Anh nhận ra rằng trên thế gian này thật sự tồn tại những điều tươi đẹp và mê hoặc đến thế.
Và rồi, anh bắt đầu sinh ra lòng tham.
…
Hai lần gặp gỡ được anh ghi lại trong nhật ký, tôi hoàn toàn không có chút ký ức nào.
Tôi chỉ nhớ năm mười tám tuổi, khi sự nghiệp của bố đang ở thời kỳ huy hoàng nhất, ông đầu tư xây dựng một khu nghỉ dưỡng, còn mùa hè năm đó tôi thường xuyên đến đó vui chơi.
Tôi đúng là từng nuôi một chú chó Poodle trắng.
Cũng từng mê mệt anh chàng Sát Sinh Hoàn lạnh lùng và ngầu lòi.
Sau đó, anh học cùng trường đại học với tôi.
Còn quá trình bằng cách nào để vào được ngôi trường ấy, anh chỉ viết vỏn vẹn một câu:
"Đã phải trả một cái giá nào đó."
Thời điểm đó, tôi lại đang bận mải miết theo đuổi Tiêu Dật.
Trong một cuộc thi tranh biện giữa các trường, tôi thất bại trước Tiêu Dật – người đảm nhận phần tổng kết của đội đối phương, rồi lập tức bị khí chất bình tĩnh, lý trí của cậu ta hấp dẫn.
Khi ấy, tôi là một cô gái vừa tự tin vừa tùy hứng.
Thích ai thì nói thẳng.
Có cảm tình với ai thì lập tức theo đuổi.
Bạn bè thường cười tôi là con gái mà chủ động theo đuổi đàn ông.
Tôi chỉ hất cằm, thoải mái đáp lại:
“Tôi chỉ thích những người không thích tôi thôi.”
“Còn những người thích tôi ấy à? Tôi còn chẳng buồn để mắt!”
Câu nói đó từng lan truyền khắp nơi.
Cuối cùng cũng lọt vào tai Dục Thành.
Trong nhật ký, anh chỉ lặng lẽ viết một dòng:
“Tôi đứng giữa núi rừng hoang dã, còn em ở tận tầng mây.”
…
Anh chưa từng thật sự xuất hiện trong thế giới của tôi.
Nhưng thế giới của anh lại dường như chỉ xoay quanh một mình tôi.
Anh biết tôi mua quần áo mới.
Biết tôi đổi kiểu tóc.
Biết tôi thay vỏ điện thoại.
Biết tôi đạt giải nhì cuộc thi hùng biện nhưng lại trượt môn toán.
Biết tôi thích ăn đậu xiên của ông Vương ở làng Tây Nam.
Biết tôi thích uống nước cam ép.
Anh tự nhận mình nhút nhát, hèn mọn và đầy mặc cảm.
Giống như một con chuột sống trong góc tối, vừa ghê tởm bản thân, vừa tỉnh táo chìm đắm trong đoạn tình cảm này.
Ngay cả khi vô tình chạm mặt tôi, anh cũng không dám thật sự ngẩng đầu nhìn lấy một lần.
Không phải anh chưa từng nghĩ tới việc bước ra trước mặt tôi.
Năm thứ hai sau khi được đón về nhà họ Dục, Dục Phong bất ngờ phát hiện đứa con trai mà ông ta vốn chẳng mấy để tâm này lại sở hữu thiên phú kinh doanh hiếm có cùng sự quyết đoán lạnh lùng đáng sợ.
Vì vậy, ông ta bắt đầu thử bồi dưỡng anh.
Khi hoàn cảnh dần tốt lên, trong lòng anh cũng nhen nhóm một tia hy vọng xa vời.
Hôm ấy, anh mua một bó hoa hồng đỏ rực.
Cắt tóc mới.
Mang theo tâm trạng thấp thỏm chuẩn bị đến gặp tôi.
Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, anh đã gặp một nhóm nữ sinh.
Bọn họ đẩy cô gái đứng giữa lên phía trước, mặt đỏ bừng tỏ tình với anh.
Đúng lúc ấy, người anh cùng cha khác mẹ của anh lái xe ngang qua.
Hắn hạ cửa kính, mỉm cười chào hỏi, liếc nhìn nhóm nữ sinh kia rồi thong thả nói:
“Cậu yêu đương à? Nhưng nhớ giấu kỹ chuyện mẹ cậu c.h.ế.t vì AIDS nhé.”
Ánh mắt của đám nữ sinh lập tức đổ dồn về phía anh.
Kinh hãi.
Thương hại.
Lúng túng.
Đủ loại cảm xúc đan xen.
Cô gái vừa tỏ tình cũng đỏ bừng mặt, vội vàng kiếm cớ rồi quay người bỏ chạy, không dám ngoảnh lại thêm lần nào nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy, anh bỗng hiểu ra một sự thật.
Rằng từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ có thể đường đường chính chính đứng trước mặt tôi nữa.
Cũng trong ngày hôm đó, lần đầu tiên anh động tay.
Một cú đ.ấ.m khiến chiếc mũi của người anh em kia gãy nát.
Đổi lại, anh bị nhốt cấm túc suốt một tháng.
Về sau…
Những lần tôi bị mắc mưa ở tòa giảng đường, anh sẽ lặng lẽ để lại một chiếc ô.
Đứng từ xa nhìn tôi cười đến híp cả mắt.
Rồi anh cũng âm thầm mỉm cười theo.
Những đêm tôi đến tòa nhà thí nghiệm đợi Tiêu Dật, ngồi chống cằm ngẩn người dưới gốc cây.
