Người cha của anh, kẻ luôn đặt lợi ích lên trên tình thân, bất ngờ lên cơn đau tim rồi trần như nhộng chết trên giường của tình nhân trẻ.

Người anh em cùng là con ngoài giá thú với anh bị tố giác tham ô công quỹ và cuối cùng phải vào tù.

Còn anh thì bị người khác hãm hại trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi, mất đi một chân.

Thế nhưng tất cả những chuyện đó trong cuốn nhật ký chỉ được nhắc đến vô cùng sơ sài.

Cuối cùng chỉ còn lại một câu viết đầy nhẹ nhàng:

[Cuối cùng mình cũng đứng được ở vị trí này, có lẽ đã có thể chạm tới ánh trăng rồi.]

Và thế là, con dã thú bị anh giam cầm trong lòng suốt bao năm cuối cùng cũng được thả ra.

Anh dùng danh nghĩa hôn nhân để đường đường chính chính xuất hiện trước mặt tôi.

Lúc nhận được cuốn nhật ký ấy, tôi đang ngồi trên taxi đi ra sân bay.

Khi đó, tôi vẫn còn chìm trong cú sốc bị Tiêu Dật phản bội, quyết định rời đến một thành phố khác để tránh khỏi sự dây dưa của cậu ta.

Ngay khi vừa bước ra khỏi cửa, nhân viên giao hàng đã mang tới một chiếc hộp được gói ghém vô cùng tinh xảo.

Tôi mở cuốn nhật ký ngay trên xe.

Chiếc taxi chạy trên cầu vượt, vì tránh một chiếc xe buýt mất phanh mà đ.â.m thẳng vào trụ bê tông.

Trước khi chết, tôi nhìn thấy cuốn nhật ký dính đầy m.á.u bị gió thổi lật đến trang cuối cùng.

Ở đó chỉ có một dòng chữ.

[Khi em nhìn thấy cuốn nhật ký này, tôi đã qua đời rồi.]

Tôi tắt điện thoại.

Nằm lì trong nhà suốt hai ngày.

Nhìn lại hai kiếp đời của mình, lúc thì khóc đến không thở nổi, lúc lại bật cười như phát điên.

Đến ngày thứ ba, tôi mới chậm chạp bò dậy khỏi giường.

Mở điện thoại lên.

Tiêu Dật chỉ gửi đúng một tin nhắn Wechat.

Ngắn gọn.

Lạnh nhạt.

[Em làm vậy là muốn chia tay sao?]

Tôi trả lời:

[Được, chia tay đi.]

Gửi xong, tôi ném điện thoại sang một bên rồi thở ra một hơi thật dài như muốn trút hết mọi uất ức trong lòng.

Nhìn bản thân trong gương trẻ hơn năm tuổi, tôi chỉ cảm thấy cả người như được tái sinh.

Ánh nắng ngoài cửa sổ rực rỡ chói mắt.

Tôi quyết định đi tìm Dục Thành.

Phần lớn thời gian, anh đều ở văn phòng trên tầng cao nhất của tập đoàn Dục thị.

Giữa sống và chết.

Giữa yêu và ly biệt.

Trong lòng tôi có một sự thôi thúc mãnh liệt như sắp trào khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tôi muốn gặp anh.

Muốn thật lòng yêu thương người đàn ông cô độc nhưng sâu tình ấy.

Phần cuối của cuốn nhật ký tôi vẫn chưa kịp đọc.

Tôi không biết sau đó anh đã trải qua chuyện gì.

Cũng không biết vì sao anh lại chết.

Nhưng tôi tin rằng ông trời sẽ không vô duyên vô cớ cho tôi sống lại thêm một lần.

Lần này.

Tôi sẽ không chết.

Dục Thành cũng vậy.

Đứng dưới tòa nhà tập đoàn Dục thị, tôi cảm thấy có chút xa lạ.

Dù từng mang danh nghĩa phu nhân chủ tịch, nhưng nơi này tôi chưa từng đặt chân đến.

Nghe nói tôi muốn gặp Dục Thành, nhân viên lễ tân lập tức lộ vẻ khinh thường.

“Chủ tịch chưa bao giờ tiếp khách bên ngoài, mời cô về cho.”

Tôi nhíu mày.

Tìm số điện thoại của Dục Thành từ chỗ cha mình rồi gọi đi.

Chuông chỉ mới reo một tiếng, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói trầm ổn.

“Cô Mộ, chào cô.”

Tôi hoàn toàn không bất ngờ trước việc anh có số điện thoại của mình.

“Anh Dục, em đang ở sảnh dưới công ty anh, muốn lên thăm anh một chút.”

Bên kia yên lặng hai giây.

“Đợi một lát.”

Một phút sau.

Một bóng người cao gầy mặc sơ mi đen bước nhanh ra khỏi thang máy.

Dục Thành đi về phía tôi.

Gương mặt lạnh nhạt.

Từ xa chỉ khẽ nhìn tôi một cái rồi lập tức hạ mắt xuống.

“Anh Dục, tiện đường đi ngang qua đây nên em muốn tham quan công ty của anh một chút. Không biết anh có tiện không?”

Tôi cười rạng rỡ.

Anh hơi ngẩn ra.

Sau đó thấp giọng đáp:

“Tiện.”

