Chị gái tôi gả vào một gia đình hào môn.
Trong bữa tiệc của Tống gia, tôi lại để mắt đến cậu em trai câm của anh rể.
Biết cậu ấy không thể nói, cũng chẳng thể đi mách ai, nên đêm nào tôi cũng lén lút chui vào phòng trêu chọc cậu.
…
Thêm một lần nữa, ngay khi tôi trêu đến mức gương mặt cậu đỏ bừng như sắp bốc khói, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận lơ lửng.
"Nữ phụ đúng là ghê tởm, dám quấy rối tình dục nam chính!"
"Không sao đâu, con nữ phụ này sắp tiêu đời rồi. Nam chính bụng dạ khó lường đã nhịn đến cực hạn, chẳng mấy chốc sẽ giăng bẫy hủy luôn cả cô ta lẫn chị gái."
"Kết cục này đúng là hả hê. Sau khi hai chị em nữ phụ bị đuổi khỏi Tống gia, nam chính còn cho người dồn họ đến đường cùng, cuối cùng cả hai đều phải nhảy lầu tự tử."
Tôi chẳng hề tin.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói trong lòng của Tống Tự Ngôn bất ngờ vang lên bên tai.
"Không chịu nổi nữa rồi!"
1
Không chịu nổi chuyện gì?
Là không chịu nổi việc tôi trêu cậu ấy sao?
Ban đầu, tôi hoàn toàn xem những dòng bình luận kia là nhảm nhí.
Bởi mỗi lần tôi trêu ghẹo Tống Tự Ngôn, tuy vẻ mặt cậu luôn tỏ rõ sự miễn cưỡng, nhưng vẫn mặc cho tôi muốn làm gì thì làm. Tôi vẫn luôn cho rằng cậu cũng thích mình, chỉ là quá ngại ngùng nên không dám thừa nhận.
Thế nhưng, khi chính tai nghe được tiếng lòng của cậu, niềm tin ấy trong tôi bắt đầu lung lay dữ dội.
Sau khi suy nghĩ một lúc, tôi quyết định thử cậu thêm lần nữa.
Tôi bất ngờ nghiêng người tới gần, khẽ đặt một nụ hôn lên khóe môi cậu.
Gương mặt Tống Tự Ngôn lập tức đỏ bừng như con tôm luộc. Cậu cuống quýt đẩy tôi ra rồi quay đầu lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Đám bình luận lại liên tục hiện lên.
"Nữ phụ bị điên rồi à? Nụ hôn đầu của nam chính mất sạch rồi hu hu…"
"Nam chính chỉ vừa bị hôn lên khóe môi đã buồn nôn đến mức chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Đây đúng là phản ứng sinh lý vì quá ghét nữ phụ."
"Bảo sao về sau nữ phụ có quỳ xuống cầu xin tha thứ thì nam chính cũng chẳng thèm liếc lấy một cái, trực tiếp sai người đánh cho một trận rồi ném ra ngoài đường."
Tôi chậm rãi bước đến trước cửa nhà vệ sinh, lại nghe thấy tiếng lòng của Tống Tự Ngôn vọng ra.
"Phiền chết mất! Thật sự không chịu nổi nữa rồi!"
Tôi đứng sững ngay tại chỗ.
Đến lúc này, tôi hoàn toàn tin những dòng bình luận kia.
Cậu ấy thật sự ghét tôi đến tận xương tủy.
2
Lần đầu tiên tôi gặp Tống Tự Ngôn là trong bữa tiệc gia đình của Tống gia.
Tôi và chị gái từ nhỏ đã nương tựa vào nhau, là người thân duy nhất của nhau trên đời.
Sau khi chị kết hôn với người của Tống gia, chị cũng đón tôi sang sống cùng.
Trên đường đến Tống gia, chị từng dặn dò tôi:
"Chồng chị có một cậu em trai câm tên là Tống Tự Ngôn, nhỏ hơn em hai tuổi. Năm nay mười tám, vừa đỗ đúng trường đại học của em."
"Cậu ấy đúng kiểu người em thích đấy. Nhưng tuyệt đối đừng nảy sinh ý đồ gì với người ta. Cậu ấy có một cô bạn thanh mai trúc mã, quan hệ rất tốt."
Lúc ấy tôi còn bĩu môi đầy khinh thường.
"Chị à, đến súc vật còn chẳng ăn cỏ gần hang, em sao có thể xuống tay với người trong nhà được chứ? Lỡ sau này chia tay thì ngày nào cũng chạm mặt, ngượng chết mất."
