3

“Tối nay để An An ngủ với tôi đi, không thì nó sẽ khóc đấy.”

Tôi: “Rốt cuộc ai mới là mẹ của An An vậy?”

Cố Thần mặc kệ tôi, quay sang hỏi An An:

“Nói cho mẹ biết đi con, tối nay An An có muốn ngủ với chú không?”

An An lập tức chui rút vào lòng tôi và lắc đầu nguầy nguậy:

“Không có đâu! Không muốn chút nào!”

Cố Thần cau mày:

“Vừa nãy con đâu có nói vậy.” Nói xong lại ghé sát vào tôi, thì thầm:

“An An chỉ ngại thôi.”

Sáu năm trôi qua, vậy mà Cố Thần vẫn giữ nguyên sự… tự luyến như ngày nào. Thậm chí còn có phần nghiêm trọng hơn thì phải?

Buổi tối sau khi dỗ An An ngủ xong, ekip chương trình bất ngờ sắp xếp cho các khách mời tụ họp lại. Để tạo bầu không khí thoải mái, chúng tôi dựng một mái che đơn giản ngoài ban công và ngồi lại cùng nhau trò chuyện.

Vì là ghi hình nên phần lớn thời gian đều theo kịch bản, MC đặt câu hỏi và khách mời sẽ trả lời theo hướng đã sắp xếp sẵn.

Mọi thứ vốn đang diễn ra bình thường, cho đến khi đến lượt Cố Thần…

MC: “Trước đây thầy Cố từng tuyên bố rõ ràng rằng sẽ không tham gia show thực tế. Vậy không biết lần này vì lý do gì mà thay đổi quyết định vậy ạ?”

Cố Thần lười biếng tựa lưng vào ghế rồi chậm rãi nói:

“Vì trong chương trình có người tôi thích mà.”

Tôi đang uống nước thì suýt nữa bị sặc. Ho sù sụ đến mức mắt cũng đỏ lên.

Mà cái người vừa gây chuyện kia vẫn còn dửng dưng, chậm rãi đưa khăn giấy cho tôi, bộ dạng vô cùng có tâm:  “Cô Trình, cô không sao chứ?”

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt.

Các khách mời còn lại đồng loạt cúi đầu, người thì giả vờ chỉnh lại khăn trải bàn, người thì giả bộ đập muỗi, thậm chí còn có người bắt đầu cảm thán:  “Hôm nay trăng sáng đẹp quá nhỉ?”

Tôi nhìn bầu trời đen thăm thẳm mà lặng lẽ thở dài.

May mà MC kịp thời giải vây:

“À phải rồi, không chỉ thầy Cố thích đâu, tôi cũng rất hâm mộ các anh chị ở đây. Mọi người đều là những diễn viên tài năng, tôi cực kỳ thích xem phim của mọi người!”

Cố Thần mỉm cười, nhẹ nhàng nói tiếp:

“Mấy năm nay sao không thấy cô Trình đóng phim nhiều nữa nhỉ?”

Tôi quay về phòng, chống tay lên tường rồi chậm rãi ngồi xuống đất.

An An ngủ rất say, trong giấc mơ thỉnh thoảng lại lẩm bẩm vài câu.

Tôi ôm chặt An An đang say giấc mà nước mắt vô thức lăn dài.

Làm sao tôi không biết mình đã phụ lòng Cố Thần? Chỉ là tôi không dám nói cho anh biết sự thật lúc đó.

Ngày ấy chia tay anh tôi có quá nhiều điều bất đắc dĩ.

Gia thế của Cố Thần hiển hách, anh là con cưng của trời, có thể sống tùy ý và cũng có thể tự do phóng khoáng.

Nhưng tôi thì khác.

Bố mẹ ly hôn, từ nhỏ tôi đã phải nương nhờ dưới mái nhà của người khác.

Nếu không phải vì một bộ phim mà gặp nhau, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng có bất kỳ mối liên hệ nào với Cố Thần.

Với tôi, có thể bước chân vào giới giải trí, cho dù chỉ là một diễn viên tuyến mười tám vô danh cũng đã là may mắn ba đời.

Nhưng với Cố Thần, việc bước vào giới này chẳng qua chỉ là một trải nghiệm rèn luyện. Mọi con đường của anh đã được gia đình sắp đặt sẵn, anh chỉ cần ung dung tiến bước, nhẹ nhàng bước lên thảm đỏ của chính mình.

Dĩ nhiên, trong con đường được cha mẹ anh vạch sẵn ấy, hoàn toàn không có tôi – một thứ “phụ kiện” dư thừa.

