2

Tôi làm sao biết được vì sao nguyên chủ lại xa lánh cậu ?

Tôi đang muốn lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, thì cái cảm giác bị nhìn chằm chằm lại ập đến.

Tôi theo bản năng ngước mắt lên nhìn . Trên chiếc ghế sofa màu đen đối diện ngồi một người đàn ông toát ra khí chất khác biệt so với không khí xung quanh, chỉ cần ngồi đó thôi cũng đủ khiến người khác phải nể phục.

Hắn ta mặc một bộ đồ màu đen, hơn nửa người ẩn mình trong bóng tối, không nhìn rõ mặt.

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm về phía trước không trả lời, Thẩm Trục kéo kéo tay áo ta : “Chị à , sao chị không trả lời em?”

Tôi quay sang nhìn cậu ta cười xin lỗi : “Dạo này công việc hơi bận.”

Thẩm Trục nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay, lại ghé sát tai ta cười nói : “Chị giỏi tìm cớ ghê.”

Tâm trí tôi không đặt ở trên người cậu ta , ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía người đàn ông trên ghế sofa.

Người đàn ông ẩn mình trong bóng tối bỗng nhiên đứng dậy, một tia sáng chiếu qua khuôn mặt hắn , lúc này tôi mới nhìn rõ hắn là ai – Kỳ Chiêu.

Kỳ Chiêu vượt qua đám người , bước đến trước mặt tôi , sắc mặt u ám, gượng gạo nở một nụ cười : “Không làm thêm giờ là để đến đây chơi với trẻ con sao ?”

Tôi bị giọng điệu của hắn dọa cho giật mình , hơi hoảng hốt nhìn hắn một cái, sau đó liền phản ứng lại , nụ cười vụt tắt. Hắn chỉ là sếp của tôi , dựa vào đâu mà quản thời gian ngoài giờ làm việc?

Tôi mím chặt môi, không nói gì.

Thẩm Trục ngồi bên cạnh tôi ngơ ngác nhìn Kỳ Chiêu xuất hiện đột ngột, hỏi với vẻ nghi ngờ: “Chị à , anh ta là…?”

Tôi bực bội nói : “Là sếp của tôi .”

Thẩm Trục thư thái ngả người ra sau , nhếch mép cười khẩy một tiếng: “Nghe giọng điệu hỏi tội kia cứ tưởng là bạn trai của chị chứ.”

Kỳ Chiêu liếc nhìn cậu ta từ trên cao xuống, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn: “Chuyện này liên quan gì đến cậu ?”

Thẩm Trục ngẩng đầu lười biếng nhìn hắn , sắc mặt hơi sa sầm: “Ngoài giờ làm việc, sếp can thiệp vào đời sống riêng tư của nhân viên là vi phạm pháp luật.”

Vừa nghĩ đến việc xuyên không rồi mà vẫn là nhân viên của hắn , tôi lại càng tức hơn. Chẳng lẽ tôi bị ràng buộc với hệ thống ” làm trâu làm ngựa” nào đó sao ?

Thật sự tuyệt vọng vcđ!

Bây giờ đã ngoài giờ làm việc! Vậy mà làm gì cũng bị quản!

Giống hệt ông sếp kiếp trước luôn ép tôi làm thêm giờ, ngay cả giọng điệu hỏi tội vừa nãy cũng giống nhau y đúc.

Tôi nhìn Kỳ Chiêu, nhíu mày: “Kỳ tổng, ngoài giờ làm việc tôi làm gì là quyền tự do của tôi , mỗi ngày tôi chỉ có nhiệm vụ là pha cà phê cho Kỳ tổng ngài, tôi không được tan làm đúng giờ, chẳng lẽ còn phải ở lại phục vụ ngài nữa sao ?”

Kỳ Chiêu bình tĩnh nhìn tôi từ trên cao xuống, một lúc lâu sau mới khẽ cười : “Không ở lại phục vụ tôi , chẳng lẽ còn định ở lại phục vụ đám trẻ con này sao ?”

