Tôi xuyên sách, xuyên thành một nữ phụ n.g.ự.c to não nhỏ.
Tôi khẽ cúi đầu nhìn đường cong trước ngực, khóe miệng suýt chút nữa đã kéo đến tận mang tai.
Trời đất ơi!
Cả đời này tôi chưa bao giờ sở hữu vòng một bự đến vậy !
Là tôi đấy! Người đã sống một đời với vòng một”lép kẹp”, giờ đây lại được chứng kiến cảnh tượng ”đồ sộ” trước mắt.
Giọt nước mắt bất giác lăn dài trên khóe miệng!
Ai có thể ngờ được , tôi – một người lao động cần mẫn, bán mình cho tư bản tám năm trời, cuối cùng lại đột tử khi đang đọc tiểu thuyết.
Xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo mà tôi vừa mới cho tám trăm chữ đánh giá ác ý – “Yêu Em Phải Gặm Cốt Của Em”.
Lại còn trở thành một nữ phụ n.g.ự.c to não nhỏ, xinh đẹp tuyệt trần – Tống Tịch Hạ.
Là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Tống thị, dựa vào một loạt hành động não tàn khiến người ta phải nghi ngờ IQ của nàng. Cuối cùng thậm chí còn cứng đầu dựa vào quan hệ gia đình để trở thành thư ký bên cạnh chú của nam chính – Kì Chiêu.
Sở dĩ tôi có ấn tượng sâu sắc với chú của nam chính là vì hắn ta trùng tên với gã sếp ngu ngốc đã bóc lột sức lao động của tôi trong tám năm trời.
Tôi nhìn chiếc bồn cầu dát vàng trong nhà Tống Tịch Hạ, chìm vào trầm tư.
Sự trầm tư chỉ kéo dài vỏn vẹn một giây.
1
Tôi dứt khoát lấy điện thoại ra gửi đơn xin từ chức cho bộ phận nhân sự.
Mẹ kiếp, đã là thiên kim tiểu thư rồi , ai còn muốn làm trâu làm ngựa nữa chứ!
Tôi tắm rửa sạch sẽ, đứng trước chiếc gương lớn soi ngắm thân hình thướt tha của mình , thỉnh thoảng còn đưa tay lên xuống mân mê.
Đúng lúc giọt nước mắt định trào ra khỏi khóe mi một lần nữa, thì dòng suy nghĩ của tôi bị một hồi chuông báo động chói tai cắt đứt.
Tôi hoảng loạn nhìn trái nhìn phải xem có phải là hỏa hoạn hay không .
Ngay lúc ta định bịt miệng, bịt mũi lao ra ngoài, thì mới phát hiện ra đó là tiếng chuông điện thoại của nguyên chủ.
Ai đời lại dùng chuông báo động làm nhạc chuông điện thoại chứ, nguyên chủ chắc là bị tiếng chuông này dọa cho đột tử rồi .
Tôi nhìn dòng chữ hiện trên màn hình điện thoại – “Sếp Quỷ”, do dự hai giây, cuối cùng vẫn nhấc máy.
Tôi run rẩy lên tiếng: “Xin chào…”
Giọng nói trầm thấp, lạnh nhạt của người đàn ông truyền đến từ đầu dây bên kia : “Cô muốn xin nghỉ việc?”
Thì ra giọng nói của thúc thúc nam chính lại dễ nghe như vậy , tai muốn mang thai luôn rồi ~
Nhưng mà, bóng ma tâm lý bị bóc lột sức lao động ở kiếp trước quá lớn, tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần, nghiêm túc nói : “Vâng, Kì tổng, khoảng thời gian này bởi vì năng lực bản thân còn nhiều thiếu sót, đã gây ra rất nhiều phiền phức cho ngài, cho nên tôi quyết định xin nghỉ việc.”
Giọng nói Kì Chiêu lạnh hơn so với lúc nãy vài phần: ” Đúng là vậy , bảo cô pha cho tôi cốc cà phê, cô bưng vào hắt thẳng lên quần tôi . Một tháng hủy hoại của tôi tám cái quần, hại tôi bây giờ không dám uống cà phê nóng nữa.”
Tôi cười gượng gạo một tiếng, vội vàng đu theo: “Vậy tôi chờ ngài kí tên vào đơn xin nghỉ việc của tôi .”