Anh có tiền đồ rộng mở.

Tôi lại mờ mịt, chẳng có chút ánh sáng nào.

Sao trời và bụi đất, vốn dĩ không thể hòa làm một.

Vậy nên, khi chị gái Cố Thần tìm đến tôi, thậm chí chị ta chẳng cần phải nói gì nhiều, chỉ cần vô tình để lộ chiếc túi hàng hiệu và phong thái cao quý trong từng cử chỉ lời nói, cũng đã đủ để phá vỡ tất cả sự kiên cường mà tôi đã gắng gượng bao lâu nay.

“Cô Hoan, theo tôi được biết, cô thậm chí còn chưa từng học đại học. Tôi không có ý coi thường cô đâu,” Cố Tịnh cười dịu dàng, “Nhưng người như cô, về mặt tư tưởng và suy nghĩ, vốn dĩ không thể sánh ngang với Cố Thần.”

“Tình yêu thì có là gì? Chỉ là một chút mới lạ và đam mê nhất thời thôi. Huống chi Cố Thần vẫn còn trẻ, vấp phải sai lầm là điều khó tránh.”

Chị ta kiêu hãnh ngẩng cao đầu, viên kim cương đắt giá trên cổ lấp lánh dưới ánh đèn.

“Tôi hiểu mà, những người như cô rất có lòng tự trọng. Chủ động một chút thì vẫn hơn là sau này bị đá, có đúng không?”

Hôm đó tôi như mất hồn mất vía.

Nhưng đến tối khi về nhà, tôi vô tình nhìn thấy điện thoại của Cố Thần.

Những dòng tin nhắn trên đó chói mắt vô cùng:

“Chơi chán rồi thì tính tiếp sau.”

“Chuyện đính hôn với Doanh Doanh có thể hoãn lại một chút, dù sao thì bây giờ tôi vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp để nói với Trình Hoan.”

Trong khoảnh khắc ấy, tôi như rơi vào hầm băng.

Lời của Cố Thấm cứ vang vọng mãi bên tai.

Tôi hoang mang và không biết phải làm sao, chỉ dám cẩn thận tìm cơ hội để nói chuyện với Cố Thần.

Nhưng anh chỉ nhận một cuộc điện thoại rồi vội vã rời đi.

Cũng không nói một lời.

Và cũng chính đêm hôm đó, tôi nhận được thông báo từ đoàn phim rằng vai diễn mới của tôi đã bị thay thế.

Lý do rất đơn giản: Không phù hợp.

Tôi bật cười chua chát. Không phù hợp cái gì chứ?

Chẳng qua là vì thiên kim tiểu thư của nhãn hàng tài trợ cũng muốn có được vai này mà thôi.

Sau này tôi mới biết, tối hôm đó Cố Thần đi dự tiệc.

Và người ở đó chính là Châu Doanh cùng với gia đình cô ta.

Tôi hoàn toàn nguội lạnh, tôi cố gửi cho Cố Thần vài tin nhắn.

Nhưng anh không trả lời.

Mãi đến tối hôm sau, anh mới vội vàng đáp lại một câu:

“Đừng nghĩ nhiều, chờ anh xong việc rồi anh sẽ đưa em đến một nơi, anh có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.”

Tôi suy nghĩ thật lâu, cuối cùng gõ lên màn hình một chữ “Được.”

Sau đó, tôi xóa tin nhắn và chặn liên lạc, dứt khoát dọn đi.

Trùng hợp là hợp đồng của tôi với công ty cũng kết thúc đúng vào tháng đó.

Thế là không chút vương vấn nào, tôi đã rời đi thật xa.

Suốt sáu năm, tôi gần như từ bỏ hoàn toàn nghiệp diễn, lang thang khắp nơi và bận rộn đến kiệt sức.

Lý do tôi tham gia chương trình tạp kỹ năm nay, đơn giản chỉ có một.

Tôi quá nghèo.

Tôi không thể nuôi nổi An An nữa.

Vì vậy nên tôi đã cầu cạnh khắp nơi, khó khăn lắm mới có được một cơ hội như thế này – một cơ hội để tôi quay lại trước công chúng.

Cũng chính vì thế mà tôi để tâm đến những lời đồn đại trên mạng hơn bất cứ ai.

Con đường phía trước có rất nhiều, nhưng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.

Cả đêm tôi không chợp mắt.

Cũng may là mùa đầu tiên của chương trình sắp kết thúc, tôi không cần phải chạm mặt Cố Thần quá nhiều nữa.

Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, tôi nhanh chóng lấy lại phong độ.

error: Content is protected !!