Tôi dẫn con tham gia show thực tế, nhưng lại bị ảnh đế độc miệng soi mói đủ điều.

“Ăn cơm mà không dùng đũa? Đúng là không có giáo dục.”

“Kéo đàn hả? Thật ồn ào.”

“Trẻ con không biết điều nên người lớn cũng vậy à? Không quản nổi sao?”

Sau này, anh lại cẩn thận cầm tờ giấy xét nghiệm, mắt đỏ hoe mà quỳ xuống bên chân tôi:

“Ngoan nào, dẫn con về nhà với anh được không?”

1

Tôi dẫn con tham gia show thực tế, lại tình cờ gặp lại người yêu cũ – Cố Thần.

Chuyện bắt đầu khi khách mời bất ngờ của chương trình bị hủy vào phút chót, ekip đành mời ảnh đế mới nổi – Cố Thần – để cứu vãn tình hình.

Mà cả dân mạng đều biết, Cố Thần cực kỳ ghét trẻ con.

Anh từng thẳng thừng tuyên bố trong một buổi phỏng vấn rằng “Thà cả đời không có con còn hơn chịu đựng tiếng ồn ào của lũ nhóc này.”

Nghe tin Cố Thần sẽ tham gia chương trình, tôi đã muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Nhưng đáng tiếc đã ký xong hợp đồng, tôi chỉ có thể nghiến răng tiếp tục làm theo yêu cầu của chương trình.

Ngày đầu tiên Cố Thần đến, tôi bị giao nhiệm vụ dẫn con trai – An An – ra tận cổng đón anh.

Vừa chạm mặt nhau thì anh lập tức sững sờ.

Ngón tay run run chỉ vào đứa bé, nhưng chưa kịp nói gì đã bị tôi lạnh lùng chặn họng:

“Thằng bé ba tuổi.”

Mà chúng tôi đã chia tay đã được sáu năm.

Lời vừa dứt thì Cố Thần cười khẩy: “Đen thật, chắc giống bố nó nhỉ?”

Tôi làm như không nghe thấy rồi ôm An An đi thẳng.

Mà cảnh tượng cuối cùng này lại bị biên tập viên của chương trình bắt được. Ngay hôm sau, tập phát sóng này đã gây bùng nổ trên mạng xã hội.

“Không phải chứ? Người ta đã tự ra đón anh ta rồi, mà còn bị mỉa mai à?”

“Ảnh đế thì ghê gớm lắm sao? Tùy tiện chê bai ngoại hình người khác mà cũng được khen nhân phẩm tốt?”

“Cười xỉu, An An đáng yêu vậy, còn hơn cái mặt dày cộm mấy lớp phấn của ảnh đế nhiều.”

“Ảnh đế cái gì? Nhìn thấy phát tắt mood luôn!”

Tôi ôm iPad và nhìn An An đang ngủ say bên cạnh, tâm trạng bỗng tốt đến lạ.

Đang định xuống lầu lấy ly nước trái cây thì bỗng nghe tiếng nhạc chói tai vang lên từ tầng dưới.

Vì Cố Thần được gấp rút xếp vào chương trình, nên ekip tạm thời bố trí anh ở chung một căn biệt thự hai tầng với tôi. Các khách mời khác thì ở khu nhà liền kề rộng rãi bên cạnh.

Tiếng nhạc quá lớn nên chưa đến nửa phút đã khiến An An đang ngủ say giật mình tỉnh dậy, đứa trẻ khó chịu khóc ầm lên.

Tôi ôm thằng bé, đầu óc rối tung vì dỗ con, thì cửa phòng bỗng bị gõ mạnh.

“Kéo đàn hả? Ồn ào quá!”

Cố Thần đứng đó, anh mặc đồ ngủ nhưng mặt lại đen như than, giọng nói đầy khó chịu.

Tôi xông ra mở cửa và cũng tức giận không kém:

“Ai ồn ai hả? Chính anh kéo đàn làm con tôi thức giấc, đã vậy còn dám than phiền sao? Mà anh chắc chắn đó là đang đàn à? Chứ tôi nghe như kéo cưa xẻ gỗ vậy!”

Cố Thần cười lạnh: “Mới tám giờ thôi, dù tôi có kéo cưa xẻ gỗ thì cô cũng phải nghe!”

Tôi nhếch mép đáp trả: “Đúng vậy ha, mới tám giờ mà! Vậy An An có gào khóc đến sập nhà thì anh cũng phải ngoan ngoãn chịu đựng đi!”

Nói xong, tôi “RẦM” một cái đóng sập cửa, chặn cái tên khốn nạn này bên ngoài.

Tưởng vậy là yên thân ư? Không ngờ Cố Thần không thèm đi xuống, mà còn đứng ngay cửa phòng tôi bắt đầu kéo đàn Celo!

Ngoài cửa là tiếng đàn thảm họa cấp độ xúc phạm thính giác.

Bên trong là tiếng gào khóc của An An.

Đầu tôi như muốn nổ tung, chỉ đành phải cầu cứu chương trình.