Nào ngờ Kì Chiêu lại kiên quyết nói : ” Tôi không đồng ý, lập tức đến công ty làm việc cho tôi .” Nói xong liền cúp máy.
Tôi cười lạnh một tiếng, ném điện thoại lên giường, nằm xuống. Trước kia là vì không có tiền, để không c.h.ế.t đói, bất đắc dĩ mới phải cúi đầu trước tư bản, bây giờ tôi đã là thiên kim tiểu thư của tư bản rồi , dựa vào đâu mà lại bị một tên tư bản khác sai khiến chứ.
Không bao lâu sau , tiếng chuông báo động lại vang lên, tôi liếc nhìn màn hình “Daddy”, vội vàng nhấc máy.
Còn chưa kịp mở miệng, giọng nói đầy tức giận của ba nguyên chủ đã truyền đến: “Ai cho con tùy tiện nghỉ việc? Ta nói cho con biết , nếu hôm nay con không đi làm , ta sẽ khóa hết thẻ của con! Nhanh chóng đến công ty làm việc!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, giọng nói của ba nguyên chủ đã bị tiếng tút tút thay thế.
Tôi bất lực gãi đầu. Thì ra đây chính là lý do nguyên chủ đường đường là thiên kim tiểu thư, có ba là tư bản mà vẫn bị tư bản bóc lột sức lao động à .
Kỳ Chiêu chống khuỷu tay lên bàn làm việc, tay liên tục lật xem báo cáo tài chính quý này , ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Tôi cung kính đứng cách hắn không xa, âm thầm nuốt nước miếng trước vẻ đẹp trai của hắn .
Kỳ Chiêu mặc một bộ vest đắt tiền được may thủ công, đường nét khuôn mặt rõ ràng và sâu, sống mũi cao thẳng, đeo một cặp kính gọng vàng, toát lên khí chất cao quý.
Trong nguyên tác, tác giả không đề cập nhiều đến Kỳ Chiêu. Hơn nữa lúc đó tôi đang mải mê theo dõi tình yêu hận tình thù giữa nam nữ chính, nên những chỗ nào có Kỳ Chiêu xuất hiện, tôi thường chỉ lướt qua.
Hắn ta cứ để tôi đứng đó một lúc lâu. Ngay lúc tôi đang suy nghĩ xem trưa nay ăn gì thì Kỳ Chiêu cũng chịu mở miệng.
“Pha cho tôi một cốc cà phê.”
“Vâng, Kỳ tổng.”
Tôi vội vàng đi pha cho hắn một cốc cà phê.
Thấy ta bưng cốc cà phê nóng bốc khói vào , Kỳ Chiêu theo bản năng hai tay đan vào nhau , che chắn cho bộ phận yếu ớt nhất trên người mình , vẻ mặt có chút căng thẳng.
Khóe miệng tôi giật giật, nguyên chủ đúng là đã tạo thành bóng ma tâm lý cho Kỳ Chiêu rồi .
Khi tôi đặt cốc cà phê xuống trước mặt Kỳ Chiêu một cách vững vàng, hắn ngước mắt lên nhìn tôi với vẻ nghi hoặc.
Tôi mỉm cười chuyên nghiệp dưới ánh mắt của hắn , mí mắt Kỳ Chiêu giật giật, xua tay ra ý bảo tôi đi ra ngoài.
Tôi nhàm chán ngồi chơi gỡ b.o.m trên máy tính, thì ra công việc của nguyên chủ thực sự chỉ là pha cà phê cho Kỳ Chiêu mỗi ngày.
Tôi nhìn đồng hồ treo tường, âm thầm đếm ngược một phút cuối cùng.
Vừa đến giờ, tôi liền cầm túi xách định tan làm , thì bị một thư ký khác của Kỳ Chiêu – Chung Thiến Thiến gọi giật lại : “Tịch Hạ, cô đi đâu đấy?”
Tôi quay đầu lại nhìn cô ta , chỉ chỉ vào đồng hồ đeo tay: “Tan làm chứ còn đi đâu .”
Chung Thiến Thiến không thể tin nổi hỏi tôi : “Tan làm đúng giờ? Sao cô dám thế…?”
Tôi ấy mà, thực ra là một người đơn giản.
Kiếp trước cực kỳ hiếm có cơ hội được tan làm đúng giờ, đến thế giới này nhất định phải tan làm đúng giờ!
Chúa Jesus đến cũng không cản được tôi .