Bây giờ tôi chỉ cảm thấy hắn bị bệnh rồi .

Hắn nói xong liền cúi người xuống, nắm lấy cổ tay tôi kéo đi , bỏ ngoài tai sự phản kháng của tôi , nhét tôi vào trong xe hơi .

Tôi không hiểu Kỳ Chiêu rốt cuộc muốn làm gì, liền mở cửa xe bước xuống.

Ngay lúc ta vừa mở cửa xe, giọng nói trầm thấp của Kỳ Chiêu vang lên: “Tần Tuyết.”

Toàn thân tôi cứng đờ, đây là tên của tôi , sao Kỳ Chiêu lại biết ?

“Thật đáng tiếc, phương án thu mua mảnh đất ở phía đông thành phố, cô còn chưa kịp gửi lên thì đã đột tử rồi .”

Trong nháy mắt, tôi như bị sét đánh trúng, mắt tối sầm lại , cả người lạnh toát.

Gã sếp ngu ngốc của tôi cũng xuyên không đến đây sao ?!

Tôi nhíu mày hỏi hắn : “Sao anh lại biết tôi không phải là Tống Tịch Hạ, mà là Tần Tuyết?”

Kỳ Chiêu cười khẩy một tiếng, giọng điệu âm dương quái đản: “Chỉ có em mới có thể pha cà phê dở tệ đến vậy , muốn người ta không nhận ra cũng khó.”

Tôi liếc hắn một cái, chê pha cà phê dở, kiếp trước không phải vẫn ngày nào cũng yêu cầu tôi pha cà phê cho hắn uống sao ?

“Nếu không em tưởng tôi để ”cô ấy ” pha cà phê cho tôi liên tục một tháng làm gì?” Hắn cảm khái, ” Tôi thực sự rất nhớ cốc cà phê dở tệ hại của em.”

“Kỳ tổng, sao anh …” Tôi suy nghĩ một lúc rồi thay đổi cách nói , “chết vậy ?”

Kỳ Chiêu liếc nhìn tôi , cười lạnh: “Bị người ta nguyền rủa nên bị ông trời trừng phạt, tức c.h.ế.t đấy.”

Tôi theo bản năng gật đầu, nhưng trong lòng vẫn hơi lo lắng, nếu nói đến người nguyền rủa Kỳ Chiêu nhiệt tình nhất kiếp trước thì chắc chắn là tôi rồi .

Chẳng lẽ hắn bị tôi nguyền rủa c.h.ế.t thật sao ?

Đúng lúc đang suy nghĩ m.ô.n.g lung thì giọng nói trầm thấp của Kỳ Chiêu đã cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi .

“Trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi này , chú của nam chính trùng tên với tên sếp ngu ngốc của tôi , tên là Kỳ Chiêu. Những kẻ tư bản bóc lột như hắn ta nên biến mất khỏi trái đất này ! Ngày nào cũng bắt tôi làm thêm giờ! Hắn ta không tan làm thì tôi không được tan làm . Ngày nào nhìn thấy hắn ta tôi cũng muốn đá cho cái m.ô.n.g bị trĩ của hắn ta một cái, đợi kiếm đủ tiền rồi , sớm muộn gì tôi cũng cho hắn ta bay màu khỏi trái đất này .”

Tôi trợn tròn mắt, không dám thở mạnh.

Đây không phải là bình luận dài mà tôi để lại dưới cuốn tiểu thuyết trước khi c.h.ế.t sao ?

Nói xong, hắn im lặng vài giây, rồi bật cười : “Ngay cả chuyện tôi bị trĩ em cũng mang ra nói sao ?”

Tôi càng nghĩ càng thấy sai sai, làm sao hắn biết được ?

Giác quan thứ sáu của người phụ nữ mách bảo tôi rằng chuyện này không hề đơn giản!