Kết quả chương trình không hề giúp đỡ mà còn đổ thêm dầu vào lửa, họ quay lại hết cảnh này rồi đưa thẳng vào tập phát sóng chính thức.

Cư dân mạng nổi lên cơn bão ngay lập tức:

“Không thể tin được! Cố Thần bị gì vậy? Không biết làm mẹ đã khổ thế nào à?

Có biết dỗ trẻ con ngủ khó ra sao không?”

“Tuy chị Hoan không phải sao hạng A, nhưng cũng không đáng bị bắt nạt thế này chứ?”

“Ekip chương trình bị điếc à? Sao lại mời cái loại rác rưởi này đến để làm khổ bé cưng An An của chúng tôi?”

“Nhà ai mà không có trẻ con quấy khóc chứ? Ảnh đế Cố lớn lên bằng khí trời à?”

Như ekip mong muốn, Cố Thần bị chửi lên hot search.

Còn tôi, chỉ sau một đêm đã trở thành “bà mẹ sao nữ đáng thương nhất trên toàn mạng”.

Tối qua bị làm ồn đến tận khuya, nên sáng hôm sau khi tôi ôm An An xuống ăn sáng thì mọi người hầu như đã ăn xong cả rồi.

Trong sân có một nhóm nhóc con đang vui vẻ chơi đùa, cảnh tượng trông ấm áp và đầy tình yêu thương.

Tất nhiên, đó là nếu như không có Cố Thần quấy rối và chọc ghẹo đám trẻ con khiến chúng gào khóc ầm ĩ.

Vì ghế trẻ em do chương trình chuẩn bị có liên quan vấn đề về an toàn, ghế mới thì chưa đến, nên tôi đành ôm An An trên đùi để cho con ăn.

Đang lột tôm cho con thì Cố Thần bỗng nhiên xuất hiện.

“Ăn cơm mà không dùng đũa? Đúng là không có giáo dục.”

Anh tựa vào ghế bên cạnh, quầng thâm mắt nặng trịch, nhưng giọng điệu thì đầy mỉa mai.

“Trước khi bón cho con ăn có rửa tay chưa?”

“Tay nghề vụng về thế này, chắc trước giờ toàn nuôi thả thôi đúng không? Đúng là vô trách nhiệm thật.”

“Ơ? Nhưng mà cũng lạ ha? Ba tuổi rồi mà còn để mẹ bón ăn? Trời ạ! Cô nuông chiều quá đấy!”

Tôi không nhịn được nữa mà dùng một tay che mắt An An, một tay úp nguyên chén cơm lên đầu Cố Thần.

“Mẹ ruột bón cho anh luôn nè, sao hả? Thấy ngon không?”

Nhìn cái mặt cứng đờ của anh, tôi cảm thấy cực kỳ dễ chịu. Cố Thần nghiến răng, mặt tối sầm: “Trình Hoan, cô giỏi lắm!” Tôi làm bộ mặt quỷ rồi cúi xuống hỏi An An đã ăn no chưa.

Nhóc con cảm nhận được sự tức giận của người đàn ông kia nên lập tức ôm lấy cổ tôi, nép vào lòng mẹ.

“Mẹ ơi, An An muốn ra ngoài chơi!”

Tôi bế An An, vô tình va nhẹ vào Cố Thần khi lướt qua người anh.

“Ủa?” Tôi bất ngờ hít hít mũi, “Mùi gì nặng quá vậy nhỉ?”

Vừa dứt lời thì sắc mặt Cố Thần đen như đáy nồi, anh giật giật cổ áo rồi tự ngửi người mình, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Còn tôi thì bước đi thật nhẹ nhàng và thoải mái.

Ngày thứ hai của Cố Thần tại chương trình, cả dàn khách mời đều nhận ra giữa tôi và anh có gì đó không đúng.

Vì vậy khi chia nhóm làm nhiệm vụ, mọi người đều né xa và không ai dám ghép chung với bọn tôi cả.

Không còn cách nào khác nên đạo diễn phải ra mặt giải quyết, quyết định tạm thời ghép tôi và Cố Thần làm một đội.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì An An đã lên tiếng phản đối trước.

Nhóc con chớp chớp đôi mắt to tròn, giọng đầy tủi thân:

“Chú xấu xa, không muốn chung đội với chú.”

Nhân viên hậu trường chỉ đành cười gượng: “Chú ấy chỉ đang diễn theo kịch bản thôi, không phải người xấu đâu nè~”

Tôi cười nhạt. Ha! Trên đời này có kịch bản nào đáng ghét hơn cái miệng độc địa của Cố Thần không?

“Tôi từ chối!”

Anh lập tức giữ khoảng cách với tôi, một tay đút túi quần và bày thái độ lạnh lùng kiêu ngạo:

“Tôi không muốn chung đội với Trình Hoan.”

Đạo diễn đau đầu: “Tại sao hả?”

Bởi vì trong mắt ekip thì tôi và Cố Thần đang góp phần kéo rating tăng vọt, kịch bản tiếp theo đều sẽ xoay quanh bọn tôi.

Anh chậm rãi nhả từng chữ:

error: Content is protected !!