2
“Cô ta không giữ lời, là người nuốt lời hứa.”
…
Phó đạo diễn cũng cạn lời.
Tôi thì quay sang nhìn anh. Ồ? Chơi thù dai dữ vậy à?
Chỉ vì hồi trước tôi cho anh “leo cây” một lần trước khi chia tay, mà anh lại nhớ đến tận bây giờ?
Tôi thở dài rồi quay sang thương lượng với đạo diễn:
“Vậy thì đổi nhóm đi, tôi vào đội nào cũng được.”
Đạo diễn thấy vậy thì cũng xuống thang theo:
“Vậy nhé, em đưa An An vào đội A…”
“Khoan đã!”
Cố Thần bước lên một bước, anh hắng giọng một cái rồi nhàn nhã nói:
“Thật ra cũng không cần phiền phức vậy đâu. Tôi là người rộng lượng nên không chấp kẻ nhỏ mọn. Vì chương trình nên tôi có thể nhẫn nhịn.”
Tôi trợn mắt.
An An cũng lẩm bẩm: “Diễn lố quá đi mất~”
Nhưng Cố Thần coi như không nghe thấy, một tay nhấc bổng An An lên và ôm gọn vào lòng.
“An An đúng không? Chú dẫn con đi chơi cái này vui lắm nè~”
Đạo diễn: “……”
Tôi: “……”
An An: “Mẹ ơi, cứu con!”
Chương trình mà ekip sắp xếp đều rất đáng yêu và tràn đầy sự hồn nhiên của trẻ con.
Phần đầu tiên là hai vị khách mời dẫn các bé ra ao nhỏ để câu cá dã ngoại. Số lượng cá câu được sẽ quyết định bữa trưa của họ, bé nào câu được nhiều cá hơn sẽ có quyền chọn trước.
Những đứa trẻ bên cạnh ít nhất cũng đã năm tuổi, chỉ có riêng An An vẫn còn là một bé con ba tuổi, nhỏ xíu như chiếc pudding. Đừng nói đến việc câu cá, chỉ cần cầm cần câu thôi cũng đã loạng choạng rồi.
Cố Thần mặt lạnh bước lên trước và cúi người xuống, hiếm hoi lắm anh mới có bộ dạng kiên nhẫn như vậy.
“An An ngoan nào, chú giúp con được không?”
An An quay lại nhìn tôi, giọng non nớt hỏi:
“Mẹ ơi, con có thể tin chú xấu xa này không?”
Tôi hơi chần chừ, sau khi chạm phải ánh mắt hờ hững của Cố Thần thì bèn dò hỏi:
“Anh sẽ không lợi dụng chuyện cá nhân để trả đũa chứ?”
Cố Thần hừ lạnh một tiếng, không trả lời thẳng nhưng vẫn kiên nhẫn ngồi xuống sau lưng An An, giúp thằng bé cầm vững cần câu.
Thời gian trôi qua từng chút một, trời bắt đầu nóng lên, An An cũng dần mất kiên nhẫn hơn.
“Mẹ ơi, con muốn uống nước.”
Tôi vừa định cúi xuống lấy thì Cố Thần đã nhanh tay giật lấy túi xách của tôi, nhanh chóng lục tìm bình nước.
“Tự uống đi.” Anh vừa nói vừa làm mẫu. “Hai tay giữ chỗ này, đúng rồi, như thế đấy.”
“Mẹ ơi, con đói.”
Cố Thần lại cam chịu mà lấy bánh quy cho trẻ con trong túi ra, anh dùng khăn ướt lau tay cho An An rồi mới đưa bánh cho bé.
“Tự ăn đi, đừng suốt ngày đòi người khác đút. Ba tuổi rồi chứ đâu phải con nít nữa.” Nói xong anh còn không quên liếc xéo tôi một cái. “Phải không, ai đó?”
Tôi: “……………”
Cố Thần có bị gì không vậy?
Chuyện bao nhiêu đời rồi mà vẫn còn nhớ mãi để nhắc lại?
Chỉ là hồi đó yêu đương tôi hơi tiểu thư một chút, lâu lâu tôi lại thích được anh đút cho ăn thôi mà?!!
“Mẹ ơi, con muốn…………………”
An An còn chưa nói hết câu thì đã bị Cố Thần cắt ngang:
“Con không muốn gì hết. Từ giờ chỉ cần ngoan ngoãn câu cá, không được nghĩ đến chuyện khác nữa.”
An An đáng thương nhìn tôi bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng khi bị khí thế của Cố Thần áp đảo, thằng bé chỉ đành tủi thân quay lại tiếp tục làm “ông cụ non” câu cá.
Vài phút sau, Cố Thần bỗng nhúc nhích.
“Trình Hoan?”
Anh thử gọi tôi: “Cái bình nước này bị rò hả?”