Anh cũng lặng lẽ ở lại, đợi cùng tôi.
Đến sinh nhật tôi.
Anh âm thầm đốt một màn pháo hoa vô danh bên ngoài cửa sổ ký túc xá.
Trong cuốn nhật ký ấy, anh dùng giọng văn như đang tự giãi bày nỗi lòng để kể lại vô số chuyện mà tôi chưa từng biết tới.
Tôi vừa cảm động, vừa thấy mờ mịt.
Cô gái được anh khắc họa qua từng dòng chữ ấy dường như là tôi.
Mà cũng dường như không phải tôi.
Cô gái đó quá đẹp đẽ.
Quá hạnh phúc.
Giống như mặt trời treo cao trên bầu trời, rực rỡ đến mức không ai có thể chạm tới.
Còn tôi…
Rốt cuộc có gì đáng để được yêu như vậy?
Có hai chuyện khiến tôi thật sự cảm thấy hình ảnh của mình và “cô ấy” dần chồng lên nhau.
Năm thứ hai đại học, một tối nọ tôi đứng dưới tòa nhà thí nghiệm đợi Tiêu Dật.
Không ngờ lại gặp phải vài công nhân đang sửa sang khuôn viên trường.
Bọn họ đã uống rượu.
Sau đó bắt đầu động tay động chân với tôi, ánh mắt đầy ý đồ xấu xa.
Tôi hoảng loạn hét lớn cầu cứu.
Nhưng tòa nhà thí nghiệm nằm ở cuối sân vận động, xung quanh chẳng có lấy một ai.
Ngay lúc sợ hãi và tuyệt vọng nhất, một chàng trai cao lớn mặc áo hoodie đen bất ngờ lao tới.
Không nói một lời.
Cậu ấy xông thẳng vào đám người kia, tung ra những cú đ.ấ.m mạnh mẽ.
Cuối cùng, đám người đó bỏ chạy.
Nhưng cậu ấy cũng bị thương.
M.á.u nhỏ xuống mặt đất thành từng vệt đỏ.
Tôi vừa khóc vừa đòi đưa cậu ấy đến bệnh viện.
Cậu ấy chỉ lặng lẽ lau sạch vết m.á.u trên mặt, nhìn tôi một cái rồi kéo mũ áo lên, xoay người rời đi.
Sau đó, tôi và Tiêu Dật còn đăng bài lên diễn đàn trường để tìm ân nhân thấy việc nghĩa ra tay.
Nhưng tìm mãi cũng không có tin tức.
…
Không ngờ người đó lại chính là Dục Thành.
Còn chuyện thứ hai khiến tôi chấn động không kém.
Mùa đông năm tốt nghiệp.
Một trận bão tuyết lớn nhất trong vòng một thế kỷ đổ xuống.
Tuyết dày đến đầu gối.
Toàn bộ giao thông trong thành phố gần như tê liệt.
Khi ấy tôi sốt cao tới bốn mươi độ, hôn mê trong phòng y tế của trường, cần được chuyển viện khẩn cấp.
Trong lúc tất cả mọi người đều bất lực, tôi mơ hồ cảm nhận được có người dùng hết sức lực cõng mình lên lưng.
Từ trường đến bệnh viện lớn gần nhất cách khoảng năm cây số.
Trong cơn mê man, tôi biết người ấy đang cõng tôi, từng bước một đi xuyên qua lớp tuyết dày.
Tiếng gió gào thét.
Tiếng thở dốc nặng nề.
Tất cả kéo dài thật lâu.
Đến khi tỉnh lại, người đầu tiên tôi nhìn thấy lại là Tiêu Dật.
Tôi yếu ớt hỏi:
“Có phải anh cõng em tới đây không?”
Cậu ta vừa xúc động vừa sợ hãi, ôm tôi vào lòng rồi không ngừng lặp lại:
“Em không sao là tốt rồi.”
“Không sao là tốt rồi.”
Sau đó, một y tá nói với tôi rằng hôm ấy tình trạng của tôi vô cùng nguy hiểm.
Nếu không được đưa đến bệnh viện kịp thời, e rằng khó giữ nổi tính mạng.
“Bạn trai cô đối xử với cô thật tốt. Tuyết dày như thế, mỗi bước đi đều rất khó khăn, vậy mà anh ấy vẫn cõng cô suốt quãng đường dài như vậy. Chắc mất nửa cái mạng rồi ấy chứ.”
Tôi cảm động đến nghẹn lòng.
Có lẽ cũng từ lần đó.
Tôi không còn đơn thuần xem Tiêu Dật là bạn trai nữa.
Trong lòng tôi đã thật sự xác định cậu ta là người sẽ cùng mình đi hết quãng đời còn lại.
Tôi nghĩ rằng.
Trong hoàn cảnh hiểm nghèo như vậy, cậu ta vẫn không bỏ mặc tôi.
Vậy sau này, tôi cũng tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ cậu ta.
Nhưng…
Người đã cõng tôi xuyên qua trận bão tuyết ấy.
Người không hề dừng lại dù chỉ một bước trên con đường vắng lặng phủ đầy tuyết trắng.
Lại không phải Tiêu Dật.
Mà là Dục Thành…
Điều khiến người ta khó tin nhất là, người đã viết nên những dòng chữ dịu dàng, tinh tế ấy suốt bao năm trời, cùng khoảng thời gian đó lại đang phải giằng co trong một cuộc chiến tranh đoạt quyền thừa kế đầy m.á.u tanh và hiểm độc.


