6

Ngày khai giảng.

Tống Tự Ngôn là tân sinh viên nên nhập học sớm hơn tôi.

Một tuần sau, tôi mới kéo vali đến trường.

Vừa đặt chân xuống dưới ký túc xá, tôi đã nhìn thấy Tống Tự Ngôn đứng trước cửa.

Cậu ấy cũng nhanh chóng phát hiện ra tôi.

Ngay lập tức bước về phía này.

Đúng lúc ấy, cửa ký túc xá mở ra.

Một cô gái chạy tới, thân mật khoác lấy cánh tay cậu.

"Anh Tự Ngôn, anh đến tìm em à?"

Tôi lập tức nhận ra cô gái đó.

Triệu Lâm Lâm.

Thanh mai trúc mã của Tống Tự Ngôn.

Những dòng bình luận lại hiện lên.

"Nam chính với nữ chính đẹp đôi quá đi mất!"

"Thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, đúng là duyên trời định."

"Nữ phụ biết điều thì mau tự rút lui đi."

Tôi khẽ cụp mắt.

Kéo vali, giả vờ như không nhìn thấy hai người rồi đi thẳng về phía ký túc xá.

Nhưng mới bước được vài bước.

Một bàn tay đã giữ lấy chiếc vali của tôi.

Tống Tự Ngôn trực tiếp kéo vali khỏi tay tôi.

Tôi khó hiểu nhìn cậu.

Đang định giành lại thì Triệu Lâm Lâm đã mỉm cười bước tới.

"Chị còn nhớ em không? Chúng ta từng gặp ở đám cưới lần trước mà."

"Cứ để anh Tự Ngôn giúp chị xách hành lý đi."

"Làm em trai thì phải biết chăm sóc chị gái chứ."

Tôi miễn cưỡng mỉm cười.

"Vậy làm phiền em trai Tự Ngôn nhé."

Tống Tự Ngôn liếc nhìn tôi một cái.

Sau đó dùng một tay nhấc bổng chiếc vali, đi lên lầu.

Tôi và Triệu Lâm Lâm theo sau.

"Chị ơi, lát nữa ba người mình cùng đi ăn nhé?"

"Chị học ở đây lâu rồi, chắc chắn biết nhiều quán ngon. Chị dẫn bọn em đi được không?"

Thật lòng tôi không muốn làm kỳ đà cản mũi.

Nhưng dù đã từ chối mấy lần, Triệu Lâm Lâm vẫn nhiệt tình kéo tôi theo.

Cuối cùng, tôi chỉ còn cách gật đầu đồng ý.

Lúc đi xuống lầu.

Tôi lại nghe thấy tiếng lòng của Tống Tự Ngôn.

"Khó chịu quá."

"Đáng lẽ hôm nay chỉ có hai người."

Bước chân tôi khựng lại.

Trong lòng chợt dâng lên vị chua xót.

Phải chăng cậu ấy đang ghét vì tôi làm hỏng buổi hẹn riêng của hai người?

7

Lồng ngực tôi lập tức nghẹn lại, như có thứ gì chặn ngang.

Thấy tôi dừng bước, Tống Tự Ngôn cũng dừng theo, quay đầu nhìn tôi.

Tôi buồn bã nói:

"Bụng tôi đột nhiên hơi khó chịu, không đi ăn cùng hai người nữa."

Tống Tự Ngôn lấy điện thoại ra, nhanh chóng gõ vài chữ.

"Ăn phải đồ hỏng hay đến kỳ?"

Tôi thuận miệng đáp:

"Chắc là kỳ kinh đến sớm. Hai người cứ đi đi, tôi về ký túc nằm nghỉ một lát là được."

Lần này, Triệu Lâm Lâm không tiếp tục giữ tôi lại.

"Chị ơi, vậy chị mau về ký túc nghỉ ngơi nhé. Lần sau chúng ta lại cùng nhau đi ăn."

Tôi gật đầu.

Vừa về đến ký túc, đàn anh Lục Trạch đã nhắn tin.

"Em về trường chưa?"

"Học kỳ trước em giúp anh nhiều lắm, anh muốn mời em một bữa."

Tôi không từ chối.

Đúng lúc tôi cũng đang đói.

Biết tôi thích ăn cay, Lục Trạch dẫn tôi đi ăn món Tứ Xuyên.

Sau bữa ăn, tôi mới nhìn thấy tin nhắn của Tống Tự Ngôn.

"Bụng còn đau không?"

"Tôi mua thuốc rồi, đang ở dưới ký túc xá của chị."

"Triệu Lâm Lâm nói chị không có trong phòng."

"Chị đi đâu rồi?"

Tôi nhìn chằm chằm vào mấy dòng tin nhắn ấy, ngẩn người.

Lúc thì ghét bỏ tôi.

Lúc lại quan tâm tôi.

Tôi thật sự không hiểu nổi Tống Tự Ngôn rốt cuộc đang nghĩ gì.

"Để anh đưa em về ký túc."

Giọng của Lục Trạch kéo tôi thoát khỏi mớ suy nghĩ rối bời.

Tôi gật đầu.

Nhắn lại cho Tống Tự Ngôn một câu:

"Cậu về đi, tôi không cần."

Rồi theo Lục Trạch trở về trường.

Lục Trạch là một người rất thú vị.

Suốt dọc đường, anh ấy khiến tôi bật cười không biết bao nhiêu lần.

Khi sắp đến ký túc xá, Lục Trạch đột nhiên dừng bước.

"Có một con côn trùng nhỏ bay lên tóc em."

Tôi lập tức hoảng hốt.

Từ nhỏ đến lớn, thứ tôi sợ nhất chính là côn trùng.

Tôi đứng cứng tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Lục Trạch đưa tay, nhẹ nhàng lấy con côn trùng khỏi tóc tôi.

"Được rồi, nhìn em căng thẳng kìa."

Tôi ngượng ngùng cười.

"Sao người kia cứ đứng nhìn chằm chằm chúng ta vậy?"

Lục Trạch bất ngờ lên tiếng.

Tôi khó hiểu nhìn theo hướng ánh mắt của anh ấy.

Lúc này mới phát hiện Tống Tự Ngôn đang đứng cách đó không xa.

Gương mặt cậu âm trầm, lặng lẽ nhìn chằm chằm về phía chúng tôi.

error: Content is protected !!