỗi thì bị đánh, bị đánh hay là xin lỗi , tự cháu chọn lấy một.”

Kỳ Trường Hoài cúi gằm mặt không nói gì, Kỳ Chiêu giơ cây vợt lên, đánh mạnh vào lưng Kỳ Trường Hoài, vài đòn liên tiếp, lưng Kỳ Trường Hoài đã ướt đẫm máu, vết m.á.u loang lổ trên chiếc áo thun trắng muốt.

error: Content is protected !!