Tôi lắc đầu, không thể nào rò được, bình này tôi mới mua để quay chương trình mà–
Khoan đã!
Tôi bỗng nhận ra vấn đề nghiêm trọng và ngượng ngùng hỏi: “An An, lúc nãy con định nói con muốn đi vệ sinh đúng không?”
Cậu nhóc đáng thương gật đầu:
“Mẹ ơi, lúc nãy mẹ không để ý đến con.”
Gương mặt vừa mới được ánh nắng xoa dịu của Cố Thần lập tức đen thui trở lại.
An An trong lòng anh cũng quay đầu nhìn tôi với ánh mắt đầy tủi thân.
Tôi cười gượng:
“Xin lỗi con… Để mẹ dẫn con đi thay nhé.”
Cố Thần đưa cần câu cho tôi và nóI:
“Vừa hay quần áo tôi cũng ướt rồi, cô câu tiếp đi.”
Tôi nhận lấy cần câu, anh còn cố nhấn mạnh lại câu vừa rồi:
“Câu cho đàng hoàng đấy, đừng có mà trốn.”
Tôi: “Vô lý hết sức!”
Lúc chọn bữa trưa, một nữ khách mời nổi tiếng khác gọi tôi lại, cô ấy hỏi tôi có xem hot search vừa rồi chưa.
Lúc này tôi mới có thời gian mở điện thoại ra xem, và bài viết đứng đầu trên nền tảng nào đó chính là về tôi và Cố Thần.
#Ảnh đế và nữ diễn viên vô danh hòa giải suốt cả ngày đêm#
Tôi: ???
Khi tôi quay đầu nhìn Cố Thần, tên này đang bận rộn đút cơm cho An An.
Dĩ nhiên là vừa đút vừa tràn đầy vẻ ghét bỏ.
“Tsk tsk, cẩn thận một chút, toàn dầu mỡ.”
“Ấy đừng để rơi! Khép miệng lại!”
“Muốn ăn cái này hả? Được được, để chú gắp cho.”
Tôi thu ánh mắt lại, nghiêm túc xem kỹ video được đăng trên nền tảng đó.
Chất lượng video rất rõ nét, không khó để nhận ra được quay từ khoảng cách khá gần. Trong video, tôi và Cố Thần trò chuyện vui vẻ, thoạt nhìn chẳng khác nào bạn bè thân thiết.
“Đây là video hậu trường của chương trình đúng không? Chuyện gì đây? Hai người này ngoài đời với trên show không giống nhau chút nào?!”
“Tổ chương trình đang làm cái trò gì thế? Câu view à?”
“Lừa gạt khán giả hả? Quả nhiên giới này bẩn thật. An An chẳng lẽ là con của hai người này? Đừng nói là tự biên tự diễn nhé?”
“Ủng hộ bình luận phía trên, nhìn kỹ mà xem, ngũ quan của An An thật sự có nét giống Cố Thần.”
Tôi thấy kỳ lạ khi video bị lộ ra ngoài. Đúng lúc này, nhân viên của ekip cũng đến hỏi tôi về quá trình ghi hình.
Sau khi đối chiếu thông tin thì tôi cũng dần hiểu ra sự việc.
Video này không phải do ekip cố tình tung ra để câu tương tác, mà có người khác cố ý quay lén.
Mục đích của cô ta rất đơn giản: khơi dậy sự bất mãn của cư dân mạng và fan đối với tôi và Cố Thần.
“Chỗ quay của chúng tôi rất kín đáo, tất cả đều là bối cảnh tạm thời dựng lên.” Phó đạo diễn có chút khó xử giải thích. “Thật sự xin lỗi, cô Trình, chuyện này là lỗi của chúng tôi.”
Tôi lắc đầu và không nói gì thêm.
Ngược lại, Cố Thần thì bế An An đã ngủ say lên lầu, sau đó lại quay xuống để trao đổi với đạo diễn.
“Bọn họ nghĩ gì quan trọng lắm à?”
Cố Thần hờ hững nói: “Cãi nhau là tôi, hòa giải cũng là tôi, họ có ý kiến gì sao?”
Tôi: “……………”
Đạo diễn: “………………”
Mặc dù trên mạng vẫn liên tục có những lời đồn đoán về tôi và Cố Thần, nhưng việc ghi hình chương trình vẫn phải tiếp tục.
Không biết là vô tình hay cố ý, nhưng trong quá trình quay thì Cố Thần chăm sóc An An còn chu đáo hơn cả trước.
Ngoại trừ cái miệng vẫn không chịu buông tha người khác, anh lại còn hiểu rõ nhu cầu của An An hơn cả tôi.
“Trình Hoan, nước nóng quá, An An uống vào sẽ bị bỏng đấy.”
“Cô đừng động nữa, để tôi làm cho, lỡ té thì sao? Đây là bảo bối của chúng ta mà.”