Dừng một chút, anh lại nói thêm:

“Tôi có thể dẫn em đi tham quan.”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của cô lễ tân, chúng tôi cùng bước vào thang máy riêng dành cho chủ tịch.

Trong không gian kín mít ấy, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của người đàn ông bên cạnh đang bị đè nén.

L.ồ.ng n.g.ự.c anh phập phồng rất nhẹ.

Tôi không nhịn được mà khẽ hắng giọng.

Đúng lúc đó cửa thang máy mở ra.

Một người phụ nữ xinh đẹp và sắc sảo lập tức bước tới.

“Họ nói anh đột nhiên rời khỏi cuộc họp, em lo lắm…”

Nhưng vừa nhìn thấy tôi phía sau anh, cô ta lập tức khựng lại.

Ngây người hai giây rồi hỏi:

“Chủ tịch, vị khách này là…?”

Dục Thành liếc nhìn tôi.

Dường như có chút chần chừ không biết nên giới thiệu tôi thế nào.

Cuối cùng chỉ nói:

“Trợ lý Lan, mang một ly nước cam vào phòng làm việc của tôi.”

Trợ lý Lan nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ và đề phòng.

Khi đi ngang qua cô ta, tôi mỉm cười thân thiện.

“Chào cô, tôi họ Mộ, là vị hôn thê của anh ấy.”

Đồng tử của trợ lý Lan hơi giãn ra.

Sau đó cô ta bật cười.

“Cô thật biết nói đùa.”

Rõ ràng cô ta vô cùng tự tin rằng mình hiểu Dục Thành.

Dục Thành bất ngờ dừng bước rồi quay đầu lại.

“Cô ấy không đùa.”

“Cô Mộ chính là vị hôn thê của tôi.”

“Trợ lý Lan, từ nay về sau lời cô ấy nói cũng chính là lời tôi nói, cô hiểu chưa?”

Trợ lý Lan sững sờ đến mức không thể tin nổi.

Khẽ c.ắ.n môi rồi nhỏ giọng đáp:

“Đã hiểu, thưa Chủ tịch.”

Phòng làm việc của Dục Thành được một danh họa nổi tiếng thiết kế.

Phong cách tối giản nhưng cực kỳ sang trọng.

Việc đầu tiên anh làm sau khi bước vào là tắt máy lạnh.

Hai người ngồi đối diện nhau trên sofa.

Anh hơi cúi đầu.

Đôi chân dài khép hờ.

Nhưng rồi lại im lặng không nói lời nào.

Nếu chưa từng đọc cuốn nhật ký kia, có lẽ tôi sẽ chỉ thấy anh lạnh lùng và xa cách.

Theo tính cách trước đây của tôi, chắc chắn sẽ không chủ động tìm đề tài nói chuyện.

Nhưng lúc này, nhìn người đàn ông trước mặt, tôi nhẹ nhàng lên tiếng:

“Hôm nay em tới đây vì nghĩ rằng dù sao chúng ta cũng sắp kết hôn rồi, làm quen trước một chút vẫn tốt hơn. Anh Dục, anh thấy sao?”

“Ừm.”

Anh gật đầu.

“Em có thể gọi anh là Dục Thành không?”

“Được.”

“Vậy anh gọi em là Mộ Nam hoặc Nam Nam nhé. Người trong nhà đều gọi em là Nam Nam.”

“Được.”

Anh thật sự rất ít nói.

Dường như không giỏi giao tiếp.

Thậm chí còn có chút ngốc nghếch.

Tôi hơi khó hình dung nổi làm sao anh có thể ngồi vững trên vị trí hiện tại.

Không khí lại chìm vào yên lặng.

Anh mím môi.

Mười ngón tay thon dài trắng trẻo đan vào nhau.

Vì dùng sức quá mạnh nên các khớp ngón tay hơi trắng bệch.

Lòng tôi bất giác mềm xuống.

“Dục Thành, anh ăn trưa chưa?”

Anh khựng lại.

“Chưa, tôi không có thói quen ăn trưa.”

Nhiều năm qua, để duy trì năng lượng và sự tỉnh táo trong công việc, anh gần như bỏ hẳn bữa trưa.

Cũng vì thế mà dạ dày thường xuyên có vấn đề.

Tôi nghiêng đầu, nhẹ giọng nói:

“Trùng hợp quá, em cũng chưa ăn.”

“Hay mình gọi đồ ăn ngoài nhé? Cùng ăn với nhau được không?”

Kiếp trước anh qua đời khi vẫn còn rất trẻ.

Nếu không phải vì tai nạn thì rất có thể là vì bệnh tật.

Mà dựa vào việc anh biết trước ngày mình sẽ chết, khả năng lớn nhất chính là vấn đề sức khỏe.

Anh lặng lẽ chớp mắt.

“Được.”

Tôi vui vẻ lấy điện thoại ra chọn món.

Vì không biết khẩu vị của anh nên mỗi loại tôi đều gọi vài món.

Loay hoay một lúc mới đặt xong.

Đến khi ngẩng đầu lên, tôi phát hiện anh vẫn ngồi yên lặng ở đó.

Ngay cả điện thoại cũng chẳng buồn nhìn lấy một lần.

Rõ ràng là gương mặt lạnh tanh của một vị tổng tài.

Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy…

Anh có chút ngoan ngoãn.

error: Content is protected !!