Tôi vội vàng nghiêng người sang, túm lấy cổ áo hắn , nhấn mạnh xuống. Kỳ Chiêu bị dọa cho theo bản năng ngả người về sau tránh né, “rầm” một tiếng, đầu hắn đập vào lưng ghế.

Tôi nhìn chằm chằm hắn : “Làm sao anh biết được ? Không lẽ sau khi tôi c.h.ế.t anh còn đi kiểm tra điện thoại của tôi sao ?”

Có lẽ bị ánh mắt muốn liều c.h.ế.t của tôi dọa cho sợ hãi, hắn ấp a ấp úng nói : ” Tôi … là Ngọt Ngào Không Ăn Rau Mùi.”

Ta nhanh chóng lục lọi cái tên này trong đầu, suy nghĩ hai giây sau đó liền sững sờ.

“Ngọt Ngào Không Ăn Rau Mùi” không phải là đại gia thường xuyên ném tiền donate cho cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo này sao ???

Tổng tài lạnh lùng, kiềm chế trước mặt mọi người , không ngờ lại là fan cuồng của tiểu thuyết tổng tài bá đạo?

Bây giờ người ta thích chơi loại hình tượng trái ngược này sao ?

Tôi vừa định rút tay về, ngồi trở lại chỗ của mình thì trong đầu bỗng lóe lên một đoạn ký ức.

Tôi nhớ ra lần đầu tiên nữ phụ Tống Tịch Hạ xuất hiện, tác giả đã viết trong lời tác giả rằng: “Để báo đáp vị kim chủ ‘Ngọt Ngào Không Ăn Rau Mùi’ đã nhiệt tình ủng hộ, theo như yêu cầu của anh ấy , tôi đã thêm một nhân vật là Tống Tịch Hạ ~ Nghe nói nhân vật này được lấy cảm hứng từ cô thư ký của ‘Ngọt Ngào Không Ăn Rau Mùi’ hahahahahaha.”

Lúc đó tôi còn thấy cô thư ký kia thật đáng thương, bị sếp bóc lột sức lao động ngoài đời thực chưa đủ, lại còn bị người ta viết vào trong truyện để tiếp tục bị bóc lột.

Nào ngờ người đáng thương đó lại chính là tôi !

Tôi tức giận đ.ấ.m liên tiếp vào người hắn hai cái: “Anh thật quá đáng, còn bắt tôi làm việc cho anh trong tiểu thuyết sao ?!”

Tôi quá tức giận, không kìm chế được liền giáng cho Kỳ Chiêu một bạt tai.

“Chát” một tiếng, bầu không khí trong xe như đóng băng.

Kỳ Chiêu bị đánh cho hít một ngụm khí lạnh, cơn đau rát từ lòng bàn tay không ngừng nhắc nhở vừa rồi tôi đã ra tay mạnh như thế nào. Tôi cố kìm nén sự hoảng loạn trong lòng, hừ lạnh một tiếng, buông tay ra , ngồi trở lại chỗ của mình .

Kỳ Chiêu có lẽ không hiểu tại sao tôi lại tức giận như vậy , mím chặt môi nói : “Em… bình tĩnh lại đi .”

Tôi liếc nhìn Kỳ Chiêu, toàn thân đang ở trên bờ vực bùng nổ, chỉ muốn đánh cho hắn một trận mới thôi.

Đúng lúc ta định mở cửa xe bỏ đi thì kính xe bên ghế lái bị ai đó gõ hai tiếng.

Tôi và Kỳ Chiêu đồng thời nhìn sang, kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú quen thuộc.

Nam chính xuất hiện!

Kỳ Trường Hoài lạnh lùng liếc nhìn tôi đang ngồi ở ghế phụ, ánh mắt lại tiếp tục dừng lại trên người Kỳ Chiêu, mở miệng chào hỏi: “Chào chú.”

error: Content is protected !!