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Tống Tự Ngôn, tôi lập tức tự vả vào mặt mình.
Súc vật không ăn cỏ gần hang, còn tôi thì ăn!
Cậu thiếu niên mặc chiếc áo len trắng, cả người toát lên vẻ sạch sẽ và trong trẻo khó tả.
Đường nét khuôn mặt tinh xảo, mái tóc hơi xoăn tự nhiên, trông giống hệt một chú cún lông xù đáng yêu khiến người ta chỉ muốn bắt nạt một phen.
Thấy tôi nhìn chằm chằm Tống Tự Ngôn chẳng khác gì một kẻ mê trai, chị gái chỉ biết bất lực thở dài.
Trong bữa cơm, tôi ngồi đối diện Tống Tự Ngôn, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn cậu.
Có lẽ cậu cũng nhận ra ánh mắt của tôi nên khẽ nhíu mày.
Chỉ một động tác nhỏ ấy thôi cũng đủ khiến ý muốn trêu chọc trong tôi bùng lên.
Thế là dưới gầm bàn, tôi lặng lẽ đưa chân ra, khẽ cọ vào bắp chân cậu.
Tống Tự Ngôn giật mình, lập tức ngẩng phắt đầu nhìn tôi với vẻ không dám tin.
Tôi mỉm cười thật ngọt với cậu, rồi tiếp tục dùng mũi giày cọ nhẹ lên chân cậu.
Gương mặt cậu lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, hoảng hốt bật dậy khỏi ghế.
Anh rể thấy vậy liền hỏi:
"Ăn no rồi à?"
Cậu gật đầu với anh rể, sau đó trừng tôi một cái rồi quay người bỏ chạy như thể đang tránh một thứ ôn dịch.
…
Hóa ra ngay từ lần gặp đầu tiên, cậu đã ghét tôi rồi.
Suốt thời gian qua, cậu chỉ vì nể mặt chị gái và anh rể tôi nên mới cắn răng chịu đựng sự quấy phá của tôi.
Nhưng bây giờ thì khác.
Sự nhẫn nhịn của cậu đã chạm đến giới hạn cuối cùng.
Nếu tôi còn tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ liên lụy cả chị gái.
3
Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng Tống Tự Ngôn trước khi cậu bước ra khỏi nhà vệ sinh, rồi trở về phòng mình.
"Ơ kìa? Hôm nay nữ phụ lại biết điều tự mò về phòng sớm thế cơ à?"
"Mọi khi mặt dày bám lấy nam chính đến tận nửa đêm mới chịu về, về phòng rồi còn chưa chịu yên, tiếp tục nhắn WeChat quấy rầy người ta nữa."
"Thế này thì còn gì thú vị? Tôi còn đang ngồi hóng xem cô ta chọc nam chính nổi điên hoàn toàn, để được chứng kiến vẻ mặt âm hiểm của anh ấy lúc xử lý nữ phụ cơ."
Tôi liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại.
Chín giờ rưỡi tối.
Giờ này tối qua, tôi còn đang nằm dài trên giường của Tống Tự Ngôn, hít lấy mùi hương nhàn nhạt còn vương trên ga trải giường rồi cười tủm tỉm trêu:
"Cậu bạn Tự Ngôn à, ga giường của cậu toàn là mùi hương của cậu thôi, tôi thích chết mất."
Tống Tự Ngôn ngồi ngay ngắn trước bàn học, cúi đầu đọc sách, từ đầu đến cuối chẳng buồn ngẩng lên nhìn tôi lấy một lần.
Thế nhưng đôi tai đỏ ửng của cậu đã phản bội tất cả.
Tôi tiến tới, giật luôn cuốn sách trong tay cậu rồi tiếp tục chọc ghẹo:
"Cuốn sách này có gì hấp dẫn đâu? Có đẹp bằng tôi không?"
"Em trai Tự Ngôn à, ngẩng đầu nhìn tôi một cái đi. Tôi không tin trong mắt em chẳng hề gợn chút sóng nào."
Cậu vẫn nhất quyết không chịu ngẩng đầu.
Tôi bèn cúi người, ghé sát mặt mình trước mặt cậu, mở to đôi mắt long lanh hỏi:
"Tôi có đẹp không?"
Tống Tự Ngôn nhìn tôi chăm chú, vẫn im lặng không nói một lời.