Tôi mỉm cười , nháy mắt với cô ta : “Đó là quyền lợi mà Luật lao động ban tặng cho tôi .”
Tôi xoay người rời đi , không lưu luyến chút nào.
.…..
Về đến nhà, tắm rửa xong, tôi lau khô tóc rồi bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó có thể cung cấp chi tiết về cuộc sống của nguyên chủ.
Không phụ công lục tung tủ quần áo, trong ngăn kéo thứ hai của tủ đầu giường, tôi tìm thấy nhật ký của nguyên chủ.
Tôi lật xem vài trang, cảm thấy gọi là nhật ký thì có vẻ không chính xác lắm, bởi vì trên đó không hề ghi ngày tháng, giống như là lúc nào nhớ ra thì viết vài dòng, càng giống loại tản văn ngẫu hứng hơn.
Tôi lại lật thêm hai trang, bỗng nhiên giật giật khóe miệng, không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Mẹ kiếp, mình cố tình hắt cốc cà phê vào quần cái tên sếp ngu ngốc đó đấy, đáng đời!”
“Cái tên thiểu năng trí tuệ này , công việc không ngày nào là làm cho xong được , oán khí của mình bây giờ còn mù mịt hơn cả khói bụi của thành phố này nữa.”
Thì ra nguyên chủ cố ý, tôi bật cười , lật sang trang khác.
“Lần này mình đã dùng nước sôi, tên sếp não tàn bị bỏng rồi ! Thế mà cũng không đuổi việc mình sao ? Không thể nào?!?! Thì ra làm tổng tài là có thể nhịn được những điều mà người thường không thể nhịn được sao ?”
Đọc đến nội dung trang tiếp theo, mắt tôi tối sầm, mồ hôi lạnh túa ra , chảy dọc theo sống lưng.
“Cái ông thầy bói đó không phải nói là cơ thể của mình sẽ bị một cô gái xuyên không đến khống chế sao ? Như vậy là mình có thể trở về thế giới của mình rồi ! Thế nhưng sao cô ta còn chưa đến!? Lấy của mình nhiều tiền như vậy , lẽ nào ông thầy bói đó là kẻ lừa đảo sao ?”
Nguyên chủ cũng là người xuyên không !
Tôi – người còn chưa thể tiếp nhận hoàn toàn ký ức của nguyên chủ – thực sự muốn khóc .
Tục ngữ có câu, cho dù có khóc cũng phải khóc trong vòng tay của cậu em vận động viên có cơ bụng 8 múi.
Nguyên chủ quả nhiên không hổ là thiên kim tiểu thư xuyên không tới, tôi ở quán bar chưa được nửa tiếng, đã có hai nhóm em trai vận động viên ngọt ngào chào hỏi, mồm nói “Chị Tịch Hạ”, rồi còn muốn uống rượu cùng.
Tôi cười duyên cụng ly với bọn họ.
Kiếp trước bị ông chủ bóc lột sức lao động, cho dù kiếm được kha khá tiền cũng rất khó có cơ hội ra ngoài tận hưởng cuộc sống, chứ đừng nói đến việc được các em trai ngọt ngào vây quanh như bây giờ.
Uống một ngụm rượu, tôi liền cảm thấy cổ lạnh toát, hình như là đang bị ai đó nhìn chằm chằm. Tôi đảo mắt nhìn xung quanh cũng không phát hiện ra nhân vật khả nghi nào.
Đúng lúc ta cảm thấy kỳ lạ, thì cậu em ngồi bên cạnh bỗng nhiên khoác tay, ghé sát tai tôi , giọng điệu có chút nũng nịu: “Chị à , dạo này chị không đến tìm em nữa.”
Hơi thở ấm áp phả vào tai, hơi ngứa ngáy.
Tôi đỏ mặt, nghiêng người sang một bên, quay đầu nhìn cậu ta , người vừa nói chuyện đang dựa lưng vào thành ghế sofa, tay chống cằm, mái tóc nâu bồng bềnh, mềm mại toát lên vẻ trong sáng, ngây thơ của tuổi trẻ, đường nét khuôn mặt thanh tú.
Thấy tôi tránh né cũng không hề tức giận, dường như đang cười , khóe môi hơi nhếch lên.
Tôi từng nhìn thấy ảnh cậu nam sinh này trong nhật ký của nguyên chủ. Cậu ta tên là Thẩm Trục, quen biết nguyên chủ như là duyên tiền định.