…
Đến giờ là cậu lại chủ động mở rộng cửa phòng, tự mình đứng chắn ngay trước cửa, dùng ánh mắt ra hiệu bảo tôi rời đi.
Tôi không chịu đi, cậu liền bắt đầu dùng thủ ngữ khoa tay múa chân.
Đáng tiếc tôi chẳng hiểu nổi lấy một chữ, toàn tự phiên dịch theo ý mình.
"Cái gì? Em sợ bóng tối à? Muốn tôi ở lại ngủ cùng em sao?"
Tống Tự Ngôn lạnh mặt bước đến, nắm lấy cổ tay tôi kéo xuống giường, sau đó không chút lưu tình đẩy thẳng tôi ra khỏi phòng.
Bây giờ không còn đi trêu chọc Tống Tự Ngôn nữa, tôi thấy cuộc sống buồn chán vô cùng.
Nhưng vì tính mạng của cả hai chị em, cũng như cuộc sống giàu sang sau này, tôi tuyệt đối không thể tiếp tục làm vậy.
Tôi cầm điện thoại lên, mở game chơi để đánh lạc hướng bản thân.
Đúng lúc ấy, Tống Tự Ngôn bất ngờ gửi cho tôi một tin nhắn.
"?"
Chỉ một dấu hỏi.
Ý cậu ấy là gì?
Tôi cũng tiện tay gửi lại một dấu hỏi.
Sau đó cậu không nhắn thêm gì nữa.
Chắc là bấm nhầm.
Tôi bĩu môi, tiếp tục vùi đầu chơi game.
4
Ngày hôm sau.
Tôi ngồi trong phòng khách ăn sáng.
Tống Tự Ngôn đã thay xong bộ đồ thể thao, chuẩn bị ra ngoài chạy bộ.
Nếu là trước đây thì giờ này tôi đã lon ton chạy theo sau cậu rồi.
Vừa chạy vừa không ngừng trêu hoa ghẹo nguyệt.
Thể lực của tôi chẳng ra sao, thường chỉ chạy nổi đúng một vòng đã phải đứng lại thở hổn hển chờ cậu.
Còn Tống Tự Ngôn thì lần nào cũng chạy đủ mười vòng, đến lúc mồ hôi ướt đẫm người mới chịu dừng.
Lúc ấy, tôi sẽ cầm khăn giấy chạy tới lau mồ hôi cho cậu.
Đương nhiên, chẳng phải kiểu lau đàng hoàng gì.
Tôi toàn tự tiện vén áo cậu lên, lấy cớ lau mồ hôi trên những múi cơ bụng săn chắc…
Tôi cúi đầu tiếp tục ăn sáng.
Tống Tự Ngôn đứng cạnh tôi một lúc, sau đó mới trầm mặt bước ra ngoài chạy bộ.
Đến khi tôi ăn xong, đang ngồi trên ghế sofa lướt điện thoại thì Tống Tự Ngôn mồ hôi nhễ nhại trở về.
Cậu mở tủ lạnh lấy một chai nước đá, ngửa đầu uống từng ngụm lớn.
Ánh mắt tôi vô thức dừng trên yết hầu đang chuyển động theo từng ngụm nước của cậu, khẽ nuốt nước bọt.
Nhưng vừa nhớ đến những dòng bình luận kia, tôi lập tức ép mình dời mắt đi, âm thầm niệm trong lòng:
Không được nhìn… Không được nhìn… Không được…
Đúng lúc đó, Tống Tự Ngôn bất ngờ cởi phăng chiếc áo thun trên người.
Mồ hôi men theo những đường cơ bụng rắn chắc chảy xuống, lướt qua đường nhân ngư gợi cảm rồi mất hút dưới cạp quần thể thao.
Trong chốc lát, tôi hoàn toàn không thể dời mắt.
"Nam chính đúng chuẩn mặc quần áo thì trông gầy, cởi ra mới biết cơ bụng đẹp mê người."
"Nữ phụ kia, cấm nhìn! Còn nhìn nữa tao móc mắt mày ra!"
"Trong lòng nam chính chắc đang bực chết đi được. Bị người mình ghét nhìn chằm chằm như vậy, chẳng phải cũng là một kiểu quấy rối sao?"
Tôi lập tức tỉnh táo lại, vội vàng đứng dậy chạy lên lầu.
Ngay phía sau, tiếng lòng của Tống Tự Ngôn lại vang lên.
"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?"
"Phiền chết đi được!"
Quả nhiên cậu ghét tôi đến tận cùng.
Tôi lập tức bước nhanh hơn lên lầu, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác buồn bực khó tả.
5
Mười giờ tối.
Cô bạn thân rủ tôi ra quán bar uống rượu.
Đúng lúc tâm trạng tôi cũng đang cần giải khuây, thế là lập tức thay một chiếc váy ngắn ôm sát tôn lên đường cong, rồi trang điểm đậm theo đúng phong cách "gái hư".
"Nữ phụ lại ăn mặc hở hang như thế để đi quyến rũ nam chính rồi."
"Nam chính nhà chúng ta sao có thể thích loại phụ nữ lẳng lơ này được? Anh ấy chỉ thích kiểu con gái ngoan ngoãn, thanh thuần như nữ chính bảo bối thôi."
"Đúng thế! Mỗi lần nữ phụ ăn mặc thế này lượn lờ trước mặt nam chính, anh ấy đến liếc cũng chẳng buồn liếc, ghê tởm muốn chết."
Nghĩ kỹ lại thì, mọi chuyện dường như đúng hệt như những dòng bình luận kia nói.
Mỗi lần tôi mặc những bộ đồ gợi cảm, quyến rũ rồi lượn lờ trước mặt Tống Tự Ngôn, cậu hoặc chẳng buồn ngẩng đầu lên, hoặc chỉ liếc nhìn một cái rồi lập tức quay người trở về phòng.
Tôi đuổi theo gặng hỏi cho bằng được.
Thế là cậu khóa trái cửa, không cho tôi bước vào.
Tôi chỉ đành đứng ngoài cửa, bực bội hỏi:
"Bộ đồ này của tôi xấu đến thế cơ à?"
"Mỗi lần tôi mặc nó ra ngoài, tỷ lệ người ta quay đầu nhìn cao lắm đấy nhé!"
"Vậy rốt cuộc em thích tôi mặc kiểu gì?"
"Sao em không chịu trả lời tôi hả?!"
"Tôi sắp nổi giận thật rồi đấy."
Lúc ấy, Tống Tự Ngôn mới mở cửa, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy bất lực.
À…
Tôi quên mất cậu ấy là người câm.
"Hôm qua tôi mặc bộ đồng phục JK đó, em thấy đẹp không? Còn bộ gái hư hôm kia thì sao…"
Bây giờ nghĩ lại mới thấy, khi ấy tôi thật ngốc.
Cậu ấy đã không thích tôi, vậy thì bất kể tôi mặc gì, cậu cũng sẽ chẳng bao giờ thích.
Tôi khẽ thở dài, mở cửa phòng rồi chậm rãi đi xuống lầu.
Khi đi ngang qua cửa phòng Tống Tự Ngôn, cánh cửa bất ngờ bật mở.
Cậu nhìn tôi chằm chằm vài giây, rồi tiếng lòng lại truyền đến tai tôi.
"Sao lại ăn mặc thế này nữa rồi?"
Nhưng lần này, tôi đâu có mặc vì cậu nữa.
Tôi chẳng buồn đáp lại, chỉ lặng lẽ bước qua rồi nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt cậu.
Đến quán bar, tôi vừa ngồi xuống uống với cô bạn thân được vài ly thì chị gái gửi tin nhắn.
"Lại dám nửa đêm lén chạy ra ngoài chơi đúng không? Chị đã nói với em bao nhiêu lần rồi, con gái ra ngoài buổi tối rất nguy hiểm. Lập tức, ngay bây giờ về nhà cho chị! Đừng để chị phải tự mình đến quán bar lôi cổ em về!"
Tôi ngẩn người.
Giờ này mọi hôm chị đã ngủ từ lâu rồi. Lúc tôi rời khỏi nhà, chị vẫn còn ngủ rất say.
Vậy sao chị lại biết tôi không có ở nhà?
Không kịp nghĩ nhiều, tôi nào dám chống lại mệnh lệnh của chị.
Sau khi giải thích vài câu với cô bạn thân, tôi lập tức bắt xe quay về.
Vừa bước vào phòng khách, tôi đã bị chị gái mắng cho một trận xối xả.
Ngẩng đầu lên, tôi mới phát hiện Tống Tự Ngôn đang đứng trên hành lang tầng hai, khẽ cụp mắt, lặng lẽ nhìn xuống phía tôi.
Sao giờ này cậu ấy vẫn còn chưa ngủ?


